Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, BỐ ĐƯA CON HOANG VỀ LÀM RẠNG TỔ TÔNG
Tôi trượt đại học, ba đuổi tôi ra khỏi nhà, rồi đưa đứa con riêng về sống chung.
Ông đi đâu cũng khoe:
“Con trai tôi thông minh hơn con gái nhiều!”
Tám năm sau, tôi tốt nghiệp thạc sĩ ngành y, được nhận vào một bệnh viện tuyến đầu trong thành phố.
Còn con trai ông – đứa được ông cưng như vàng ấy – cũng "vinh dự tổ tông", đậu vào một trường 985.
Kết quả là, cả nhà họ đi ăn mừng thì bị tai nạn xe, được đưa thẳng đến bệnh viện… chỗ tôi đang làm việc.
Giang Châu Từ
Hắn có một thanh mai, là người giỏi chế đ/ộc nhất.
Hai người họ, kẻ hạ đ/ộc người giải đ/ộc, cứ thế trêu đùa nhau suốt mười mấy năm, cho đến khi ta bị trúng kịch đ/ộc, suýt mất m/ạng.
Khi ta tỉnh dậy, hắn vừa viết toa thuốc vừa thở dài : “Nàng đừng trách A Khả, nàng ấy chỉ là tính trẻ con quen rồi, không cố ý hại nàng đâu.”
“Nàng ấy biết ta có thể cứu nàng, chỉ là cố tình gây sự với ta thôi.”
Vừa nói xong, hắn lại bị người của Thẩm Khả vội vã gọi đi.
Hắn đi quá vội, đến cả việc toa thuốc thiếu một vị cũng không hề hay biết.
Hệ thống đã lâu không hoạt động cuối cùng cũng được kích hoạt:【Chet dưới tay nam chính mới có thể trở về nhà. Thuốc giải bị viết sai thành thuốc đ/ộc, ký chủ có thể chọn uống hay không.】
Ta đưa toa thuốc cho nha hoàn, mỉm cười nói: “Đem đi sắc đi.”
Sát Thủ Lặng Thầm
Sát Thủ Lặng Thầm
Tôi để mẹ chồng trông con, bà lại xuống dưới lầu đ/ánh b/ài, bỏ mặc thằng bé ngồi một bên nghịch bùn.
Tôi không nói nửa lời, bước lên, lật tung cả bàn bài.
Bà lí nhí:
“Mẹ… mẹ chỉ chơi một lát thôi mà…”
Em chồng thì bật dậy ch/ửi tôi:
“Mẹ tôi giúp chị trông con là tình nghĩa, chị không biết cảm ơn còn dám ngược đãi bà ấy?”
Xung quanh có người chỉ trỏ, nói tôi ỷ lại mẹ chồng, là loại đàn bà chua ngoa.
Tôi gật đầu:
“Mọi người nói đúng. Mỗi tháng năm ngàn, tôi trả. Ai thương bà thì rước bà về.”
Em chồng đảo mắt, ngay hôm đó liền dắt mẹ đi.
Một tháng sau, cả nhà bọn họ đều nằm trong ICU.
Lâm Sơ Hạ
Ngày thứ ba đi công tác, tôi vô tình đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo của bạn trai.
“Điều tiếc nuối nhất trong đời… Chính là ngay trước khi kết hôn, lại tình cờ gặp được người con gái mình muốn bảo vệ cả đời.”
Dòng chữ được đính kèm một bức ảnh chụp lén.
Trong ảnh là một cô gái nhỏ mặc váy hoa nhí, nụ cười e ấp, ánh mắt trong veo.
Cô ấy tên là Hứa Lê – học muội của anh ta.
Ngọt ngào, dịu dàng, và… nhỏ hơn tôi tròn mười tuổi.
Tôi Đã Lén Thay Roi Da Của Chồng Bằng Loại Có Gắn Gai Nhọn
Tôi Đã Lén Thay Roi Da Của Chồng Bằng Loại Có Gắn Gai Nhọn
Phát hiện roi da trong túi chồng, tôi cố nén sự ch/ấn độ/ng và gh/ê tở/m, lặng lẽ thay nó bằng loại có gắ/n g/ai n/họn.
Hôm sau, chồng tôi d/a rá/ch th/ịt n/át, bị người ta đưa thẳng vào bệ/nh vi/ện.
CÂU CHUYỆN CỦA THẬP NHỊ NƯƠNG
Ngày ta làm lễ cập kê, tỷ phu trong cơn men say lại xông thẳng vào phòng ta.
Đêm hôm đó, ta bị bịt miệng, đưa vào Hầu phủ.
Đích tỷ nói nàng không thể sinh con, muốn mượn bụng ta dùng một phen.
Một năm sau, ta sinh được một bé trai.
Đích tỷ dẫn ta đến vườn trúc, bốn bà tử giữ chặt ta, bịt miệng lại, chôn sống ta dưới cái hố đã đào sẵn từ trước.
Trước lúc chết, ta chỉ nghĩ mãi một điều — rốt cuộc, một người như ta sống trên đời này có ý nghĩa gì?
Không ngờ, lại có người đào ta lên.
Người đó gầy gò, nhỏ thó, nhưng vẫn cõng ta đi mười dặm đường.
Hắn cởi chiếc áo duy nhất trên người, đắp lên thân thể dính đầy bùn đất của ta, bảo ta phải sống.
Một lão nhân nhặt được ta, đưa ta về nhà.
Từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, sống dưới thân phận một người khác.
Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại gặp ngay cả nhà đích tỷ đang bị bán đi.
Nàng quỳ xuống cầu xin ta cứu đứa con trai của mình.
Ta chỉ tay sang thiếu niên đang quỳ gối bên kia, lạnh nhạt nói:
“Ta chỉ cứu nó.”
...
Sống Lại Một Kiếp, Tôi Tác Thành Cho Thanh Mai và Bạn Thân
Sống Lại Một Kiếp, Tôi Tác Thành Cho Thanh Mai và Bạn Thân
Tôi và anh bạn thanh mai trúc mã đã kết hôn mấy chục năm, đến khi anh ta qua đời, tôi mới biết—
Anh ta thích bạn thân của tôi.
Mỗi lần đến gần tôi, đưa trà sữa, mua đồ ăn vặt, đều là để tiện mang cho cô ấy một phần.
Anh chưa từng thổ lộ tình cảm này với bất kỳ ai, chỉ lặng lẽ nhìn bạn thân tôi có người yêu.
Khi họ ôm hôn nhau đắm đuối, anh ta lại quay sang hỏi tôi: “Hay là, cậu làm bạn gái tớ đi?”
Sau này, chúng tôi có một cô con gái, sống với nhau tưởng như rất hạnh phúc.
Nhưng trước khi ch .t, anh nắm chặt tay tôi.
“Trình Trình… Nếu được làm lại, cậu có thể giúp tớ theo đuổi Thanh Yên không? Điều tớ hối hận nhất trong đời, là năm đó giận dỗi mà chọn nhầm người.”
Người tôi từng nghĩ là mối tình song phương chân thành, hóa ra lại chỉ là “kẻ thay thế vì bất đắc dĩ”.
Tôi lạnh lùng rút tay ra.
Lặng lẽ nhìn anh ta tắt thở.
Được thôi, nếu đã làm lại một đời — tôi sẽ thành toàn cho anh.
TÁI GIÁ VÀO HẦU PHỦ
Năm ta xuyên đến cổ đại, đã ba mươi tư tuổi.
Dưới gối chỉ có một cô con gái, vừa mang theo mười dặm hồng trang rực rỡ, gả vào Hầu phủ.
Ta góa bụa đã lâu, vốn chỉ định lặng lẽ nuôi mấy tiểu lang quân xứ Tây Vực, nương nhờ chốn này sống những ngày tháng an nhàn tới bạc đầu.
Nào ngờ nửa năm sau, con gái ta lại khóc lóc viết thư gửi tới:
【Mẫu thân ơi, trong lòng tiểu Hầu gia chỉ có biểu muội bạch nguyệt quang, con ở Hầu phủ bị họ sỉ nhục đến mức bước đi cũng khó, xin mẫu thân nghĩ cách cứu con.】
Vốn dĩ ta chẳng cần tốn chút sức lực gì cũng được làm mẹ, nhưng con gái bảo bối của ta, sao có thể để người ta muốn bắt nạt là bắt nạt?
Thế là ta thu dọn hết thảy gia sản.
Ba tháng sau…
Ngồi trên kiệu lớn tám người khiêng, đánh trống khua chiêng, huyên náo như ngày con gái ta xuất giá.
Cũng chính thức — gả vào Hầu phủ.
...
TỲ NỮ THANH HÒA
Năm đại nạn hoành hành, phủ Trấn Quốc công thu mua nha hoàn xung hỷ.
Bát tự của ta hợp mệnh.
Chỉ năm lượng bạc, phụ thân liền hớn hở đem ta bán đi.
Đêm thứ ba nhập phủ, thế tử gia liền tắt thở.
Đám nha hoàn xung hỷ như ta, toàn bộ đều phải tuẫn táng theo.
Trong linh đường, tử khí nặng nề, ta quỳ gối trên nền gạch lạnh như băng, chẳng khác nào một người giấy đợi châm lửa thiêu.
Không cam lòng.
Thật sự không cam lòng.
Sống đến mười sáu tuổi, chưa từng nếm qua vị thịt, chưa từng cài hoa nhung, đến tay nam nhân còn chưa từng chạm, vậy mà phải chết một cách hồ đồ như vậy sao?
Dựa vào đâu?
Chỉ vì ta là cỏ dại trong bùn, chết rồi còn phải lót đáy quan tài cho bậc quý nhân sao?
Giận dữ bốc lên trong gan.
Dù sao cũng là cái chết, làm quỷ cũng phải nếm thử mùi đời một lần.
Ta bóp mở đôi môi lạnh băng của thế tử, cúi người xuống — hung hăng truyền mấy ngụm khí vào đôi môi tái nhợt ấy!
Môi hắn như băng vụn, vẫn còn vương chút mùi thuốc.
Dẫu có làm quỷ, cũng chẳng thiệt thòi.
Chính lúc ta còn đang thưởng thức hương vị ấy, cổ họng của vị “người chết” kia khẽ động.
Ngay sau đó,
Lồng ngực nhẹ nhàng phập phồng một cái!
Ta… ta vậy mà thật sự… đã dùng một nụ hôn… cứu sống thế tử gia tôn quý này rồi sao?!
...
Xuyên thành mẹ tôi, đổi đời từ ly hôn
Tôi xuyên thành mẹ mình, đúng lúc cha tôi ngoại tình, đang làm ầm ĩ chuyện ly hôn.
Trên tòa, giọng ông ta lạnh như băng:
“Chúng ta đã sớm hết tình cảm rồi.”
Tôi lập tức nhập vai, nghẹn ngào mà kiên trì:
“Dù thế nào em cũng sẽ đợi anh về nhà.”
Cha tôi tức giận gằn giọng:
“Cô làm thế này vô ích thôi!”
Tôi mỉm cười dịu dàng, mang theo bi thương:
“Anh muốn thế nào cũng được, nhưng ly hôn thì tôi không đồng ý.”
Trước đây, mẹ tôi vì tranh giành quyền nuôi tôi mà chấp nhận trắng tay bước ra khỏi hôn nhân.
Cha tôi lại dựa vào nhà của tiểu tam mà thăng tiến, tiền đồ rộng mở.
Sau này mới biết, cái gọi là “giành quyền nuôi con” của ông ta chỉ là giả vờ, mục đích chính là ép mẹ chủ động từ bỏ tài sản.
Nhưng bây giờ…
Hừ hừ.
Cứ kéo dài xem! Dù sao người sốt ruột ly hôn cũng không phải tôi, để xem ai chịu được lâu hơn ai.