Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Tôi Mắc Ung Thư Giai Đoạn Cuối
Tôi Mắc Ung Thư Giai Đoạn Cuối
Tôi hơn 60 tuổi thì bị chẩn đoán u/ng t h.ư giai đoạn cuối.
Không muốn giày vò thêm nữa, tôi định chờ con trai về vào đêm giao thừa, để trao lại cho nó nhà cửa và số tiền tiết kiệm cả đời.
Thế nhưng tôi chờ mãi, cuối cùng chỉ nhận được một cú điện thoại:
“Mẹ, bọn con đang kẹt xe trên cao tốc, mẹ ăn trước đi, đừng đợi chúng con.”
Tôi lặng im.
Nửa phút trước, tiểu tam của chồng cũ là Lưu Phương, vừa khoe ảnh bữa tất niên trên vòng bạn bè.
Trong ảnh, năm người cười rạng rỡ, nâng cốc chúc mừng.
Ngoài chồng cũ và Lưu Phương, còn có cả con trai tôi, con dâu và cháu nội.
Tôi không bao giờ nghĩ tới cảnh này – đứa con tôi nuôi nấng vất vả bao năm, lại chọn ở bên người cha chưa từng nuôi nó một ngày, để “báo hiếu” vào đúng đêm giao thừa.
Vậy thì, ba căn nhà cùng số tiền tiết kiệm mấy chục vạn mang tên tôi… cũng chẳng liên quan gì đến nó nữa.
Bạn Trai Thỏ Nam
Sau vụ tai nạn xe, tôi mất trí nhớ, liền nhận nhầm người thanh lãnh cấm dục – Giang Lâm Tự, bạn thanh mai trúc mã – thành bạn trai của mình.
Đối diện với anh, tôi hết hôn lại sờ, đủ loại trêu chọc.
Giang Lâm Tự vì sợ kích thích đến bệnh tình của tôi, chỉ có thể nhẫn nhục phối hợp.
Sau này khi ký ức trở lại, nhớ lại tất cả, tôi hận không thể tự tát chết mình.
Để không cho sai lầm tiếp diễn, tôi gửi tin nhắn cho Giang Lâm Tự:
“Chia tay đi. Chúng ta không hợp.”
“Chỗ nào không hợp? Chẳng lẽ chỉ vì tối hôm qua, tôi không chịu mặc bộ trang phục thỏ nam cho em sờ sao?”
“Hả?”
“Được, để em sờ là được rồi.”
Khoái Lạc Bị Xiềng Xích
Tôi quyến rũ em trai kế của mình.
Anh ta trên giường hết mực nhục nhã tôi, nhưng bàn tay siết chặt lấy đùi tôi lại càng lúc càng chặt hơn.
Mỗi lần sau khi kết thúc, Trần Cánh đều không quên bổ sung một câu: “Cô chỉ là món đồ để tôi phát tiết, tự biết rõ vị trí của mình đi.”
Tôi gật đầu thừa nhận.
Sau này khi bảng vàng đề tên, tôi ngoài mặt nghe lời nhưng lại báo danh vào một trường đại học cách nhà cả nghìn dặm.
Trần Cánh gọi điện đến chất vấn tôi.
Tôi thành thật nói: “Áp lực học lại quá lớn, chi bằng tháo gỡ thay vì bức bách, đạo lý này cậu hiểu mà?”
Trần Cánh gào lên: “Kiều Thi! Mẹ kiếp cô coi tôi như đồ chơi mát-xa sao!?”
Kịch Bản Cho Lý Hoán Long
Sinh nhật mẹ bạn trai, tôi tặng hẳn một bộ dưỡng da Estée Lauder.
Tối hôm đó, tôi liền phát hiện bộ quà tặng ấy đã bị bạn trai đem treo bán rẻ mạt trên Xianyu.
Tôi lập tức đặt mua, nhận hàng xong còn nhanh tay xác nhận!
Sau đó, tôi gọi thẳng cho bạn trai:
「Anh yêu à, chiếc vòng vàng to bản trong hộp quà, dì đeo có vừa không?」
Vẹt Nói
Tôi mua một con vẹt ở tiệm thú cưng.
Con vẹt đã được dạy trước rồi, nó biết nói “về rồi”, “ăn cơm rồi”, còn biết hát ru.
Nhưng có một câu, tôi thế nào cũng nghe không hiểu, nghe giống như “đừng xen vào”.
Tôi quay con vẹt gửi cho bạn xem.
Bạn im lặng rất lâu rồi nói:
“Nó nói là ‘đừng giết tôi’.”
Lộc Minh
Lộc Minh
Tôi theo đuổi Cố Thời Xuyên một cách trơ trẽn suốt bốn năm trời.
Anh ta cảm thấy vô cùng phiền phức.
Chỉ một lời gây áp lực của anh ta, gia đình tôi đã sợ hãi đưa tôi ra nước ngoài.
Anh ta nói: “Dùng bất cứ cách nào, bảo cô ta đừng đeo bám tôi nữa! Nếu không, đừng trách tôi không nể tình.”
Thuốc men, thôi miên, s/ốc đ/iện…. Những phương pháp này thực sự rất hiệu quả.
Tôi đã quên đi cảm giác yêu anh ta. Thậm chí, ấn tượng về anh ta cũng trở nên mơ hồ. Cuối cùng, anh ta cũng chịu buông tha, cho phép tôi về nước.
Tôi chủ động tránh những nơi có anh ta xuất hiện. Vì mẹ dặn tôi rằng, người đàn ông có vẻ ngoài thần thánh kia, tôi không thể đắc tội.
Khi thấy anh ta và chị gái hôn nhau, tôi lén lấy điện thoại ra chụp ảnh. Ánh mắt anh ta trở nên hung tợn, lạnh lùng.
Tôi sợ hãi co rúm vào góc tường, nói không nên lời: “Xin lỗi, tôi chỉ thấy hai người rất xứng đôi, rất đẹp đôi…”
Không biết vì sao, người đàn ông xưa nay vốn không để lộ cảm xúc lại có ánh mắt run rẩy dữ dội.
Sống Chung Với Học Thần Lạnh Lùng
Sống Chung Với Học Thần Lạnh Lùng
Bài đăng ẩn danh của tôi leo lên top đầu bảng hot search:
“Tôi là trai thẳng, nhưng thật lòng cảm thấy thằng bạn thân của mình thơm quá thì phải làm sao?”
Bình luận được thả tim nhiều nhất bên dưới:
“Trai thẳng chỉ dùng hai từ ‘thối’ và ‘gà’ để miêu tả bạn thân.”
Tôi cầm cái iPad, ngồi không yên, tự vấn lương tâm:
“Thơm thật à? Thật sự thơm hả?”
Phía sau bỗng vươn tới một cánh tay còn ươn ướt hơi nước, giật lấy iPad rồi vòng luôn qua ôm eo tôi:
“Đừng đọc nữa, muốn biết có ‘thẳng’ thật hay không thì phải thực hành mới rõ…”
MÈO NHỎ CỦA MA TÔN
Trước khi xuyên vào sách, hệ thống buộc ta chọn lấy một kỹ năng.
Nào ngờ ta chỉ vừa hắt hơi một cái, liền ở giữa “cường đại” cùng “xinh đẹp” chọn nhầm thành “b.i.ế.n t.h.á.i”.
Chỉ bởi ta thuận miệng khen một câu:
“Ma Tôn, chân ngài vừa trắng nõn lại mềm mại.”
Từ ấy, Ma Tôn không bao giờ để lộ chân trần ra ngoài nữa.
Mà ta… cũng nhờ vào cái “b.i.ế.n t.h.á.i” ấy, bước thẳng lên đỉnh cao nhân sinh.
…
Khi Anh Gặp Em, Thế Giới Liền Có Tiếng Nói
Lại một lần nữa chọc cho mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện khóc, viện trưởng liền dắt tôi đến trước mặt một cặp vợ chồng trẻ.
“Các người muốn tìm bạn cho cậu con trai tự kỷ thì con bé này là thích hợp nhất. Nó là đứa nhiều mồm… à không, là hoạt bát nhất trong viện.”
“Chỉ có một điều, một khi đã nhận nuôi nó rồi thì tuyệt đối đừng trả nó lại đây. Đấy coi như là lời cầu xin duy nhất của tôi.”
Cặp vợ chồng trẻ dường như không nghe thấy câu sau, xúc động reo lên:
“Chúng tôi muốn chính là con bé này!”
Tôi không hiểu “tự kỷ” nghĩa là gì, chỉ nghe mẹ mới dịu dàng nói:
“Tự kỷ có nghĩa là con có thể thoải mái nói chuyện với anh ấy, anh ấy sẽ chẳng bao giờ chê con phiền.”
Đôi mắt tôi sáng rực.
Trời ơi, đúng là bạn trò chuyện trời sinh dành cho tôi rồi còn gì!
A Trì
Tôi là NPC trong một game kinh dị, muốn thoát ra thế giới thực thì người chơi phải hôn tôi một cái.
Nhìn top 1 người chơi thành kính hôn xuống, tôi nghiến răng nghiến lợi:
“Đây đã là lần thứ 99 trong tháng này rồi, trung bình ngày nào anh cũng chui vào ba lần, rốt cuộc anh định làm gì hả?”
Người chơi kinh ngạc:
“Mới ba lần một ngày thôi á? Xem ra tôi phải tăng tốc độ đánh phó bản rồi.”