Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Hoa Đường Xuân
Hoa Đường Xuân
Ta nhập cung đã mười năm, đến nay vẫn chỉ là một Quý nhân không được sủng ái.
Không tranh sủng, cũng chẳng có bản lĩnh giữ con ruột bên mình, đành thuận theo dòng nước mà lựa phe phái, chỉ cầu giữ được tính mạng.
Quý phi thất thế bị phế, lúc mọi người đều tranh nhau giẫm đạp, ta cũng bị ép phải bắt nạt Tam hoàng tử của nàng.
Thế nhưng chốn hậu cung này, từ xưa đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta nào biết làm sao để bắt nạt ai.
Ta gãi đầu, đành lấy bánh táo đỏ tự tay làm đưa cho Tam hoàng tử, nói:
“Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!”
Tam hoàng tử mới chín tuổi, nắm chặt miếng bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm thật lâu, tựa như đã nhìn thấu cái dáng vẻ yếu đuối chỉ biết phô trương thanh thế của ta.
Mà bắt nạt Tam hoàng tử… lại hóa ra là đúng.
….
Phế Phi
Ta nhập cung đã mười năm, đến nay vẫn chỉ là một Quý nhân không được sủng ái.
Không tranh sủng, cũng chẳng có bản lĩnh giữ con ruột bên mình, đành thuận theo dòng nước mà lựa phe phái, chỉ cầu giữ được tính mạng.
Quý phi thất thế bị phế, lúc mọi người đều tranh nhau giẫm đạp, ta cũng bị ép phải bắt nạt Tam hoàng tử của nàng.
Thế nhưng chốn hậu cung này, từ xưa đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta nào biết làm sao để bắt nạt ai.
Ta gãi đầu, đành lấy bánh táo đỏ tự tay làm đưa cho Tam hoàng tử, nói:
“Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!”
Tam hoàng tử mới chín tuổi, nắm chặt miếng bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm thật lâu, tựa như đã nhìn thấu cái dáng vẻ yếu đuối chỉ biết phô trương thanh thế của ta.
Mà bắt nạt Tam hoàng tử… lại hóa ra là đúng.
Mưa Gấp Triều Dâng
Mưa Gấp Triều Dâng
Ta vốn quen được nuông chiều, mỗi lần lấy chuyện hòa ly ra dọa dẫm, chàng đều sẽ nhún nhường lui bước.
Năm ta làm ầm ĩ nhất, đã xé toạc công văn điều chàng ra Giang Châu, chỉ vì muốn chàng ở lại cùng ta đón sinh thần năm ấy.
Chàng đều nhịn cả.
Ta tưởng rằng chàng sẽ mãi mãi nhường nhịn ta.
Cho đến khi chàng ch .t trên đường lặng lẽ đi Giang Châu, ta mới nhìn thấy những bức thư chàng gửi cho thanh mai đang bệnh nặng.
Bức cuối cùng viết rằng: “Ngày ta hòa ly cùng nàng ấy, chính là lúc ta đến gặp nàng.”
Lúc ấy ta mới biết, mỗi một lần chàng chịu đựng, đều là để chuẩn bị cho lần trốn chạy tiếp theo.
Thế nên vài năm sau, khi hắn giả ch .t hồi kinh, mang theo thê tử và con gái, ta đã không vạch trần.
Thê tử hắn cười nói với ta, than phiền rằng nữ nhi nàng quá mức nghiêm túc, cứ như một tiểu phu tử.
Ta nhẹ giọng đáp:
“Con gái giống phụ thân.”
“Ta cũng có một đứa con gái như vậy.”
Tâm Nguyệt Duyên Kết
Tâm Nguyệt Duyên Kết
Khi ta bị Thái tử từ hôn, ta vừa tròn mười tám tuổi.
Để tìm cho mình một nơi nương thân, ta gõ cửa phủ của Trấn Bắc tướng quân.
“Tướng quân chinh chiến nhiều năm, trong phủ hẳn thiếu một người quản sự.
Chàng xem… ta có thích hợp không?”
Đôi mắt sắc lạnh như lưỡi đao của Giang Trấn Bắc dừng lại trên người ta thật lâu.
Ngày hôm sau, ta liền nhận được thánh chỉ tứ hôn.
Thế nhưng ngay đêm trước đại hôn, một tờ điều lệnh được ban ra, Giang Trấn Bắc bị Thái tử phái tới biên cương.
Ta nắm chặt tay chàng, giọng run run:
“Vẫn còn nửa canh giờ nữa… chúng ta bái đường trước, được không?”
Quân Hữu Hối
Quân Hữu Hối
Thái tử cưới ta, là vì nhìn trúng tính cách không tranh không đoạt của ta.
Hắn muốn ta hứa với hắn rằng, đợi đến khi tỷ tỷ ta hồi tâm chuyển ý trở về, ta sẽ nhường lại vị trí Thái tử phi.
Thế nhưng hắn nào hiểu, không tranh chính là sự tranh giành lớn nhất.
Sau khi thành thân, bất kể là tiền triều hay nội viện, ta đều vì hắn mà dốc cạn sức lực. Thậm chí có mấy lần, ta suýt chút nữa “mất m/ạng” vì hắn.
Ngày tỷ tỷ trở về, ta đúng theo lời hẹn, cởi bỏ y phục Thái tử phi, giao ra Phượng ấn.
Thế nhưng hắn lại bắt đầu chần chừ.
Từ Hôn Vì Một Nô Tỳ
Từ Hôn Vì Một Nô Tỳ
Đêm trước đại hôn, cô nương mồ côi mà vị hôn phu từng cứu bỗng đến trước cổng hầu phủ, lấy cái chết để uy hiếp.
“Xin tỷ tỷ thương xót, ta không cầu danh phận, chỉ nguyện vào phủ làm nô làm tỳ.”
“Nếu tỷ tỷ không bằng lòng, ta sẽ lấy mạng mình tạ tội.”
Lời vừa dứt, nàng lao đầu vào cột đá.
Trong khoảnh khắc, tuyết trắng bị nhuộm đỏ một mảng, sắc máu chói mắt.
Ngày hôm sau, vị hôn phu đỏ hoe mắt xông thẳng vào tướng phủ.
“Nàng ấy, phụ thân và huynh trưởng đều vì ta mà chết, chăm sóc nàng ấy là trách nhiệm của ta!”
“Nếu nàng không dung thứ cho nàng ấy, hôn sự này tạm hoãn lại đi.”
Nói dứt lời, hắn ôm lấy nữ tử mồ côi kia mà rời đi, bỏ mặc ta một mình hứng chịu bao lời châm chọc giễu cợt.
Về sau, ta đích thân đến trước thánh thượng, xin trả lại hôn ước.
Vị hôn phu hờ hững buông lời mỉa mai.
“Nàng dám công khai trái thánh chỉ, khinh nhờn thánh ý, từ nay còn có ai dám đến cầu thân?”
Ý thánh vốn muốn kết thông gia giữa tân triều và cựu thần.
Nhưng triều thần tân chính, nào chỉ riêng mỗi hầu phủ của hắn.
Lạnh Lẽo Mùa Thu
Lạnh Lẽo Mùa Thu
Ta là nha hoàn trung thành nhất bên cạnh tiểu thư.
Chỉ tiếc… lại mang gương mặt xinh đẹp.
Người trong phủ đều nghĩ rằng, sau này khi tiểu thư xuất giá, tất sẽ cho phò mã mở mặt cho ta, nạp làm thiếp.
Thế nhưng tiểu thư và Từ tiểu tướng quân lại tâm đầu ý hợp.
Ta không muốn chen vào giữa hai người, liền hỏi tiểu thư liệu có thể để ta làm quản sự nương tử.
Tiểu thư mỉm cười vui vẻ:
“Ngươi chịu giúp ta quản gia, ta còn cầu còn không được.”
Nhưng về sau, tiểu thư chẳng thể gả cho người trong lòng, mà ta cũng chẳng thể làm quản sự nương tử của nàng.
Tạ gia đổ nát, là tiểu thư giành giật lấy mạng ta từ đài đ a/o phủ.
Từ đó về sau, nơi nàng đến… chính là chốn ta về.
Sau Khi Thái tử Cha Nghe Thấy Tiếng Lòng
Sau Khi Thái tử Cha Nghe Thấy Tiếng Lòng
Tôi xuyên thành con của nữ phụ phản diện.
Mẫu thân tôi là Thái tử phi của Đông cung, đấu với nữ chính suốt mười năm, cuối cùng bị phế, chết thảm trong lãnh cung.
Còn nữ chính thì từ một sủng thiếp ở Đông cung leo lên hậu vị, hưởng vinh hoa cả đời.
Để bảo vệ hai mẹ con, tôi chỉ còn cách dốc hết sức mình giúp mẫu thân đấu cung.
Nhưng… sao vị Thái tử cha của tôi lại có gì đó không đúng lắm?
…
Trì Quy Ninh
Trì Quy Ninh
Năm năm trước, ta từ biên ải trở về kinh để chịu tang.
Trên đường quay lại, trúng độc bất ngờ, ta buộc lòng phải sủng hạnh một nam nhân xa lạ.
Mang thai trở về, không ngờ đứa nhỏ lại có dung mạo giống hệt vị Nhiếp chính vương cao cao tại thượng, lạnh lùng xuất trần kia.
Ta vội thu dọn hành lý giữa đêm, định lặng lẽ rời đi thì bị người tìm đến tận cửa.
Hắn đứng đó, ánh mắt sâu thẳm, từng lời như băng giá:
“Tướng quân quả thật vô tình… muốn dùng thì dùng, dùng xong liền vứt bỏ.”
Ta cuống quýt phủ nhận:
— “Không phải, ta không có, ngài nhận nhầm người rồi.”
Hắn nhướn mày, cười như không cười:
“Nhận nhầm? Vậy vì sao hài tử của tướng quân… lại giống bản vương như đúc?”
Thiên Thu Nghiệp
Thiên Thu Nghiệp
Trọng sinh trở về đêm Lương Chi Yển cùng Triệu Lệnh Nghi hẹn nhau bỏ trốn, với tư cách là vị hôn thê của hắn, ta đã tặng hắn lộ phí.
Với lòng biết ơn dành cho ta, hắn và nàng lén lút ra khỏi thành trong đêm.
Sau đó, đón chờ họ sẽ là cảnh màn trời chiếu đất, nghèo túng khốn khó.
Hắn sẽ không còn cơ hội nắm giữ quyền lực khuynh đảo thiên hạ như kiếp trước.