Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
Người công lược thứ 100 là một con cá muối!
**Tên: Người Chinh Phục Thứ 100**
99 người chinh phục Hạ Thiên Kiêu trước tôi đều thất bại.
Tất cả bọn họ đều đã chết.
Tôi là người thứ 100, và cũng là người sống sót lâu nhất.
Lý do là — tôi trì hoãn.
Tôi và hắn chưa từng gặp mặt.
Chưa bắt đầu, thất bại kiểu gì được?
Tôi sống như một cái bug, mỗi ngày chìm đắm trong rượu chè, tiêu tiền như nước.
Cho đến năm thứ mười, cuối cùng hắn cũng tìm thấy tôi, không thể nhịn được nữa liền hỏi: "Sao em vẫn chưa tới chinh phục tôi?"
BÌNH MINH LẦN THỨ HAI
Tôi là một đứa béo ú không muốn sống nữa.
Vì thế tôi bỏ ra một khoản tiền lớn, bay đến Tam Á để nhảy xuống biển.
Ngay khoảnh khắc sắp ngạt thở, trong cơ thể tôi bỗng chen vào một linh hồn xa lạ.
Người đó cưỡng ép điều khiển thân thể nặng nề này, bơi ngược trở lại.
Phun ra một ngụm nước lớn, tôi liền nghe trong đầu vang lên một giọng khàn thấp:
“Đ* má.”
…
VIẾT LẠI SỐ PHẬN CỦA EM GÁI THIÊN KIM
Tôi là bạch liên hoa kiêm luôn nữ phụ trong truyện giả thiên kim thật thiên kim.
Tất cả mọi người ở đây đều yêu tôi, bất kể tôi làm gì cũng đều đúng. Còn nữ chính thì hoàn toàn trái ngược với tôi.
Ngay cả trong mắt nam chính, tôi bèo mấy cũng là bạch nguyệt quang, còn cô ấy chỉ là một kẻ thế thân.
Cho đến khi nữ chính mắc u/n/g t/h/ư và c/h/e/c đi trong đau đớn, mọi người mới chợt bừng tỉnh, nhận ra họ yêu cô ấy nhiều đến thế nào.
Vì vậy, ngay ngày đầu tiên xuyên vào truyện, tôi đã đưa nữ chính đi bệnh viện kiểm tra:
“Làm nội soi dạ dày đi.”
Từ đó về sau, tôi thuận buồm xuôi gió, vô ưu vô lo, chỉ mong cô ta kiếp này đừng bao giờ mắc u/n/g t/h/ư nữa.
…
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO NỤ CƯỜI CỦA BẠCH NGUYỆT QUANG
Khi chụp ảnh trên nền tuyết, bạn trai tôi bất ngờ quật tôi một cú qua vai, chỉ để chọc cho bạch nguyệt quang cười.
“Đùa tí thôi mà, nhìn cái mặt em ngố chưa kìa, hahaha!”
Hôm đó, bạch nguyệt quang của anh ta có được nụ cười đẹp nhất.
Còn tôi bị gãy tay phải, từ đó không thể cầm dao mổ được nữa.
Vài năm sau, anh ta mắc một căn bệnh hiếm.
Người duy nhất trong cả nước có thể phẫu thuật… là tôi.
Khoảnh khắc anh ta quật tôi xuống đất để lấy lòng bạch nguyệt quang, cũng là lúc anh ta tự vứt luôn cái mạng của mình.
...
TỰ THỦY NIÊN HOA
Tôi và Tư Niên đã giày vò nhau gần mười năm.
Anh ta dắt hết tình nhân này đến tình nhân khác rồi khoe khoang ngoài phố, còn tôi thì nắm chặt quá nửa gia sản của anh ta mãi không buông tay.
Chúng tôi đều siết chặt nhược điểm của đối phương, ai cũng không chịu nhường bước.
Nhưng hôm nay, tôi quyết định sẽ ly hôn với anh ta.
Bởi vì… tôi sắp c/h/e/c rồi.
…
Điên Cuồng
Điên Cuồng
Tôi là Thẩm Vi Vi, con gái nuôi của nhà họ Thẩm, gia đình giàu có bậc nhất.
Vì đem lòng yêu anh trai nuôi nên tôi bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần.
“Vi Vi, em chỉ bị bệnh thôi.”
“Khi nào em khỏi bệnh, anh sẽ đến đón em về. Ngoan nhé?”
Sau khi anh ấy đi, một vị bác sĩ trẻ tuổi, điển trai hỏi tôi: “Em bị làm sao?”
Tôi trả lời: “Em cứ nhìn thấy anh trai là lại muốn ăn… ăn môi anh ấy. Mọi người bảo em có bệnh, nên đưa em đến đây.”
Bác sĩ chăm chú nhìn tôi, quan sát kỹ lưỡng một lúc, rồi dùng đèn pin kiểm tra đồng tử của tôi.
Sau đó, anh ấy nói: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bình thường em ăn môi ít quá thôi. Anh sẽ kê cho em một liệu trình nửa tháng, mỗi ngày sáng, trưa, tối đến phòng y tế tìm anh, ăn môi nửa tiếng…”
Đang nói chuyện thì một ông chú trung niên hói đầu, béo mập gầm lên giận dữ: “Hạ Kỳ Triều! Cậu lại giả mạo tôi à!”
Tôi, người đang cầm đơn thuốc trong tay, “???”
Tôi không phải cô dâu ngoan ngoãn, tôi là người nắm quyền trong nhà họ Trần
Lần đầu tiên ra mắt bố mẹ bạn trai, tôi cẩn thận thay một chiếc váy trắng nhỏ, cố gắng mỉm cười dịu dàng, ra dáng tiểu thư đoan trang.
Bác gái nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, cuối cùng thở dài như chấp nhận số phận:
“Con ngoan, ngồi đi.”
Trong bữa cơm, bác trai bác gái đều dịu dàng, hòa nhã. Tôi còn đang thắc mắc, vì sao trước đó Trần Mặc lại dặn tôi cứ mạnh mẽ, đanh đá cũng chẳng sao.
Đúng lúc ấy, một bà lão bất ngờ xông vào, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân tôi:
“Cháu đích tôn đưa bạn gái về, sao không gọi bà già này đến nhìn thử?!”
“Tôi nói cho cô biết, nhà chúng tôi phải đủ đầy. Cô lấy con trai cả, thì phải lo cả chuyện cưới vợ cho con trai thứ. Cô mang bao nhiêu của hồi môn, cũng phải bù cho nhà thằng hai bấy nhiêu!”
Trong tôi lửa giận bùng lên.
“Sao thế? Con trai thứ nhà bà nghèo đến mức sống không nổi nữa sao? Hay bà đang vội gom tiền mua sẵn quan tài cho mình?”
Ngay giây sau, ánh mắt bác trai bác gái bỗng sáng rực, nhìn tôi như nhìn thấy báu vật.
Không Phải Con Anh
Không Phải Con Anh
Sau khi Cố Cẩn Niên bỏ trốn khỏi hôn lễ, tôi ra nước ngoài định cư.
Năm năm sau, cha anh ta qua đời, tôi về nước viếng tang.
Tại sân bay, Cố Cẩn Niên bắt gặp tôi đang bế con.
“Đây là… con gái của chúng ta?”
Anh ta đỏ hoe mắt, giơ tay định ôm hai mẹ con tôi.
Tôi lắc đầu, chủ động giữ khoảng cách:
“Cố tiên sinh nói đùa rồi. Giữa chúng ta làm gì có đứa con nào.”
Hoa Dại Dưới Bão
Mẹ tôi muốn bỏ trốn cùng một gã đàn ông trong làng – kẻ ăn chơi lêu lổng, nổi tiếng là kẻ chỉ biết ăn bám.
Ngoại tôi nói, mẹ đi theo ông ta nhất định sẽ khổ.
Vì thế, khi mẹ đổi lại thời gian bỏ trốn và sai tôi đưa thư, tôi đã nói dối bà.
Bà không đi được, sau đó gả cho một người nông dân thật thà, chất phác, nghe lời bà mọi chuyện.
Nhưng bà lại tin rằng chính tôi đã cản trở hạnh phúc của bà.
Để trả thù tôi, bà nhận ba vạn tiền sính lễ, ép tôi gả cho một con bạc từng đánh chết mấy đời vợ.
Mở mắt ra, tôi quay lại đêm mưa hôm đưa thư năm ấy.
Lần này, tôi không ngăn bà nữa.
Nữ vương chỉnh đốn gia đình
Tôi, một con sâu gạo chính hiệu.
Anh trai tôi cưới được một “nữ cường nhân thời hiện đại”, ngày nào cũng ở nhà hô hào phải AA cho công bằng.
Tiền ăn của mẹ với anh cũng phải AA, tiền điện nước cũng AA.
Đến cả khi ba tôi mua cho cô ta một cái túi, cô ta cũng nhất định phải chuyển khoản lại.
Được thôi. Tôi – đứa con gái được nuôi ăn bám trong nhà này là người ủng hộ AA nhất!
Nói xong, tôi lập tức dừng toàn bộ thẻ phụ trong nhà.
Bao gồm cả cái thẻ “không giới hạn” đang nằm trong tay chị dâu.