Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
MỸ NHÂN TÂM KẾ: TRẢM LONG
GIỚI THIỆU:
Đêm trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái nhà.
Trưởng tỷ là chính thê của Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã của hắn. Thế nhưng kể từ khi Thái tử mang về một nữ tử xuyên không, hắn liền lạnh nhạt với trưởng tỷ, bỏ mặc không ngó ngàng đến nữa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, để lại một hài nhi đáng thương.
Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, trở thành trắc phi.
Nữ xuyên không tới cửa khiêu khích:
“Điện hạ hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một đôi. Dù ngươi có gả vào Đông cung, cũng không giành được tình yêu của điện hạ. Ta khác các ngươi – những nữ tử cổ đại ngu muội.”
Ta khẽ cười, mím môi không đáp.
E rằng nàng không biết, nữ nhi thế gia từ nhỏ đã tinh thông tâm kế.
Trưởng tỷ thất bại, bởi nàng có tình.
Còn ta thì không giống vậy—
Ta đến là để trảm long!
Khanh Khanh Hà Từ
Khanh Khanh Hà Từ
Ta vốn mang bệnh tật, dẫu dung nhan khuynh thành song số mệnh lại quá đỗi ngắn ngủi.
Không ít danh y từng phán rằng ta chẳng thể sống quá mười chín tuổi.
Cho đến một ngày nọ, ngoài phủ xuất hiện một đạo sĩ du phương. Ông ấy đưa tay chỉ, thẳng thừng nói cơ hội sống mong manh của ta nằm ở phương Nam.
Thanh mai trúc mã của ta, bất chấp lời can ngăn, một lòng muốn vào Nam tìm thuốc cho ta.
Khi còn một tháng nữa là đến sinh nhật thứ mười chín của ta, hắn cuối cùng cũng mang theo thuốc cứu m/ạng, chậm rãi trở về.
Thế nhưng, vừa gặp mặt, hắn lại mở lời muốn ta rộng lượng.
Hắn ôm một cô nương trong lòng, nét mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Khanh Hòa, Triệu lão gia chịu trao thuốc cho ta, điều kiện duy nhất là ta phải cưới Nguyệt nhi. Để cứu nàng, ta thực chẳng còn cách nào khác.”
“Nàng hãy yên tâm, đó chỉ là thiếp thất trên danh nghĩa thôi. Trong lòng ta, nàng mãi mãi là thê tử của ta.”
Ta ngơ ngẩn nhìn người đang thao thao bất tuyệt trước mặt.
Người này líu lo một hồi rốt cuộc đang nói những gì vậy?
Nào là thê tử, nào là thiếp thất… Hắn chẳng lẽ không thấy ta đang búi tóc phụ nhân hay sao?
Ta đã thành thân từ lâu rồi mà!
THIÊN KIM THẬT BỊ VỨT BỎ
Tôi chưa bao giờ nghĩ, chuyện ôm nhầm con lại xảy ra trên chính người mình.
Khi ba mẹ ruột dắt theo cô gái kia tìm đến thì tôi đang xách gậy, ngồi trong hẻm hút t/h/u/ố/c với một đám lưu manh.
Bọn họ ch/ec lặng.
Tất cả theo bản năng đứng ra che chắn cho người con gái có dáng vẻ yếu ớt, hiền lành, ngoan ngoãn kia.
…
Anh trai tôi là nhân vật nam chính, còn tôi, lúc ba tuổi, đã từ chối chị dâu trà xanh
Anh tôi dẫn bạn gái về nhà: “Bảo bối, sau này cô ấy sẽ là chị dâu của em.”
Tôi ngậm núm vú giả, chớp chớp mắt: “Nhưng mà anh ơi, trong điện thoại anh ghi chú chị gái của tiểu bảo bối, người gọi video hôm qua đâu phải là cô này mà?”
Bạn gái của anh lập tức đập cửa bỏ đi.
Cười chết mất, bảo bối này chuyên trị các loại trà xanh tâm cơ.
Thâp Niên 70 Tôi Và Anh Ta Sống Chết Không Gặp Nhau
Trọng sinh quay lại năm 1978, tôi quyết định làm ba việc.
Việc thứ nhất, chủ động nộp đơn xin đi hỗ trợ xây dựng Đại Tây Bắc.
Việc thứ hai, sẽ không còn ngốc nghếch hầu hạ cô em nuôi đang mang thai của chồng – Mạc Hiểu Nhã.
Việc thứ ba, ly hôn với Cố Dục Quân, từ nay mỗi người một ngả, vĩnh viễn không gặp lại.
Phát hiện tôi thay đổi bất thường, không ầm ĩ, cũng chẳng để tâm đến việc anh ta bênh vực Mạc Hiểu Nhã.
Cố Dục Quân còn tưởng rằng sau khi bị anh ta nhốt kỷ luật, tôi đã học ngoan.
Cho đến khi anh ta đi làm nhiệm vụ bị thương phải nằm viện cần người chăm sóc, tìm đến tôi thì bị tôi vô tình từ chối.
Lúc này Cố Dục Quân mới nhận ra mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Tôi đã quyết định, đời này sẽ không cần anh ta nữa!
Vách Ngăn Thủy Tinh
Tôi bị bạn gái của sếp kéo vào danh sách chặn.
Trong điện thoại, cô ta gào lên:
“Cô là cấp dưới, có thể giữ chút ranh giới không? Tan làm rồi mà còn quyến rũ sếp mình?”
Nhưng trong tay tôi là hợp đồng trị giá mấy chục triệu, ngày mai hết hạn.
Tôi gọi lại, số cũng bị chặn luôn.
Sếp thì bặt vô âm tín, công ty không ai trả lời.
Sáng sớm hôm sau, chính sếp đích thân mang con dấu đến tận nhà tôi.
Tôi còn đang ngáp dài:
“Sếp à, đàn ông con trai cũng nên biết giữ khoảng cách chứ.
Sáng sớm chạy tới nhà nữ nhân viên cấp dưới, có vẻ không hợp lắm đâu?”
Ta Là Công Thần
Ta Là Công Thần
Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến.
Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương.
Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta.
Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng.
Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái.
Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta.
Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm.
Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ.
Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi!
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.
Trẫm Chính Là Thiên Mệnh
Trẫm Chính Là Thiên Mệnh
Sau khi trở thành Nữ đế, ta thích nhất là ban hôn cho các quần thần.
Con trai độc nhất của Tể tướng, cao tám thước, dung mạo và tài trí đều xuất chúng. Tài năng như vậy, chi bằng ban hôn cho nhũ mẫu của trẫm.
Tiểu tướng quân Hầu phủ, tính tình hào sảng, một tay thương pháp dùng đến tuyệt luân. Nếu không cưới một nữ tử tốt thì thật đáng tiếc.
Thật khéo, trẫm còn có một nhũ mẫu khác.
Chẳng phải tất cả đều không muốn vào cung làm hoàng phu của trẫm sao?
Vậy thì trẫm sẽ hào phóng một chút.
Ban hôn.
Ban hôn hết!
THANH MAI CỦA BẠN TRAI XÓA ĐI LUẬN VĂN CỦA TÔI
Văn án
Khi tôi đang viết luận văn, thì cô bạn thanh mai của bạn trai nhìn thấy hình nền máy tính là ảnh chụp chung của tôi và anh ta, vậy nên cô ta liền tiện tay… format luôn cả máy.
Từ chọn đề tài, xác định hướng nghiên cứu, cho đến bản thảo đầu tiên rồi hoàn thiện cuối cùng… biết bao ngày đêm tôi đã dồn hết tâm huyết vào đó, phút chốc lại tan thành mây khói.
Tôi hoảng loạn, lập tức nghĩ đủ cách khôi phục dữ liệu, điên cuồng tìm đường cứu vãn.
Chợt nhớ ra có một người bạn cùng phòng giỏi về phục hồi dữ liệu, tôi vội vàng muốn gọi điện thử xem.
Lục Bắc Trần lại gạt đi với giọng cứng nhắc:
“Anh biết vì luận văn bị xóa nên rất gấp gáp. Nhưng nếu em gọi cho cô ta, vậy chuyện Khả Khả xóa luận văn nhất định sẽ bị truyền ra ngoài.”
“Sắp đến lúc bảo vệ luận văn rồi, em không thể để giáo sư nghe được tin đó, lỡ họ nghĩ Khả Khả có vấn đề về đạo đức rồi chấm điểm thấp cho luận văn của em ấy thì sao?”
Nghe xong, lòng tôi chợt lạnh buốt.
Nhưng mà anh ta rốt cuộc có nhận ra không, hai chúng tôi dùng cùng một mẫu máy tính.
Và chiếc bị format… vốn dĩ không phải của tôi.
…
LÀ THIÊN KIM THẤT LẠC, TÔI TRỞ VỀ QUẬY ĐỤC NƯỚC NHÀ TÀI PHIỆT
Là đứa con gái quê, từ nhỏ tôi ghen tị nhất với mấy cô tiểu thư nhà tài phiệt.
Chỉ cần vài quả cam rụng xuống đất làm bẩn đôi giày cao gót của cô ta, một cú điện thoại thôi — cả vườn cam của làng lập tức bị nhổ sạch.
Ấy vậy mà, một ngày đẹp trời, ông trùm tài phiệt tận tay đến tìm tôi.
Hóa ra… tôi mới là tiểu thư thật.
Tối đó, tôi gói ghém mấy bộ quần áo, dắt theo con chó vàng Vượng Tài, vui vẻ chào từng bác, từng cô trong làng.
Cả làng rưng rưng tiễn:
“Con à, lên thành phố sống cho tốt, đừng về đây chịu khổ nữa.”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Khổ cái nỗi gì!
Một quả đồi ở quê còn rộng hơn cái sân nhà tài phiệt, chưa đủ cho tôi với Vượng Tài chạy vài vòng cho đã.
Tôi lên đó chỉ để đòi tiền bồi thường thôi.
Còn nếu họ không chịu trả… thì đừng trách tôi lật bàn!