Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Bước Qua Giới Hạn
Tôi để ý đến người anh em của anh trai mình.
Công khai lẫn ngấm ngầm trêu chọc suốt một tháng, lại bị anh từ chối.
【Thứ nhất, tôi không ngủ với em gái của bạn bè.】
【Thứ hai, tôi tạm thời không có ý định yêu đương.】
【Thứ ba, tôi là người câm, không xứng với em.】
Khí thế ngang ngược, tự cao tự đại.
Tôi tức đến phát điên.
Đêm đó, nổi giận gọi liền tám nam người mẫu.
Thế mà Tiêu Tiêu lại ngồi ở góc phòng bao.
Khói trắng lững lờ, khóe môi khẽ nhếch, ngón tay thon dài ra hiệu:
【Tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại.】
Tôi: 【???】
NHA HOÀN THĂNG CẤP KÝ
Ta và muội muội đều là nha hoàn tam đẳng trong phủ Quốc công.
Một hôm, nàng bỗng đưa cho ta một viên trân châu to bằng quả long nhãn.
Ngày hôm sau, trên áo choàng thêu kim tước mà Hoàng thượng ban cho tiểu công gia lại thiếu mất một viên nam châu. Cả phủ xôn xao, lục lọi khắp nơi để tìm.
Muội muội run rẩy lên tiếng:
“Tỷ tỷ có một viên… trông chẳng giống thứ mà nha hoàn nên có…”
Ta bị đánh đến chết ngay tại chỗ.
Lần nữa mở mắt, ta đã quay về tiểu viện của bọn buôn người.
Chu ma ma của phủ Quốc công đang chọn mua nha hoàn nhỏ tuổi.
...
TIỀN MỪNG CƯỚI
Khi tôi và bạn trai bàn đến chuyện cưới xin, anh ấy còn tỏ ra vô cùng nghiêm túc sắp xếp:
“Trong lần ra mắt bố mẹ em, nhà anh sẽ mừng cho nhà em 10.001 tệ mang ý nghĩa vạn lý chọn một.”
“Còn nhà em mừng lại nhà anh 9.999 mang ý nghĩa mãi mãi dài lâu.”
Tôi vui vẻ đồng ý ngay.
Thế nhưng sau buổi gặp mặt, khi mẹ tôi đếm xong bao lì xì thì mặt mày lập tức sầm lại, bà nghiến răng hỏi tôi:
“Không phải nói rõ là 10.001 à? Sao giờ chỉ có... 1.001?”
…
Tri Tri dũng cảm
Mẹ mất được hai năm, bố định tái hôn, cô dì kia vứt hết đồ của mẹ, cho tôi uống sữa hỏng rồi còn không cho bố ôm tôi, nửa đêm, tôi trùm chăn khóc thành từng hạt châu nhỏ, bỗng trước mắt lóe lên mấy dòng chữ kỳ lạ:
【Tri Tri đừng khóc, đi tìm ông ngoại đi.】
【Tri Tri, ông ngoại con là Chủ tịch tập đoàn Nam Dương, cậu con là ca sĩ nổi tiếng, dì út con còn lợi hại hơn nữa.】
【Tri Tri cố lên, các dì nhất định sẽ không để con giống như mẹ biến thành nữ chính bi kịch đâu!】
Tiệm giao ước
Tiệm giao ước
Tôi là chủ tiệm cầm đồ ở âm gian, chuyên thu những thứ con người sống dễ dàng bán đi nhất — những thứ họ nghĩ là không đáng một xu: đạo đức, lương tâm, tình thân máu mủ.
— Dù sao thì khi cân lương tâm, đến cả quỷ cũng chê nhẹ.
Hôm nay có một cặp vợ chồng đến, muốn dùng dương thọ của con gái để đổi lấy việc con trai đậu đại học.
Tôi cho họ hai lựa chọn: bán mạng con trai, hoặc bán tình thân của con gái.
Họ chọn cái thứ hai — xem kìa, đến giá còn chẳng thèm trả.
Lễ Kỷ Niệm Đẫm Máu
520 tôi cùng bạn trai mở phòng, hắn nhất quyết chọn một căn phòng ngay cửa có gương, nói là đáng tiền.
Nửa đêm chiếc gương toàn thân thật sự quá rợn người, sau khi thân mật xong tôi xuống giường lấy quần áo phủ lên, vậy mà bạn trai lại đột nhiên nổi giận, tát tôi một cái!
Tôi tức khí chạy ra ngoài, mở một diễn đàn huyền học lúc nửa đêm để than thở.
Không ngờ diễn đàn lại đột nhiên nhắn riêng cho tôi:
【Trong đồ vật mang theo bên người bạn trai cô, có phải cũng có một cái gương?】
Tôi im lặng.
Bởi vì tôi biết chiếc đồng hồ quả quýt hắn luôn đeo trên ngực, mặt trước chính là một tấm gương.
Không Nghỉ Ngơi
Tôi chưa kịp chào đời đã chết, bà nội dùng kim vàng ép tôi ở lại trong bụng mẹ đến tháng thứ 7 mới sinh ra.
Bà nói tôi là oan hồn, do đủ loại nguyên nhân mà nhiều lần chết yểu, không thể ra đời, oán khí cực nặng.
Nếu không giữ được tôi lại, tôi sẽ hóa thành ma, gây họa cho cả nhà, đến lúc đó cả gia đình tôi đều phải chết.
Mãi đến khi tôi ra đời, bà nội mới phát hiện, tôi là một thể hai hồn.
Chị là người bình thường, còn tôi là một con quỷ đòi nợ.
Đến năm tôi chín tuổi chết yểu, thân xác sẽ hoàn toàn thuộc về chị ấy.
Chỉ là chị không biết, kẻ sống sót thật ra là tôi.
Chim Hoàng Yến Ăn Hoa Hồng
Sau khi trở thành chim hoàng yến của Thái tử gia Kinh thành, tôi điên cuồng ăn hoa hồng.
Anh ta đưa tôi ba nghìn để mua đồ ăn, tôi tham chín trăm chín mươi.
Vì thế, anh ta phải ăn loại thịt heo giá 245 tệ một cân mà tôi mua về.
Anh ta đưa tôi năm vạn để mua chiếc giường chất lượng tốt, tôi tham bốn vạn tám.
Vì vậy, mỗi lần chúng tôi làm chuyện kia, giường đều kêu kẽo kẹt không ngừng.
Sau đó, anh ta đưa tôi một nghìn để mua bao cao su, tôi thấy lãng phí, tham chín trăm, thế là tôi bất cẩn mà dính thai.
Nhìn hai vạch trên que thử thai trong tay, tôi dè dặt thử thăm dò anh ta: “Anh có thích trẻ con không?”
Hứa Tuấn bình thản liếc nhìn tôi một cái, lắc đầu: “Không thích.”
Nhận được câu trả lời phủ định, tôi sợ anh ta phát hiện ra tôi đã có thai, liền vội vàng ôm hết mấy năm ăn hoa hồng bỏ trốn trong đêm.
Nhưng tôi vừa mới chạy về nhà, giây tiếp theo liền thấy Hứa Tuấn – lẽ ra đang đi công tác – xuất hiện ở cửa nhà tôi, trong tay cầm báo cáo kiểm tra thai, giọng nói âm trầm lạnh lẽo vang lên:
“Thường ngày ăn hoa hồng thì thôi, lần này ngay cả con của tôi, em cũng dám nuốt một mình sao?”
Không Cho Em Bay Xa
Bạn thân tôi chia tay với Thái tử gia Kinh thành rồi ra nước ngoài.
Là anh em tốt, Thời Dực dẫn tôi đi an ủi anh ta.
Nhìn Thái tử gia Kinh thành khóc lóc thảm thiết, Thời Dực cười nhạt:
“Thôi được rồi, chẳng qua chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”
“Kịp thời dừng lỗ cũng chẳng có gì xấu cho cậu.”
Nhìn dáng vẻ lười nhác, ung dung của anh, tôi thở phào một hơi.
Bao năm nay đi theo Thời Dực, tôi cũng tích góp được một khoản tài sản không nhỏ, nghe nói anh sắp liên hôn, vậy thì chia tay trong yên ả thôi.
Đêm đó, tôi mua vé máy bay sang chỗ bạn thân.
Nói lời chia tay với Thời Dực.
Xuống máy bay, tôi nhận được một loạt tin nhắn:
【Cái gì mà chia tay trong yên ả? Em nằm mơ đi】
【Vậy ba năm nay của chúng ta tính là gì?】
【Trả lời anh】
【Anh xin em, đừng rời xa anh】
Chồng Tặng Tôi Đồng Hồ, Tôi Đuổi Anh Ta Ra Khỏi Nhà
Chồng Tặng Tôi Đồng Hồ, Tôi Đuổi Anh Ta Ra Khỏi Nhà
Kỷ niệm ngày cưới, chồng tặng tôi một chiếc đồng hồ thông minh.
Trong lúc nghịch chức năng, tôi vô tình mở ra mục ghi âm đồng bộ trên đám mây.
Bản ghi âm mới nhất, là giọng anh ta khàn khàn giả vờ dịu dàng dỗ dành một ai đó:
“Ngoan, anh hứa, chờ con của chúng ta ra đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh sẽ là của hai mẹ con em.”
Thời gian ghi âm, chính là nửa tiếng trước khi anh ta đi mua bánh cho tôi.
Anh ta bưng bánh về, đôi mắt ánh lên vẻ yêu thương nhìn tôi.
Tôi giơ đồng hồ lên hỏi:
“Cái này là gì?”
Mặt anh ta tái mét, gượng cười giải thích:
“À… cái này là anh thu hộ thằng bạn thân. Nó đang cãi nhau với vợ, nhờ anh diễn thử cách xin lỗi để làm hòa.”
Tôi khẽ gật đầu, mỉm cười thổi tắt ngọn nến, rồi thản nhiên nói:
“Thì ra là vậy. Vậy mai anh cho em địa chỉ nhà thằng bạn thân đó đi. Em rảnh, cũng tiện ghé khuyên vợ nó một câu.”