Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Xin hãy hoán đổi cuộc đời với tôi
Để duy trì hình tượng thiên kim tiểu thư nhà giàu, tôi đã thuê một căn hầm nhỏ và chạy đôn chạy đáo làm mấy công việc.
Mỗi lần đến trường, tôi đều trau chuốt trang điểm, số tiền kiếm được đều chi vào việc thuê túi xách và quần áo. Cuối cùng, Lâm Y Hiểu đã dùng hệ thống trao đổi cuộc đời với tôi.
Khi bố mẹ từ quê hối hả đến lôi tôi đi gả chồng, tôi hỏi họ: “Nhìn cho kỹ, người các người muốn tìm là tôi sao?”
Tôi quay lưng bỏ đi, phía sau Lâm Y Hiểu khóc thét lên đau đớn “Nhầm rồi” nhưng lại bị chính gia đình mà cô ta hằng mơ ước kéo lên xe.
Bình Luận Tiết Lộ Kịch Bản, Ta Phản Đòn.
Tân nương vừa bước vào cửa, còn chưa bái đường, phu quân đã bắt ta phải dập đầu dâng trà cho tẩu tẩu góa phụ trước.
Còn muốn ta gọi nàng một tiếng
"Tỷ tỷ".
Trong lúc ta còn đang nghi hoặc, trước mặt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận.
【Nếu không phải vì của hồi môn hậu hĩnh của nữ phụ có thể giúp nam chính giải quyết khoản thâm hụt trong phủ, nam chính đã không đời nào cưới nàng ta làm bình thê.】
【Chỉ tội nghiệp cho nữ chính của chúng ta, khó khăn lắm mới chờ được đến ngày có thể quang minh chính đại ở bên cạnh nam chính, vậy mà còn phải chia sẻ phu quân với người khác.】
【Nhưng nhanh thôi, cha và anh trai của nữ phụ sẽ bị phán tội thông đồng với địch, nữ phụ cũng sẽ bị đày vào quân trung làm kỹ nữ quân đội.】
【Đến lúc đó sẽ không còn ai ngứa mắt nữ chính nữa.】
Lúc này ta mới biết, phu quân của ta, Lục Trạm, muốn trong hôm nay cưới cả hai người thê tử, đón cả tẩu tẩu góa phụ của hắn là Tạ Vãn Ngưng và ta cùng vào cửa.
Mà vị trí chính thê vốn thuộc về ta cũng phải chắp tay dâng cho người khác.
Cơn giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt, ta lập tức giật phăng khăn hỷ xuống, giơ tay tát cho Lục Trạm một cái bạt tai.
L/ừa đ/ảo, ch/iếm đ/oạt tài sản, hại người mà còn dám giở trò trên đầu ta, hắn coi như đã đụng phải thứ dữ rồi.
BÌNH MINH LẦN THỨ HAI
Tôi là một đứa béo ú không muốn sống nữa.
Vì thế tôi bỏ ra một khoản tiền lớn, bay đến Tam Á để nhảy xuống biển.
Ngay khoảnh khắc sắp ngạt thở, trong cơ thể tôi bỗng chen vào một linh hồn xa lạ.
Người đó cưỡng ép điều khiển thân thể nặng nề này, bơi ngược trở lại.
Phun ra một ngụm nước lớn, tôi liền nghe trong đầu vang lên một giọng khàn thấp:
“Đ* má.”
…
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO NỤ CƯỜI CỦA BẠCH NGUYỆT QUANG
Khi chụp ảnh trên nền tuyết, bạn trai tôi bất ngờ quật tôi một cú qua vai, chỉ để chọc cho bạch nguyệt quang cười.
“Đùa tí thôi mà, nhìn cái mặt em ngố chưa kìa, hahaha!”
Hôm đó, bạch nguyệt quang của anh ta có được nụ cười đẹp nhất.
Còn tôi bị gãy tay phải, từ đó không thể cầm dao mổ được nữa.
Vài năm sau, anh ta mắc một căn bệnh hiếm.
Người duy nhất trong cả nước có thể phẫu thuật… là tôi.
Khoảnh khắc anh ta quật tôi xuống đất để lấy lòng bạch nguyệt quang, cũng là lúc anh ta tự vứt luôn cái mạng của mình.
...
Thuê Nhầm Bảo Mẫu Mắc Chứng Hoang Tưởng Là Bà Chủ
Thuê Nhầm Bảo Mẫu Mắc Chứng Hoang Tưởng Là Bà Chủ
Người giúp việc mới – chị Lý – có gì đó rất kỳ lạ.
Tôi bảo chị ấy rửa hoa quả, chị ta trợn tròn mắt:
“Bà chủ ơi, chỗ hoa quả này chắc phải vài trăm đồng ấy nhỉ? Ông chủ làm lụng vất vả mới kiếm được tiền, bà đừng hoang phí thế.”
Tôi bảo chị ta sắp xếp tủ quần áo, chị ta lại chụp ảnh tra giá:
“Bà chủ, ông chủ kiếm tiền đâu dễ, mà quần áo bà cái nào cũng vài nghìn, vài vạn, đúng là hoang phí quá!”
Tôi đã cố nhịn hết lần này đến lần khác, cho đến một bữa cơm, chị ta bê ra hai món ăn, mặt mày e thẹn:
“Bà chủ, ông chủ vừa gọi điện nói tối nay không về ăn cơm, bà không biết à?”
“Ông chủ không có nhà, chúng ta cứ ăn tạm vậy thôi.”
Tôi bật cười.
Chị ta chắc không biết, mẹ chồng tôi bị bệnh “yêu con trai đến mức mù quáng”, chúng tôi đang đau đầu chưa biết làm sao đối phó.
Tinh Hà Sơn Xuyên
Tinh Hà Sơn Xuyên
Tôi đã bị trói buộc với một hệ thống truyện ngược tâm.
Khi công lược được nửa đường, hệ thống tạch mất, tiền thưởng cũng bay sạch, tôi phát đ/iên.
Ngày hệ thống tạch, đó là sinh nhật của Nhan Dao.
Cố Thần Xuyên và Nhan Dao ôm nhau, hôn nhau giữa rừng hoa hồng trắng nở rộ.
Cứ như thể người mang tên còn lại trong giấy đăng ký kết hôn của anh ta không phải là tôi vậy.
Lãng mạn hết chỗ nói!
Tôi cảm động sâu sắc, bật livestream và xông thẳng vào.
“Đúng đúng, đây chính là ngôi sao cưng Nhan Dao của mấy người.”
“Người hôn cô ta là ai? Là chồng tôi đấy! Bất ngờ chưa?”
“Cảm ơn đại ca top 1 đã tặng phi tiễn xuyên mây, bạn mới vào phòng livestream nhớ bấm theo dõi, đạt một triệu lượt thích tôi sẽ bảo hai người họ ‘môi chạm môi’ cho mọi người xem lần nữa.”
Mặt Cố Thần Xuyên, ngay lập tức, xanh lè.
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.
Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục
Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục
Ngày phát hiện Chu Trầm ng/oại t ì.nh, tôi bụng bầu 8 tháng, trực tiếp đến tận nhà con giáp thứ mười ba.
Có lẽ cô ta nhìn ra ý định “ăn vạ” của tôi, liền vội vã giơ cây lau nhà lên giữ khoảng cách.
Nhưng lúc đó tôi đã chẳng còn lý trí nào nữa, cầm thùng sơn tạt thẳng vào người cô ta, sau đó vẽ lên tường tám chữ thật to:
“Không biết xấu hổ, biết có vợ vẫn chen.”
Chữ “không” còn viết nhầm thành “liếm”.
Và thế là — tôi bị mời về đồn công an.
Các anh công an thấy cái bụng to tướng của tôi thì không nỡ mạnh tay.
Thật ra đừng nói họ, đến tôi còn chẳng biết phải xử sao với mình.
Tám tháng rồi.
Mọi thứ gần như đã ngã ngũ.
Chu Trầm cũng chẳng thèm giả vờ nữa, chỉ chờ tôi sinh xong là ép tôi ra đi tay trắng.
Tôi cũng từng nghĩ mình bị dồn đến đường cùng rồi.
Ai ngờ, cái bụng tám tháng này…
Lại chính là lá chắn vững chắc nhất đời tôi sau này.
LÝ PHÁN PHÁN TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TOẢ SÁNG
Ba mẹ ruột không cho tôi gọi họ là ba mẹ, chỉ được phép gọi là chú và dì.
Vậy mà sau này, khi tôi đỗ vào Thanh Hoa, họ lại đi khắp nơi khoe khoang:
“Đây là con gái tôi…”
Tôi mỉm cười phản bác:
“Chú dì à, con cái không thể nhận bừa được đâu.”
…