Trọng Sinh
Nhân vật chính sau khi chết sẽ sống lại ở một thời điểm trong quá khứ. Với ký ức từ kiếp trước, họ thay đổi số phận, báo thù kẻ ác, hoặc cứu lấy người thân. Thể loại này mang tính kịch tính cao, thường kết hợp với cung đấu, gia đấu hoặc thương trường.
Truyện mới cập nhật
TÔI THEO HỌC CƯ DÂN MẠNG CÁCH DẠY CON
Lên mạng, tôi mới biết.
Cách mẹ nuôi tôi là sai.
Cách tôi nuôi con gái mình, cũng là sai.
Lần này, tôi quyết định nghe theo lời khuyên của cư dân mạng, nuôi dạy con gái cho đúng.
Đồng thời, cũng coi như nuôi dạy lại chính bản thân mình một lần nữa.
Thu Về Có Em
Thu Về Có Em
Mẹ tôi là một tiểu thư kiêu kỳ, từ nhỏ đến lớn đều do tôi chăm sóc.
Thế nhưng khi nhân tình của ba cầ//m d//ao đ//â//m về phía tôi, bà lại không chút do dự chắn trước người tôi.
Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại năm tám tuổi.
Bà ngồi đó, ngón tay xinh đẹp với bộ móng tinh xảo gõ bàn, sai tôi đi nấu cơm.
Tôi lặng lẽ làm hẳn tám món hai canh.
Bà kinh ngạc:
“Con bỏ thuo^c đ//ộc à?”
…
Bầu Trời Đầy Sao
Bầu Trời Đầy Sao
Trước kỳ thi đại học, em gái đã giả mạo tôi để viết một bức thư tình gửi cho “nam thần” của trường.
Anh ta lạnh lùng mắng tôi: “Thật kinh tởm.”
Tôi trở thành trò cười của mọi người, bị b/ắt n/ạt suốt một tháng.
Vào đúng ngày thi đại học, tay phải của tôi bị đ/ánh g/ãy.
Trong phòng thi, tôi dùng tay trái để làm bài và thậm chí còn không hoàn thành xong bài thi.
Sau khi bị đ/ẩy từ trên lầu xuống và chet, tôi mới biết được rằng tất cả đều là kế hoạch của em gái.
“Rốt cuộc thì tôi thua chị ở điểm nào? Muốn thi đại học lắm à, vậy thì xuống dưới lòng đất mà thi đi.”
“Sau này, bố mẹ chỉ có một mình tôi là con gái, họ sẽ chỉ yêu thương tôi thôi.”
Khi mở mắt ra một lần nữa, tôi đã trở về vào buổi sáng của cái ngày tôi nhận bức thư tình.
Em gái tôi, với vẻ mặt ngượng ngùng, đưa cho tôi một bức thư tình: “Chị ơi, chị có thể giúp em đưa cho Từ Gia không?”
Tôi mỉm cười: “Em yên tâm, chị sẽ sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy cho em.”
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đã Yêu Người Khác
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đã Yêu Người Khác
Khi tôi còn sống, Chu Diện đã chán ghét tôi, vứt cho tôi một tờ đơn l/y hôn, rồi đi kết hôn cùng người phụ nữ anh ta yêu, người lúc ấy đang mang thai.
Ngày anh ta thành hôn cũng chính là ngày tôi ch .t vì t/a/i n/ạ n xe. Tôi ch .t rồi, nhưng anh ta lại phát đi/ên.
Sau đó, tôi sống lại.
Chu Diện cam đoan với tôi: “Anh không hề ở bên cô ta, anh có thể cho em xem lịch sử cuộc gọi, mật khẩu WeChat, ghi chép trên xe, thậm chí cả camera giám sát dọc đường đi mỗi ngày!”
Anh ta mệt mỏi cầu xin: “Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không?”
Tôi từ chối. Khi tôi yêu, anh ta chán ghét tôi; còn giờ đây, khi anh ta đưa tim ra đặt trước mặt tôi, tôi không cần nữa.
Thời Gian Không Quay Lại
Chu Duệ chết vào ngày kỷ niệm chín năm kết hôn của chúng tôi.
Cảnh sát nói, khi gặp tai nạn, anh vẫn còn nắm chặt chiếc nhẫn định tặng tôi.
Trong đám tang, một người phụ nữ xuất hiện. Cô ta gầy gò, khuôn mặt tái nhợt, bụng lại nhô cao. Đôi mắt nhìn tôi chứa đầy hận ý.
Cô ta nói:
"Tôi và Chu Duệ đã ở bên nhau sáu năm. Nếu không có cô, anh ấy đã cầu hôn tôi rồi."
"Bây giờ, con tôi cũng chẳng còn cha nữa."
Nói xong câu cuối cùng, cô ta bất ngờ lao tới, đẩy tôi từ cửa sổ xuống.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về sáu năm trước đúng ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi của tôi. Cũng chính là ngày Chu Duệ gặp cô ta.
Hai Kiếp Làm Người
Từ lúc ta cất tiếng khóc chào đời đã biết, trong tộc từng xuất hiện một vị quý phi được sủng ái nhất lục cung.
Nghe nói, Hoàng đế yêu nàng ấy đến tột cùng, đến khi quý phi băng hà, những phi tần được sủng ái về sau, dung nhan nơi khóe mắt, giữa hàng mi đều thấp thoáng bóng dáng của nàng.
Theo năm tháng, khi ta dần lớn, tộc nhân lại vui mừng phát hiện, ta chẳng những dung mạo giống hệt nàng, mà tính tình cũng chẳng khác là bao.
Ai ai cũng nói, Tống thị một lần nữa sẽ sinh ra một vị quý phi.
Đêm trước khi ta lên đường vào kinh, a nương ôm ta mà khóc:
“Người ta đều nói, chốn cung đình là nơi ăn thịt người không nhả xươ/ng. Dù cô cô con được sủng ái, cũng chỉ là vẻ vang bên ngoài, nếu không đã chẳng yểu mệnh mà hương tiêu ngọc vẫn. Sao con lại phải tự nhảy xuống vực sâu như thế?”
Ta đương nhiên biết.
Bởi kiếp trước, ta đã ch .t thảm trong chốn thâm cung ấy.
Ảnh Đế, Tôi Là Nữ Giáo Quan Của Anh
Kiếp trước, tôi là một nữ binh đặc nhiệm xuất sắc, lập nhiều chiến công hiển hách và cuối cùng hy sinh trong một nhiệm vụ quan trọng. Lần nữa mở mắt, tôi đã trở thành một diễn viên nhỏ hạng ba, đang chuẩn bị tham gia một chương trình truyền hình thực tế về quân đội.
BỊ T H I Ê U CHẾT, TÔI VÀ CHỒNG CÙNG TRỌNG SINH.
Em chồng thường nói rằng tai cô ta không tốt, nghe không rõ lời người khác.
Tôi bảo điện thoại mới của mình không thấm nước, nhưng cô ta lại nghe thành laptop chống nước tốt.
Cô ta hắt nguyên một cốc nước vào bàn phím khiến laptop của tôi bốc cháy, bo mạch chủ bị hỏng.
Bao nhiêu công sức viết kế hoạch sản phẩm trong mấy tháng trời bỗng chốc đổ sông đổ biển, và tôi bị công ty sa thải.
Lần khác, tôi bảo mình mới mua mặt nạ, cô ta lại nghe thành mặt nạ chân, nhân lúc tôi không để ý mà lén lút dùng đắp chân.
Hậu quả là mặt tôi bị nhiễm khuẩn Pseudomonas aeruginosa, dung nhan trực tiếp bị h ủ y h o ạ i.
Tôi đi tìm cô ta để nói chuyện rõ ràng, nhưng mẹ chồng lại đổ lỗi ngược cho tôi, mắng tôi có đời tư hỗn loạn, không đứng đắn, còn muốn đổ oan cho em chồng.
Trong lúc xô xát, tôi bị họ đẩy xuống cầu thang và bị s ả y t h a i.
Chồng tôi trở về và muốn đuổi mẹ con họ ra khỏi nhà.
Không ngờ, trước khi đi, em chồng đã mở v-a-n g-a-s ra.
Khi xuống dưới nhà, cô ta mới quay sang mẹ chồng và hét lên:
"Tiêu rồi mẹ ơi, chị dâu bảo con nhớ khóa v a n gas mà con quên mất rồi, mẹ gọi điện bảo chị ấy dậy khóa đi".
Mẹ chồng gọi điện nhắc nhở tôi, nhưng ngay khi điện thoại đổ chuông đã gây ra một vụ n ổ khí gas. Chồng tôi và tôi sống sờ sờ bị t h iêu chec.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày em chồng định hắt nước vào máy tính của tôi.
Thiên Kim Trở Về: Ta Không Cần Hào Môn
Khi tỉnh lại, bọn họ nói tôi mới là thiên kim thật sự của nhà họ Tần, người bị ôm nhầm từ khi mới sinh. Nhưng trong nhà đã có một thiên kim giả được nuôi dưỡng hơn 10 năm. Gia đình vốn chờ tôi tự ti, ghen ghét, căm hận số phận bất công để rồi chìm vào vực sâu trong nỗi oán hận vô tận. Nhưng tôi nhìn thế giới hoàn toàn mới này, nơi không có chiến tranh, không có đói khát, cũng chẳng còn nỗi sợ trước cái chết. Đối với tôi mà nói, đây chính là thời đại tốt nhất.
MAI HOA ĐỒ
Sống lại một đời, ta thề sẽ không bao giờ làm thê tử của Cận Tử Hằng nữa.
Năm xưa, một lần rơi xuống hồ được chàng cứu, ta ngu muội coi đó là thiên định, một lòng một dạ, không phải chàng thì không gả.
Ta dốc hết tâm huyết nâng đỡ, để chàng trở thành vì tinh tú sáng rực nhất Đại Cảnh triều.
Nhưng ánh sáng ấy, chàng chỉ dành để chiếu rọi đường vào cung của đường tỷ, vì nàng mà bày mưu tính kế, hao tâm tổn trí.
Đến cả khi ta bị đường tỷ đẩy xuống nước, chết đuối ngay mùa hoa rực rỡ, chàng cũng chỉ ở cách một bức tường, tâm tâm niệm niệm tìm cho nàng một bó hoa đẹp…
........