Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Phượng Cung Độc Mệnh
Phượng Cung Độc Mệnh
Lần đầu tiên ta gặp tiểu thiếp của tướng quân, là khi nàng ôm con, chặn ta giữa phố lớn.
“Công chúa, xin người tha cho mẹ con thần một con đường sống.”
Toàn thân nàng đầy vết thương, quỳ dưới chân ta, run rẩy cầu khẩn.
“Thần nguyện ôm con rời khỏi kinh thành, cầu xin người đừng gi/ết thần…”
Tướng quân bên cạnh, khóe môi khẽ giật.
Hắn vừa khải hoàn trở về, phong quang vô hạn, là nhân vật ai cũng kính nể.
“Ngươi nói có người muốn s/át h/ại ngươi?”
Ta cao giọng kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đám bá tánh đang vây quanh cùng hàng quan viên đứng dọc hai bên đường.
Chỉ tay vào một người: “Thị lang bộ Hình kia rồi, việc này phải báo quan. Đi, bản cung sẽ đưa ngươi tới đó!”
KẾ PHỤ TA LÀ VƯƠNG GIA ĐỒ TỂ
Sau khi phụ thân ta – Lý Diệu Tổ – qua đời, tổ mẫu liền đem cả mẫu thân và ta gộp lại, bán cho Vạn Hoa lâu.
Mẫu thân ta sống chết không chịu khuất phục, tự hủy dung nhan, suýt nữa thì bị bọn người trong lâu đánh chết.
May thay, lò mổ trong trấn có một gã đồ tể đã mua lại hai mẹ con ta.
Nghe đồn, hắn mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, đã khắc chết cả nhà mình.
...
Lăng Nhi
Lăng Nhi
Lúc làng rơi vào nạn đói, nương ta ch .t vì đ/ói kh/át.
Trước khi nhắm mắt, bà dặn ta đến kinh thành tìm cha, nói ông giờ đã là đại quan, nhất định sẽ bằng lòng cho ta một bát cơm ăn.
Thế nhưng khi ta cầm tín vật đến kinh thành, được gia nhân phủ Tể tướng đưa vào gặp cha, ông đang vui vẻ chơi đùa cùng một tiểu cô nương.
Vừa trông thấy ta, ánh mắt ông liền lạnh như băng, giọng nói mang đầy chán ghét:
“Con tiệ/n nhân sinh ra thứ tiện chủng, ngươi cũng xứng gọi ta là phụ thân sao?”
TRIÊU TRIÊU TUẾ TUẾ
Văn án:
Ta cùng với khuê mật xuyên không về cổ đại.
Nàng gả cho đích thứ tử phủ Hầu, còn ta lại gả cho trưởng huynh của hắn.
Tưởng đâu nắm trong tay kịch bản sủng văn ngọt ngào, ngày ngày ân ái mặn nồng, sống cuộc đời không biết xấu hổ là gì.
Cho đến khi hai huynh đệ ấy dẫn về một mỹ nhân, tối hôm đó liền đem cả hai chúng ta tống vào từ đường quỳ gối chịu phạt.
Chà chà! Đúng là mùi ngược văn bốc lên rồi đây!
Khuê mật vừa gặm móng giò vừa nức nở:
"Hu hu hu… soái như vậy, ta còn chưa ngủ đủ mà..."
Ta thì cõng theo đống châu báu, cười hi hi ha ha:
"Ra ngoài rồi, ta bao cho ngươi mười người mẫu nam, chơi đến chán thì thôi!"
KHÚC HÁT NHÂN GIAN
Ta bị đích tỷ hãm hại, bán cho một gã thợ săn nơi thâm sơn cùng cốc.
Nam nhân ấy ngoài việc nghèo túng ra, mọi thứ đều tốt.
Đối với ta lại càng không có lời nào để chê, ta bảo hắn sang đông, hắn tuyệt chẳng dám sang tây.
Về sau, ta dẫn hắn một đường giết về kinh thành.
Đích tỷ vừa khóc vừa gào lên:
“Lẽ ra ban đầu ta nên giết ngươi cho rồi!”
Ta vô cùng tán thành:
“Chỉ là do ngươi diệt cỏ mà không diệt tận gốc, mới để ta gặp gió xuân mà sinh sôi trở lại.”
Vậy nên — Tất cả đều phải chết.
...
Ấu Nương
Ấu Nương
Ta bị treo lơ lửng trên cổng thành, thủ lĩnh phản quân hù/ng hổ hô lớn với phu quân ta:
“Thế tử gia, tình cũ và thê tử, ngài chọn một người đi!”
Bên cạnh, Lý Diểu Diểu chính khí lẫm liệt:
“Tùy An ca ca, đừng để tâm tới muội, mau công thành đi! Hãy nói với Thái tử, kiếp sau ta sẽ gả cho huynh ấy!”
Hai mũi tên lao vút trong gió, phản quân đang nắm giữ mệnh môn của Lý Diểu Diểu lập tức gục xuống.
Ta lặng lẽ nhìn Thẩm Tùy An và Thái tử đạp gió tiến đến, cả hai đều vội vàng vây lấy Lý Diểu Diểu.
Không ai để ý tới sợi dây trói ta đã bị c/ắ.t đ/ứt.
Chàng Vì Nàng Mà Quên Ta
Chàng Vì Nàng Mà Quên Ta
Thiên hạ đều biết, Đại Lý Tự khanh Trần Diễn Lễ yêu thương thê tử như mạng.
Thành thân 10 năm, hắn không nạp thiếp, không giữ tư tài, dù đã ngồi nơi cao vị, vẫn mỗi lần hạ triều đều đích thân đi mua ô mai về cho ta.
Cho đến khi hắn đến Giang Nam thẩm án, mang về một nữ pháp y, còn khăng khăng muốn cưới nàng ta làm bình thê.
Hắn quỳ trước mặt ta, mắt đỏ hoe nói:
“Cả đời này, năm đó tuổi trẻ đỗ đạt công danh, là để vì mẫu thân, vì nàng mà chống đỡ một phương trời. Làm quan mười năm, cần kiệm liêm chính, chưa từng vượt quá nửa bước.”
“Nhưng nay, ta muốn sống một lần vì chính bản thân mình.”
Hắn lập được đại công, lại cự tuyệt phong thưởng, chỉ cầu thánh thượng ban hôn, để nâng giá cho nữ tử kia.
Ta cuối cùng cũng đã ch .t tâm.
Mười năm trước, hắn từng quỳ bên phần mộ của tổ phụ ta, thề hẹn một đời một kiếp một đôi người.
Mười năm sau, ta tiến cung dâng lại kim bài miễn tử do tiên đế ngự ban, chỉ để cầu một đạo thánh chỉ hòa ly.
Giang Dao
Giang Dao
Ta từ thuở nhỏ đã được định hôn với Chu Cảnh Diệp.
Kinh thành đồn rằng, Chỉ huy sứ Chu Cảnh Diệp tính tình âm hiểm, tàn đ/ộc, khét tiếng là Diêm La sống.
Ta mỗi khi thấy hắn là lòng lại hoảng, tay run.
Ngay cả tỳ nữ trung thành nhất của ta cũng xúi giục ta sớm ngày bỏ trốn.
Vào ngày trốn hôn, ta bỗng thấy mấy hàng chữ hiện ra.
【Con gái đừng mà, con mà chạy trốn, tỳ nữ của con sẽ khoác lên mình áo cưới, thay con gả cho Chu Cảnh Diệp.】
【Con sẽ bị tên nghèo hèn họ Vệ gi/am ở nhà cũ dưới quê, phải hầu hạ mẹ già q/uè chân của hắn.】
【Cuối cùng mắc bệnh nặng, không thuốc chữa mà chet.】
【Chọn Chu Cảnh Diệp đi, hắn có sức lực và thủ đoạn, đêm đêm ân ái cũng sướng lắm chứ.】
Đêm đêm ân ái? Ta nghẹn lời.
Tuyển Phò Mã
Phụ hoàng muốn ta chọn phò mã giữa Giang Viễn Hạc và Tạ Lan.
Khi ta sắp đưa ra lựa chọn, trên không trung hiện lên từng hàng chữ:
【Tiểu công chúa đừng chọn Tạ Lan, chàng ấy có hoài bão lớn, trở thành phò mã chỉ hủy hoại chàng, không thể vào triều, cũng không thể quang minh chính đại cùng tài nữ tri âm.】
【Cầu xin cũng đừng chọn Giang Viễn Hạc, tiểu tướng quân làm phò mã thì khác gì hùng ưng bị chặt cánh?】
【Giờ ta có chút phiền tiểu công chúa rồi, một kẻ vô dụng vướng víu, chi bằng gả đi hòa thân.】
Ta đứng ngẩn ngơ, không thể chỉ vào bất cứ ai.
Lúc này, một hàng chữ khác lại hiện ra:
【Đừng thay Giang Viễn Hạc quyết định được không? Chàng ấy ở biên cảnh rèn luyện một thân sức lực chỉ mong được phục vụ tiểu công chúa, người không chọn Giang Viễn Hạc là muốn hủy hoại chàng sao?】
Ánh mắt ta tập trung, rơi vào Giang Viễn Hạc đang quỳ dưới điện.
Sức lực của chàng ấy là để dùng lên người ta sao?
Ta Tiến Cung Để Ngủ
Ta Tiến Cung Để Ngủ
Ngày đầu tiên tiến cung, ta liền âm thầm bói một quẻ cho chính mình.
Quẻ tượng hiển hiện: “Bất động như sơn, nằm mà cũng thắng.”
Ta tin rồi.
Từ đó mở ra một đời sống cá mặn: ăn no, ngủ kỹ, mặc người tranh đấu.
Tuyển tú? Không đi.
Thỉnh an Hoàng hậu? Giả bệnh.
Hoàng thượng muốn lật thẻ? Hắt hơi, sổ mũi, ho khan ba bộ combo phụng tấu trình diện.
Hậu cung gió nổi mây vần, các phi tần đấu đến máu chảy đầu rơi.
Ta cuộn mình trong tiểu viện cũ kỹ bên cạnh lãnh cung, ngủ đến trời tối đất đen.
Việc duy nhất khiến ta phiền lòng là cơm của ngự thiện phòng càng ngày càng đạm bạc.
Hôm thì rau xanh đậu hũ, hôm lại đậu hũ rau xanh.
Ăn đến độ mặt ta xanh hơn cả cải thìa.