Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Pháo Hoa Năm Ấy
Pháo Hoa Năm Ấy
Sau khi cầu hôn tôi, anh lại vì một người phụ nữ khác mà thắp sáng cả bầu trời bằng pháo hoa.
Phóng viên hỏi tôi:
“Trước đây, vào sinh nhật tuổi 20 của Tống ảnh hậu, vị gia này cũng từng đốt pháo hoa suốt một đêm. Hai người chia tay rồi à? Cô nghĩ gì về lần pháo hoa này?”
“Tôi không nhớ rõ chuyện năm 20 tuổi nữa rồi.”
Giữa biển người, Giang Giới Từ bật cười nhạt:
“Mạn Mạn, em nên thu lại cái tính nóng nảy của mình đi.”
Tôi nhìn anh, ánh mắt xa lạ:
“Anh là ai?”
Anh không biết rằng, vào đúng cái ngày anh đốt pháo hoa cho người khác…
Tôi gặp t/a i n/ạ/n trên phim trường, dây cáp bị đ/ứ/t, đầu đ/ậ/p mạnh xuống đất.
Tôi mất trí nhớ, quên cả anh và 7 năm tình yêu giữa chúng tôi.
Tôi Là Thiên Kim Giả
Tôi Là Thiên Kim Giả
Vào sinh nhật 18 tuổi ngày trưởng thành của tôi, bí mật bị vạch trần: tôi chỉ là con giả mạo.
Nhà họ Diệp lập tức đuổi tôi ra khỏi cửa trong đêm.
Diệp Thi Hàn “con gái ruột” mới xuất hiện hả hê cười:
“Mẹ ruột của mày chỉ là một con giúp việc hèn kém, mày lấy gì ra để so với tao?”
Mẹ ruột tôi đón tôi về sống ở trang viên nơi bà ấy làm việc.
Nơi đó…còn xa hoa gấp mười lần biệt thự nhà họ Diệp.
Tôi không muốn làm mẹ ruột khó xử, phải sống dè dặt nhìn sắc mặt chủ nhà, nên chủ động đề nghị ra ngoài thuê trọ.
Vốn đang cười rất hiền hòa,phu nhân bỗng biến sắc, lạnh mặt.
Sau đó, bà ấy nắm chặt tay tôi không buông:
“Ngoan nào, con tuyệt đối không được đi!
Ta sẽ cho con học tiếp trường quý tộc, học phí, sinh hoạt phí đều lo hết. Nếu con muốn đi du học cũng được, chỉ cần con đừng rời khỏi nhà!”
“Chúng ta… không thể sống thiếu mẹ con được!”
Trong lúc tôi còn ngơ ngác, bà ấy đã đeo một chiếc vòng tay bằng ngọc lục bảo lên cổ tay tôi.
Mẹ tôi người phụ nữ vẫn chỉ lặng lẽ đứng bên chỉ nhàn nhạt lên tiếng:
“Phu nhân, xin hãy giữ thể diện.”
Lúc ấy tôi mới bừng tỉnh…
Thì ra mẹ tôi chính là “nữ quản gia huyền thoại” mà các gia tộc siêu giàu tranh nhau giành lấy!
Chờ Em
Chờ Em
Nghe nói tôi vẫn độc thân, cô giáo nhất quyết đòi giới thiệu đối tượng cho tôi.
Cô nhắn tin hỏi:
“Em muốn tìm người như thế nào?”
Tôi trả lời:
“Trai đẹp ạ.”
Cô đáp ngay:
“Chỉ một yêu cầu thôi hả? Dễ như trở bàn tay!”
Tôi đùa lại:
“Cô ơi, đấy là ba yêu cầu rồi còn gì: Vừa ‘to’, vừa ‘đẹp’, lại còn là ‘anh trai’.”
Cô không nói gì.
Hôm sau, cô cười tươi rói đẩy một người đàn ông đến trước mặt tôi:
“To, đẹp, ở nhà làm anh trai!”
Tôi: Hả??
Sưởi Ấm Trái Tim Em
Mẹ tôi khó sinh sinh ra tôi, sau đó chỉ còn một mình tôi ở lại trong ngôi nhà có mẹ kế mà chịu khổ.
Nhưng bà có một người bạn thân giàu có, nghe nói giàu đến mức không gì sánh được.
Lúc đoàn xe đến đón tôi, tôi đang cầm một chiếc túi đi nhặt ve chai.
Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng ôm chầm lấy tôi:
"Bảo bối của dì, cuối cùng dì cũng tìm được con rồi."
Bà ấy chỉ vào chàng trai cao 1m85 bên cạnh:
"Đó là con trai của dì, đẹp trai chứ? Lấy nó đi! Như vậy dì có thể làm mẹ của con rồi."
Kẹo Ngọt Hoang Dại
Kẹo Ngọt Hoang Dại
Đêm hôm sếp tôi kết hôn, tôi kéo thanh mai trúc mã là Cố Dã, đi uống rư/ợu đến mức mất kiểm soát.
Không ngờ 2 tháng sau, que thử thai hiện lên… hai vạch.
Tôi nói cho Cố Dã biết, anh chỉ hơi cau mày:
“Kết hôn đi. Anh sẽ chịu trách nhiệm.”
Tiệc cưới, lễ thành hôn, tuần trăng mật, tất cả đều do Cố Dã một tay lo liệu, xa hoa đến mức không ai dám tưởng tượng.
Đêm tân hôn, đầu ngón tay anh vuốt nhẹ sau gáy tôi, giọng khàn khàn:
“Còn nhớ đến người đó sao?”
“Ai cơ?”
“Sếp em.”
“???”
“…Nghĩ đến cô ấy làm gì?”
Kết Hôn Chớp Nhoáng
Kết Hôn Chớp Nhoáng
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trần Dự mặc áo sơ mi trắng, cúc áo còn cài lệch.
Trên chiếc ghế cuối giường, vắt hờ chiếc váy hai dây óng ánh màu rượu vang, chắc chắn không phải của tôi.
Tiếng nước trong phòng tắm vẫn ào ào vọng ra.
Tôi không cần nhìn cũng tưởng tượng rõ khuôn mặt Trần Dự tái nhợt, không còn giọt máu nào.
“Giải thích đi?”
Lưng tôi dựa hẳn vào khung cửa lạnh ngắt, giọng nói vang lên nghe xa lạ.
“Vãn Vãn, nghe anh nói đã…”
Hắn luống cuống đưa tay muốn nắm lấy tôi.
Tôi lập tức lùi lại, tránh né.
“Không cần nghe cũng được.”
Tôi cắt ngang, rút điện thoại, giơ về phía chiếc giường nhăn nhúm sau lưng, bấm chụp một tấm.
Đèn flash lóe lên.
“Em đang làm cái gì đó!” Giọng Trần Dự bỗng chốc vỡ ra.
“Giữ làm kỷ niệm.”
Tôi cúi đầu xem lại tấm hình, nét căng.
Trên gối còn có hai sợi tóc dài khác màu, quấn vào nhau.
“Để sau khỏi nhầm, vì trí nhớ dễ phai.”
Từng Là Gió Xuân Qua
Từng Là Gió Xuân Qua
Vì muốn lấy lòng Chiêu Nguyệt quận chúa, Bùi Tự đã bày mưu hại ta r/ơi xu/ống nước.
Khi ta bị kéo lên như con ch/ó ch .t, lảo đảo ướt sũng, ta nghe thấy quận chúa trách yêu:
“Ah Tự, nàng sẽ giận chàng đấy.”
Bùi Tự thản nhiên:
“Dỗ là được.”
Cả kinh thành đều biết, vì ơn cứu mạng khi còn nhỏ, ta si mê Bùi Tự.
Từng vì hắn mà cãi lời phụ thân, từng khi hắn bị vu tội ng/ồi ng/ục, ta cưỡi ngựa suốt ba trăm dặm tìm chứng cứ minh oan cho hắn…
Đến cả Bùi Tự cũng từng nói:
“Ai rồi cũng có thể rời bỏ hắn, chỉ trừ ta.”
Ta rơi xuống nước, đầu đ/ậ p trúng đá, hôn mê suốt một ngày một đêm.
Khi tỉnh lại, Bùi Tự khẽ thở phào:
“Thấy chưa, ta nói rồi, nàng sẽ không sao.”
Sau đó, hắn vội vã rời đi, nghe nói là để đến chỗ hẹn với quận chúa.
Phụ thân đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.
Ta lơ ngơ rút mắt về:
“Phụ thân, người đó là ai vậy?”
Muốn Làm Người Hay Làm Sói?
Muốn Làm Người Hay Làm Sói?
Sau khi cha là người sói qua đời, mẹ tôi không còn đủ sức nuôi hai chị em.
Bà chỉ nói một câu:
“Muốn làm người, hay làm sói tự các con chọn.”
Ở kiếp trước, em gái tôi chọn làm sói.
Kết cục, bị đàn sói trong vườn thú hoang dã hành hạ đến ch/ết, thảm không thể nhìn.
Còn tôi, theo mẹ rời đi, sống giữa loài người, từng vinh hoa phú quý một thời…
Nhưng cuối cùng lại ch/ết vì bị chính em gái c/ắn trong lần đến thăm, rồi nhiễm b/ệnh d/ại.
Kiếp này làm lại từ đầu.
Giây phút ấy, em gái trừng mắt nhìn tôi, hung hăng giật lấy tờ thẻ:
“Em muốn làm người!”
Tôi nhìn em, hàng mi cụp xuống, cả người run lên vì…giải thoát.
Em gái thân yêu à, làm người cái giá phải trả, còn đắt hơn làm sói rất nhiều.
MƯU TÍNH CỦA CHỦ MẪU
Thành hôn chưa tròn một năm, phu quân ta liền đưa Lâm Mạn Nhu đến trước mặt ta, nói muốn nạp nàng làm thiếp.
Đương nhiên là ta không chấp thuận.
Lâm Mạn Nhu cậy được sủng ái, liền kiêu ngạo ngang ngược, cùng ta đối đầu gay gắt.
Toàn bộ hầu phủ bởi thế mà u ám hỗn loạn, gà chó không yên.
Đến cuối cùng, ta mất đi cốt nhục trong bụng, cũng mất luôn khả năng làm mẹ.
Còn Lâm Mạn Nhu… thì mất mạng.
Danh tiếng của ta cũng từ đó mà trở nên thối nát vô cùng.
Cả Thịnh Kinh đều đồn rằng: chủ mẫu của An Nam hầu phủ ngu dại hay ghen, độc ác như rắn rết.
Phụ mẫu ta vì muốn bảo toàn danh tiếng cho phủ Quốc Công, đành chủ động mở miệng, cho phép phu quân ta nạp thêm một người khác làm vợ, lại còn để nàng ta đường hoàng trở thành bình thê.
Người hắn lấy không ai khác, chính là biểu muội của hắn.
Về sau ta mới biết, người hắn chân thành yêu thương, xưa nay đều là vị biểu muội ấy.
Ta và Lâm Mạn Nhu, bất quá cũng chỉ là bàn đạp cho họ mà thôi.
Ta bị nhốt trong biệt trang, sống cô quạnh suốt ba mươi năm.
Sau đó — ta trọng sinh
...
Ánh Trăng Riêng Của Em
Vào ngày tôi nhận được kết quả phỏng vấn, vô tình lướt thấy một bài viết:
[Rốt cuộc sức s//át thư//ơng của “ánh trăng sáng” lớn đến mức nào?]
Bình luận hot nhất vừa mới được đăng.
[Nói chuyện của tôi nhé, cậu ấy từng thầm yêu tôi hồi cấp ba, mấy hôm trước đi xin việc lại tình cờ gặp nhau.]
[Dù tôi không bằng ai, cậu ấy vẫn khiến tôi trở thành người nổi bật giữa muôn người.]
Ảnh kèm theo là tấm ảnh tốt nghiệp năm 18 tuổi của họ.
Cô gái mặc váy trắng, bóng lưng thon gầy, trông ngoan ngoãn và dịu dàng.
Chàng trai nghiêng đầu chăm chú nhìn cô, góc nghiêng khuôn mặt vừa sạch sẽ vừa… quen thuộc.
Điện thoại khẽ rung lên — là tin nhắn thông báo tôi bị từ chối phỏng vấn.
Lúc đó tôi mới chợt nhận ra — cô ta chính là ánh trăng sáng của Tạ Thanh Việt, và thứ bị cô ta “gi.t ch.t”… chính là tiền đồ của tôi.
Thà làm cây đợi xuân, còn hơn quay đầu làm chim lạc bầy.
Tôi có thể cho phép mình yêu sai, đ//au kh//ổ vì tình.
Nhưng tiền đồ, tự do, cuộc sống của tôi — tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.