Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Bồ Tát Man
Bồ Tát Man
Chẳng còn xu dính túi, ta bị Hầu phủ đuổi ra, suýt chet cóng thì được một người lính dũng mãnh cứu về nhà.
Chàng không chê ta là một ả hát xướng tàn hoa bại liễu, ta cũng chẳng ghẻ lạnh đứa con ốm yếu mà người vợ quá cố của chàng để lại.
Ba con người cứ thế mà sống một đời bình lặng bên nhau.
Một ngày nọ, con riêng của chàng vô ý chọc giận tiểu công tử được Hầu phủ sủng ái nhất.
Trước những lời cầu xin và sự che chở của ta, tiểu công tử ấy mắt đỏ hoe, lạnh lùng nói: “Hay cho bà, không nỡ thấy nó quỳ, vậy thì bà quỳ thay đi.”
TA KHIẾN TƯỚNG QUÂN TỪ HÔN VỚI THANH MAI
Văn án:
Vị tướng quân bình định biên cương khải hoàn trở về, gia tộc định gả ta cho hắn.
Đáng tiếc, trong lòng hắn đã sớm có bạch nguyệt quang.
Bạch nguyệt quang của hắn kiêu ngạo nói với ta:
“Dẫu ngươi là thiên kim thừa tướng, nhan sắc như hoa xuân thì đã sao? Ta với chàng là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô ưu vô lo.”
Ồ, định tranh giành đạo lý với ta sao?
Ta cụp mắt khẽ cười, làn khói trà lượn lờ che khuất đi ý lạnh trong mắt.
Không khéo rồi, ta giỏi nhất chính là tranh đấu chốn hậu viện đấy.
Mây Thêu Dang Dở
Mây Thêu Dang Dở
Lúc bị Lục Bạch Du từ hôn, ta đang thêu mũi mây cuối cùng trên áo cưới.
Nghe nói trong đại triều hội, vị tướng quân trẻ tuổi đầy khí phách đã quỳ trước thánh thượng, thần sắc kiên quyết:
“Thần không cầu phong thưởng, chỉ nguyện đem toàn bộ quân công,
một nửa đổi lấy việc giải trừ hôn ước với Họa Vân Lăng,
một nửa cầu xin bệ hạ ban hôn cho thần và Tô Lan Ánh.”
Ba năm chinh chiến, chiến công hiển hách, thứ cầu được lại chỉ là một tờ lui hôn.
Đầu ngón tay bị kim đâm rỉ má/u, ta cúi mắt nhìn, rồi lặng lẽ lau đi, không để lộ vẻ xúc động.
Sau đó liền vào cung, cầu một đạo thánh chỉ—
hôn kỳ không đổi, phu quân đổi người.
Nghe nói, vị chất tử từ nước láng giềng tới triều, phong tư nhã nhặn, dung mạo tuấn mỹ.
TRI NGUYÊN VỊ NHẤT
Tề Nghiễn vừa tắt thở, trong cung đã lập tức truyền tới danh sách tuẫn táng.
Tên ta đứng đầu tiên.
Ta nhìn dải lụa trắng được mang đến, cự tuyệt không chịu tuẫn táng.
Chỉ bởi ta và Ninh vương Tề Nghiễn có chung một đứa con, theo lý mà nói, không thể tuẫn táng theo được.
Nhưng quan viên Lễ bộ lại nói:
"Vương gia trước lúc lâm chung đã tấu trình lên thánh thượng, đem Tiểu Quận vương ghi vào danh phận của trắc phi Bạch thị. Nay Vương phi có thể an tâm lên đường rồi chứ?"
Ta vẫn không chịu chec.
Bọn cung nhân c/ư/ỡ/n/g ép chấp hành, vì để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, bọn chúng nhẫn tâm dùng lụa trắng s/i/ế/t cổ ta đến không còn hơi thở.
Trong khoảnh khắc hồn lìa x/á/c, bên tai lờ mờ vang lên thanh âm của Tề Nghiễn:
"Chu Tri Nguyên! Ngươi hại Vãn Vãn cả đời không thể sinh nở, đây chính là báo ứng của ngươi!"
Thì ra trước khi ta c/h/ế/t, Tề Nghiễn đã uống linh dược bí truyền, giả c/h/ế/t rồi hoàn sinh, toàn phủ hân hoan mừng rỡ.
Còn Bạch Vãn Vãn vì công lao dưỡng dục Tiểu Quận vương mà được nâng vị làm chính thê.
Chỉ có ta… hóa thành một linh vị cô tịch trong vương phủ.
Lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày mình ầm ĩ đòi hủy hôn.
…
Cha Dùng Chiến Công Để Xin Ngôi Bình Thê Cho Ngoại Thất
Cha Dùng Chiến Công Để Xin Ngôi Bình Thê Cho Ngoại Thất
Cha ta chinh chiến 5 năm, nay đã khải hoàn trở về.
Trong yến tiệc tẩy trần do Hoàng thượng thiết đãi, cha lại lấy chiến công làm điều kiện, cầu cho ngoại thất Trần Sở Sở được phong làm bình thê, hoàn toàn không để tâm tới mẫu thân, người đã thay ông sinh con dưỡng cái, chăm lo cả nhà trong suốt những năm qua.
Ta bất bình thay mẫu thân, nhưng trong mắt nàng lại tĩnh lặng như mặt nước, chỉ mỉm cười hỏi:
“Nếu không còn cha, con có thất vọng không?”
Ta chợt hiểu ý nàng, kiên định đáp:
“Một người cha như vậy, có cũng như không.”
Về sau, mẫu thân ôm ta vào cung, diện kiến Hoàng thượng.
Xuân Hạnh Lâm
Xuân Hạnh Lâm
Ta bị con trai mắng là k/ỹ n.ữ ph/o/ng tr.ần.
Sau khi Mạnh Tri Hành chỉ hời hợt nói đó chỉ là câu nói đùa, việc đầu tiên ta làm chính là đến tìm chính thê xin lại tờ hưu thư.
Nàng ta nghi hoặc:
“Ngươi tuy là thiếp, nhưng được sủng ái 10 năm, lại có con trai, ngươi thật sự muốn buông bỏ hết?”
Ta dập đầu không chút do dự:
“Ta chẳng cần gì cả, chỉ muốn được về nhà!”
Lê Rừng Chậm Nở Trong Tuyết Trắng
Phụ thân nói khi ta còn nhỏ từng bị s//ốt n/ặng h/ỏng đ/ầu ó/c, nhiều chuyện chẳng tỏ tường.
Thế nhưng ta biết, ta đã gả cho một phu quân vô cùng tốt.
Chàng ngoài miệng luôn chê ta ngốc, lại thích nhéo má ta, cười nói ta ngốc đến khiến người thương.
Về sau, chàng tòng quân ra trận, nói đến mùa thu sẽ trở về.
Nhưng ta chờ mãi, chờ đến khi lá rụng hết, cũng chỉ đợi được đại ca mang về một tấm bài gỗ lạnh lẽo.
Từ ấy, mỗi ngày ta đều ra sau núi, ngồi trước phần m//ộ của chàng thủ thỉ, mang cho chàng những quả dại vừa hái được.
Cho đến hôm đó, ta vô tình nghe thấy dưới chân cửa sổ——
“Báo ân có trăm ngàn cách, cớ gì cứ phải cưới một kẻ ngốc? … Nàng cứ suốt ngày quấn lấy ta, ta đã thấy phiền từ lâu rồi.”
“Giờ thế này chẳng phải rất tốt sao? Ta thay đại ca chăm sóc tẩu tử, còn huynh ấy thì trông nom cái kẻ ngốc ấy, vẹn cả đôi đường.”
Khi ấy ta mới hiểu, thì ra… chàng đã sớm trở về.
Nếu thực lòng thấy phiền, chỉ cần nói thẳng là được.
Cần chi… phải giả ch.t để lừa người?
Hôm sau, phụ thân lại hỏi ta có muốn tái giá không.
Ta khẽ gật đầu, đưa tay giật đóa bạch hoa cài suốt một năm xuống, ném vào bếp lò.
Thanh Uyển
Thanh Uyển
Khi dâng vũ cho Hoàng hậu, bởi váy múa rá/ch toạc, ta trở thành trò cười cho khắp đám công tử quyền quý.
Ba tháng sau, người thanh mai trúc mã từng tặng ta chiếc váy ấy mới cười cười đến nhận lỗi.
“Biểu muội tưởng đó là váy ta tặng nàng, nên không cẩn thận c/ắ t 2 nhát.”
“Dù sao sau này nàng cũng phải gả cho ta, chuyện nàng mất thể diện trước người ngoài, ta không để bụng, nàng cũng đừng giận dỗi nữa.”
Ta sắc mặt nhạt nhòa, ứng phó vài câu rồi tiễn hắn ra ngoài.
Hôm sau, ta liền ngồi kiệu nhỏ vào cung, lấy thân phận nữ quan hầu hạ bên Thái hậu.
Đồng thời, thư từ hôn cũng được gửi đến phủ nhà họ Phó.
Chàng Gọi Ta Là Như Nhi
Chàng Gọi Ta Là Như Nhi
Sau khi thiếu gia Tạ Dung Dự bị mù mắt, vị hôn thê của chàng xé nát hôn ước, quay đầu gả cho người khác.
Lão phu nhân vì sợ chàng phát hiện chân tướng, liền tìm ta—một nữ tử có giọng nói tương tự hôn thê của chàng, thế thân gả vào làm tân nương.
Đêm động phòng, đôi mắt bị bịt kín bằng vải đen, chàng nhẹ nhàng khẽ chạm, gọi ta bằng cái tên tha thiết:
“Như Nhi…”
Ta đã thèm khát thân thể này từ lâu, liền đáp lại nụ hôn ấy, bá đạo chiếm lấy… không chút do dự.
Ba tháng sau, đôi mắt của Tạ Dung Dự dần hồi phục ánh sáng.
Lão phu nhân thấy ta đã “hết giá trị lợi dụng”, liền muốn đuổi ta ra khỏi phủ.
Nhưng khi đó—ta đã mang trong mình huyết mạch của Tạ Dung Dự.
Gia Đình Phản Diện Hạnh Phúc
Gia Đình Phản Diện Hạnh Phúc
Có được nhà của mình vào ngày hôm đó, ta đang trốn dưới gầm giường, vụng trộm ăn chiếc bánh bao vừa đá//nh c//ắp được.
Nhi tử ngốc nhà họ Lý lại đang cãi nhau với cha nương hắn.
Hắn gào lên:
“Dựa vào cái gì mà người khác đều có muội muội, chỉ có ta là không có! Nhất định là do các người không chịu cố gắng!”
Bằng hữu đồng học của Lý Vân Hành đều có muội muội, chỉ riêng hắn không có.
Hắn ghen tị đến phát đi//ên, cách vài ngày là lại ầm ĩ một trận.
Cha nương hắn mỗi lần đều đánh hắn một trận tơi bời rồi ném ra ngoài.
Ta đã quen rồi.
Thế nhưng lần này, cha nương nhà họ Lý lại không ra tay.
Đang lúc ta nghi hoặc, trước mắt bỗng sáng lên.
Cha nhà họ Lý lôi ngược ta từ dưới gầm giường ra.
…