Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Tro Tàn Vẫn Còn Phượng Ảnh
Tro Tàn Vẫn Còn Phượng Ảnh
Mang thai tám tháng, phu quân Thẩm Quân Trạch trúng xuân dược.
Nghe nói chàng ngâm mình suốt đêm trong thùng tắm đổ hơn chục thùng đá lạnh, mới áp chế được dược tính.
Người người ca tụng ta có phúc khí, nói Thẩm Quân Trạch thân là tướng quân, thể lực sung mãn, thà nhịn đến hỏng người, cũng không coi ta là thu//ốc giải.
Cho đến ngày ta sinh nở, bốn nha hoàn trong phòng đồng loạt mang thai.
Hỏi phụ thân đứa bé là ai, bọn họ lại ấp úng không chịu nói.
Ta còn chưa kịp hỏi phu quân nên sắp xếp cho các nàng thế nào, bà mẫu mừng rỡ khôn xiết, đích thân đưa cả bốn người đến, bắt ta uống trà thiếp thất.
“Bảo bối nhà ta long tinh hổ mãnh, các nàng có phúc mới mang thai cốt nhục họ Thẩm, đương nhiên cũng phải có danh phận.”
Ẩn Khê
Ẩn Khê
Khi Mạnh Hoài được phục chức, chuẩn bị vào kinh, chàng lại bất ngờ rơi xuống nước mất trí nhớ.
Chàng chẳng quên gì, chỉ quên người vợ kết tóc cùng chàng là ta.
Chàng nắm tay Tô Nguyệt Thiển, bảo rằng nàng mới là ái nhân duy nhất trong đời chàng.
Nhi tử của ta thì lạnh lùng bênh vực họ:
“Người chẳng giúp được gì, thì xin người cũng đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa, có được không?”
Bà mẫu ta ánh mắt lạnh lùng, hờ hững buông lời:
“A Hoài bệnh tình nguy cấp, chẳng lẽ con lúc này còn ghen tuông vô cớ sao?”
Tô Nguyệt Thiển cũng kéo lấy tay áo ta, móng tay bấm sâu vào da thịt:
“Đợi Mạnh đại ca hồi phục trí nhớ, ta tất sẽ hoàn trả vị trí chính thê cho tỷ. Cầu xin tỷ, làm ơn để chúng ta vào kinh!”
Ta đã biết rõ, Mạnh Hoài giả vờ mất trí nhớ, chỉ để bỏ ta ở lại.
Như thế cũng tốt.
Con ta ở Mạc Bắc vừa gửi thư, chỉ mong mẫu tử đoàn viên.
Giờ đây, đến cả cái cớ để rời đi, ta cũng chẳng cần tìm nữa.
“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”
Văn án 1:
Lâm Uyển nhận chức chưởng môn của một môn phái lụi bại, được tặng kèm hai đồ đệ. Đồ đệ lớn là thiếu niên đẹp trai cao to thơm như hàng mẫu bước ra từ tranh sơn dầu, đồ đệ nhỏ là một cậu nhóc đáng yêu mỗi bữa phải ăn mười lăm ký thức ăn (xạo đó).
Cách vách có hàng xóm siêu giàu, thơm phưng phức.
Cuộc sống ở thành phố lớn áp lực nặng nề, hiện giờ cửa vào làm đạo sĩ là phải có bằng cấp nghiên cứu sinh, giỏi ngoại ngữ, trình độ nghiệp vụ cao.
Lâm Uyển làm người thừa kế sót lại của tư tưởng phong kiến, truyền thống cặn bã trong mắt mọi người đã tìm được nghề thích hợp với mình nhất: Đạo sĩ trừ tà!!!
Văn án 2:
Đạo quan trên núi Du lạnh lẽo ít hương khói không biết từ khi nào bỗng nườm nượp khách hành hương.
Đạo diễn: Được đại sư chỉ điểm tôi mới thuận lợi quay phim, công của đại sư siêu lớn!
Cư dân mạng: Hiệu ứng kinh dị này đỉnh thật nha, không hề giả trân chút xíu nào luôn, cái này là tổ chế tác đặc biệt dành riêng cho đạo quan núi Du à?
Bầy quỷ nô ɭệ: Làm ơn tôn trọng thành quả lao động thức trắng đêm của người ta giùm, xin cảm ơn! Mấy người mới là hiệu ứng, cả nhà mấy người đều là hiệu ứng! Ăn nói lung tung coi chừng ta lần theo internet đến tìm ngươi nhé!
Anh hùng bàn phím: Nhắc nhở của người từng trải, nói xấu đạo quan sẽ bị rớt ví tiền, bị bồ đá, mỗi đêm không ngủ ngon! Chuồn thôi!
(*) Trong truyện khi nhân vật đối thoại, người – người xưng hô như bình thường, người – quỷ/thần/ma xưng hô: ta-ngươi/ ta-mi/ mày-tao (tùy ngữ cảnh) Nói ngắn gọn là vì các bên đó không phải con người, xưng hô sẽ không dựa theo tuổi, mối quan hệ xã hội như loài người.
THẨM TAM NƯƠNG
Âm Tam Nương là một sát thủ lạnh lùng, trước khi chết, nàng chỉ cho người ta cơ hội nói ba chữ.
Nàng đặt kiếm kề sát cổ Bùi Vân Tranh.
“Ngươi nói đi, ba chữ thôi, xem có thể khiến ta đổi ý hay không.”
Chưa đợi Bùi Vân Tranh mở miệng, ta đã vội thốt ra ba chữ.
Ba chữ ấy, cứu lấy kết cục tất tử của Bùi Vân Tranh.
Nhưng lại đẩy chính ta vào con đường tuyệt lộ.
Ký Sinh Trùng Trong Buổi Tiệc Tốt Nghiệp
Ký Sinh Trùng Trong Buổi Tiệc Tốt Nghiệp
Chị chồng tôi bất ngờ @ tôi trong group gia đình:
【Ngô Lưu, cô có ý gì vậy hả? Tôi chỉ bảo để con trai tôi tổ chức tiệc tốt nghiệp chung với con gái cô thôi mà, tụi nhỏ là anh em họ, cô dựa vào đâu mà không đồng ý?】
Đúng là đầu óc có vấn đề.
Con trai chị ta thi đại học từ năm ngoái, lại chỉ đậu trường trung cấp. Năm nay còn mặt dày đòi bám theo tiệc tốt nghiệp của con gái tôi.
Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ chồng đã lên tiếng:
【Năm ngoái thằng cháu lớn của tôi bị thiệt thòi rồi, năm nay nhất định phải làm rình rang cho nó.】
Chồng tôi cũng góp lời:
【Không sao, làm thêm vài bàn tiệc nữa cũng được, mọi người vui vẻ là được mà. Dù sao thì em dâu chị ấy cũng có tiền.】
Tôi giận muốn bốc hỏa, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đồng ý.
Chỉ vì… ở kiếp trước, tôi đã kiên quyết từ chối chị ta.
Kết quả là con trai chị tức giận bỏ nhà đi nhậu xuyên đêm, số/c rượ/u rồi ch .t ngay tại chỗ.
Chị ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, cầm d/a/o ch/é/m đi/ên loạn khiến tôi và con gái mất mạng.
Lần này vừa mở mắt ra, tôi lập tức nhắn cho chị ta:
【Làm, nhất định phải làm! Chị nhớ mời hết họ hàng bạn bè đến nhé, tôi sẽ cho các người một buổi tiệc hoành tráng nhất.】
Người Mẹ Không Im Lặng
Người Mẹ Không Im Lặng
Sau khi con gái tốt nghiệp đại học, thằng rể nuôi từ bé gửi cho tôi một danh sách.
Tôi tưởng hai đứa yêu nhau định đi du lịch tốt nghiệp, đang chuẩn bị chuyển cho chúng hai triệu tệ để chơi cho vui vẻ.
Ai ngờ lướt đến một khoản chi phí sửa chữa mà không ghi rõ dùng để làm gì, tôi nghi ngờ nên gọi điện hỏi.
Cậu ta trả lời tỉnh bơ:
“Đó là tôi đặt trước phẫu thuật vùng kín cho Tuyết Tình, ra ngoài ở cùng nhau kiểu gì cũng dễ xảy ra chuyện, Tuyết Tình trong mắt mọi người luôn là cô gái trong sạch, tôi không thể để cô ấy bị dị nghị.”
Người cậu ta nhắc đến – Tuyết Tình – chính là con gái của người giúp việc nhà tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì cậu ta nói tiếp:
“Tuyết Tình khác với mấy đứa con gái nhà giàu như Lâm Tư Nhã, tụi kia có chơi bời cỡ nào cũng có người chịu trách nhiệm, còn Tuyết Tình thì không được phép có chút vết nhơ nào. Cô chuyển hai mươi triệu qua đi, cứ coi như là quà bù đắp tôi tặng cô ấy, sau chuyến đi tôi đảm bảo ‘mỗi người một ngả’, không bao giờ gặp lại nữa. Cô cũng yên tâm giao con gái và công ty cho tôi!”
Tôi tức đến phát điên.
Nó dám qua lại với con gái người giúp việc,
Còn muốn cưới con gái tôi, tiếp quản công ty tôi?
Nằm mơ!
Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Thành Cẩm Lý Ảnh Đế
Đây là lần đầu tui thử edit lại bản convert, tui có dùng Al nhưng tui sẽ beta lại sao cho dễ đọc nên có vấn đề gì mong mọi người hoan hỉ ạ~
Gốc 97c + 3PN
Văn án:
Trì Diệc – một nam diễn viên tuyến hai – bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ và trở thành Trì Trọng Kiều, một nhân vật pháo hôi có kết cục bi thảm.
Ngay từ đầu truyện, Trì Trọng Kiều đã bị anh trai của nam chính lợi dụng để hãm hại em mình. Sau đó, hắn trở thành “kẻ thế thân” chịu trận thay cho người khác, cuối cùng bị đá khỏi sân khấu một cách thảm hại.
Ngày đầu tiên xuyên vào truyện, Trì Diệc lập tức hành động: giải cứu nam chính thoát khỏi âm mưu, rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, rút khỏi cốt truyện và quay lại giới giải trí.
Không ngờ sau khi xuyên sách, Trì Diệc lại "kích hoạt" một thể chất đặc biệt — thể chất may mắn trời ban.
Bộ phim nào anh đóng cũng nổi đình nổi đám.
Những người từng hãm hại anh đều bị lật tẩy.
Cả một ảnh hậu từng bị chôn vùi nhiều năm, chỉ nhờ một câu khen của anh cũng có thể bật lên đoạt giải.
Thậm chí, ngay cả nam chính mang "vận xui trời giáng" trong nguyên tác cũng vì Trì Diệc mà bắt đầu đổi vận, cuộc đời sang trang.
Ở kiếp trước, Trì Diệc từng đóng rất nhiều vai phụ nhưng vẫn không thể nổi tiếng.
Còn bây giờ, anh vừa có thực lực, lại có thêm vận may, một đường thẳng tiến, nhanh chóng vươn lên đỉnh cao của làng giải trí.
---
Lưu ý:
Truyện không bôi đen nguyên tác, nam chính không bị ngược.
Ngốc bạch ngọt – nhẹ nhàng – sảng văn, toàn bộ nội dung đều phục vụ cho hành trình lên hương của nhân vật chính.
Không dựa trên hình mẫu người thật.
---
Từ khóa:
Giới giải trí | Xuyên thư | Sảng văn | Ngọt văn
Nhân vật chính: Trì Trọng Kiều
Nhân vật phụ: Lục Ngộ Chu
Khác: Trọng sinh
Khi Tình Cũ Giở Mặt Trêu Chọc
Khi Tình Cũ Giở Mặt Trêu Chọc
Năm năm sau chia tay.
Mối tình đầu từng bị tôi chê nghèo kiết xác, giờ đã trở thành tổng tài oai phong trở về.
Vừa thấy đứa trẻ bốn tuổi đứng cạnh tôi, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Xấu thật, vừa nhìn đã biết là con cô rồi.”
Tôi suýt bật cười.
“Biết sao được, bố đứa nhỏ xấu quá mà.”
Khi anh ta trông thấy một người đàn ông trung niên đầu hói, bụng phệ từ căn biệt thự bước ra, mặt anh ta đen như đáy nồi.
“Khúc Tiểu Du, cô cũng giỏi thật đấy. Chỉ để được sống ở khu biệt thự sang chảnh nhất thành phố, đến mức chịu lấy một con heo già?”
Về sau, khi biết được sự thật, anh ta quỳ gối lên vỏ sầu riêng mà khóc không thành tiếng.
“Du Du… là anh xấu nhất, anh mới là con heo đó. Xin em… cho anh được gặp con một lần thôi…”
Chuyện Tình Gió Xuân
Chuyện Tình Gió Xuân
Năm thứ 3 sau khi kết hôn, Diệp Lê trở về.
Tối hôm đó, Tống Thừa Chu lần đầu tiên không ăn cơm ở nhà, vớ lấy áo khoác rồi lập tức đến sân bay.
Đêm ấy, anh không về.
Tôi lần theo danh sách theo dõi trên Weibo của Tống Thừa Chu, tìm được tài khoản của Diệp Lê.
Vừa lướt một cái, Diệp Lê đã cập nhật trạng thái:
“Cuối cùng cũng về nước rồi, người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.”
Trong ảnh, Tống Thừa Chu nghiêng người về phía cô ta, cùng nhìn vào ống kính. Bao quanh hai người là bạn bè của anh.
Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại.
Cũng đóng luôn cả trái tim mình.
Tuyết Đông
Tuyết Đông
Mẫu thân ta là tú bà, từng cứu Hiền phi khỏi ch .t đuối.
Bà giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh truy s/á/t.
Sau khi thủ lĩnh tặc phỉ bị d/i/ệ/t, để xóa bỏ vết nhơ từng lưu lạc chốn thanh l/â/u, Hiền phi vu oan cho mẫu thân ta cấu kết phản tặc, ban lệnh x//ử t/ử bà.
Mẫu thân ta ngã gục ngay tại chỗ, Hiền phi ngạo nghễ khinh bỉ cười lạnh:
“Đồ tiện chủng, ngươi mà cũng xứng gọi ta là tỷ muội sao?”
Bách Hoa Lâu thành tro bụi, ba mươi hai k/ỹ n/ữ bị quân lính làm nhục, xác nằm ngổn ngang ở bãi th/a m//a.
Chỉ có ta, vì đang du học ngoài cung, nên thoát khỏi kiếp nạn ấy.
Còn Hiền phi, lại giẫm lên x//á/c mẹ ta mà tấn phong làm Quý phi.
Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đa/u đầu, Thái y trong cung đều bó tay.
Ta quỳ trước giường nàng, cung kính thưa:
“Bệnh đau đầu của nương nương, nô tỳ có thể trị.”