Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.
Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục
Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục
Ngày phát hiện Chu Trầm ng/oại t ì.nh, tôi bụng bầu 8 tháng, trực tiếp đến tận nhà con giáp thứ mười ba.
Có lẽ cô ta nhìn ra ý định “ăn vạ” của tôi, liền vội vã giơ cây lau nhà lên giữ khoảng cách.
Nhưng lúc đó tôi đã chẳng còn lý trí nào nữa, cầm thùng sơn tạt thẳng vào người cô ta, sau đó vẽ lên tường tám chữ thật to:
“Không biết xấu hổ, biết có vợ vẫn chen.”
Chữ “không” còn viết nhầm thành “liếm”.
Và thế là — tôi bị mời về đồn công an.
Các anh công an thấy cái bụng to tướng của tôi thì không nỡ mạnh tay.
Thật ra đừng nói họ, đến tôi còn chẳng biết phải xử sao với mình.
Tám tháng rồi.
Mọi thứ gần như đã ngã ngũ.
Chu Trầm cũng chẳng thèm giả vờ nữa, chỉ chờ tôi sinh xong là ép tôi ra đi tay trắng.
Tôi cũng từng nghĩ mình bị dồn đến đường cùng rồi.
Ai ngờ, cái bụng tám tháng này…
Lại chính là lá chắn vững chắc nhất đời tôi sau này.
LÝ PHÁN PHÁN TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TOẢ SÁNG
Ba mẹ ruột không cho tôi gọi họ là ba mẹ, chỉ được phép gọi là chú và dì.
Vậy mà sau này, khi tôi đỗ vào Thanh Hoa, họ lại đi khắp nơi khoe khoang:
“Đây là con gái tôi…”
Tôi mỉm cười phản bác:
“Chú dì à, con cái không thể nhận bừa được đâu.”
…
MỸ NHÂN TÂM KẾ: TRẢM LONG
GIỚI THIỆU:
Đêm trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái nhà.
Trưởng tỷ là chính thê của Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã của hắn. Thế nhưng kể từ khi Thái tử mang về một nữ tử xuyên không, hắn liền lạnh nhạt với trưởng tỷ, bỏ mặc không ngó ngàng đến nữa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, để lại một hài nhi đáng thương.
Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, trở thành trắc phi.
Nữ xuyên không tới cửa khiêu khích:
“Điện hạ hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một đôi. Dù ngươi có gả vào Đông cung, cũng không giành được tình yêu của điện hạ. Ta khác các ngươi – những nữ tử cổ đại ngu muội.”
Ta khẽ cười, mím môi không đáp.
E rằng nàng không biết, nữ nhi thế gia từ nhỏ đã tinh thông tâm kế.
Trưởng tỷ thất bại, bởi nàng có tình.
Còn ta thì không giống vậy—
Ta đến là để trảm long!
Khanh Khanh Hà Từ
Khanh Khanh Hà Từ
Ta vốn mang bệnh tật, dẫu dung nhan khuynh thành song số mệnh lại quá đỗi ngắn ngủi.
Không ít danh y từng phán rằng ta chẳng thể sống quá mười chín tuổi.
Cho đến một ngày nọ, ngoài phủ xuất hiện một đạo sĩ du phương. Ông ấy đưa tay chỉ, thẳng thừng nói cơ hội sống mong manh của ta nằm ở phương Nam.
Thanh mai trúc mã của ta, bất chấp lời can ngăn, một lòng muốn vào Nam tìm thuốc cho ta.
Khi còn một tháng nữa là đến sinh nhật thứ mười chín của ta, hắn cuối cùng cũng mang theo thuốc cứu m/ạng, chậm rãi trở về.
Thế nhưng, vừa gặp mặt, hắn lại mở lời muốn ta rộng lượng.
Hắn ôm một cô nương trong lòng, nét mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Khanh Hòa, Triệu lão gia chịu trao thuốc cho ta, điều kiện duy nhất là ta phải cưới Nguyệt nhi. Để cứu nàng, ta thực chẳng còn cách nào khác.”
“Nàng hãy yên tâm, đó chỉ là thiếp thất trên danh nghĩa thôi. Trong lòng ta, nàng mãi mãi là thê tử của ta.”
Ta ngơ ngẩn nhìn người đang thao thao bất tuyệt trước mặt.
Người này líu lo một hồi rốt cuộc đang nói những gì vậy?
Nào là thê tử, nào là thiếp thất… Hắn chẳng lẽ không thấy ta đang búi tóc phụ nhân hay sao?
Ta đã thành thân từ lâu rồi mà!
THIÊN KIM THẬT BỊ VỨT BỎ
Tôi chưa bao giờ nghĩ, chuyện ôm nhầm con lại xảy ra trên chính người mình.
Khi ba mẹ ruột dắt theo cô gái kia tìm đến thì tôi đang xách gậy, ngồi trong hẻm hút t/h/u/ố/c với một đám lưu manh.
Bọn họ ch/ec lặng.
Tất cả theo bản năng đứng ra che chắn cho người con gái có dáng vẻ yếu ớt, hiền lành, ngoan ngoãn kia.
…
Anh trai tôi là nhân vật nam chính, còn tôi, lúc ba tuổi, đã từ chối chị dâu trà xanh
Anh tôi dẫn bạn gái về nhà: “Bảo bối, sau này cô ấy sẽ là chị dâu của em.”
Tôi ngậm núm vú giả, chớp chớp mắt: “Nhưng mà anh ơi, trong điện thoại anh ghi chú chị gái của tiểu bảo bối, người gọi video hôm qua đâu phải là cô này mà?”
Bạn gái của anh lập tức đập cửa bỏ đi.
Cười chết mất, bảo bối này chuyên trị các loại trà xanh tâm cơ.
Thâp Niên 70 Tôi Và Anh Ta Sống Chết Không Gặp Nhau
Trọng sinh quay lại năm 1978, tôi quyết định làm ba việc.
Việc thứ nhất, chủ động nộp đơn xin đi hỗ trợ xây dựng Đại Tây Bắc.
Việc thứ hai, sẽ không còn ngốc nghếch hầu hạ cô em nuôi đang mang thai của chồng – Mạc Hiểu Nhã.
Việc thứ ba, ly hôn với Cố Dục Quân, từ nay mỗi người một ngả, vĩnh viễn không gặp lại.
Phát hiện tôi thay đổi bất thường, không ầm ĩ, cũng chẳng để tâm đến việc anh ta bênh vực Mạc Hiểu Nhã.
Cố Dục Quân còn tưởng rằng sau khi bị anh ta nhốt kỷ luật, tôi đã học ngoan.
Cho đến khi anh ta đi làm nhiệm vụ bị thương phải nằm viện cần người chăm sóc, tìm đến tôi thì bị tôi vô tình từ chối.
Lúc này Cố Dục Quân mới nhận ra mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Tôi đã quyết định, đời này sẽ không cần anh ta nữa!
Vách Ngăn Thủy Tinh
Tôi bị bạn gái của sếp kéo vào danh sách chặn.
Trong điện thoại, cô ta gào lên:
“Cô là cấp dưới, có thể giữ chút ranh giới không? Tan làm rồi mà còn quyến rũ sếp mình?”
Nhưng trong tay tôi là hợp đồng trị giá mấy chục triệu, ngày mai hết hạn.
Tôi gọi lại, số cũng bị chặn luôn.
Sếp thì bặt vô âm tín, công ty không ai trả lời.
Sáng sớm hôm sau, chính sếp đích thân mang con dấu đến tận nhà tôi.
Tôi còn đang ngáp dài:
“Sếp à, đàn ông con trai cũng nên biết giữ khoảng cách chứ.
Sáng sớm chạy tới nhà nữ nhân viên cấp dưới, có vẻ không hợp lắm đâu?”