Vả Mặt
Tuyến truyện tập trung vào quá trình nhân vật chính từ chỗ bị coi thường, khinh miệt trở thành kẻ mạnh mẽ, thành công và “vả mặt” những kẻ từng hãm hại, chế giễu. Đọc thể loại này thường rất hả hê, sảng khoái.
Truyện mới cập nhật
Xuyên thành mẹ tôi, đổi đời từ ly hôn
Tôi xuyên thành mẹ mình, đúng lúc cha tôi ngoại tình, đang làm ầm ĩ chuyện ly hôn.
Trên tòa, giọng ông ta lạnh như băng:
“Chúng ta đã sớm hết tình cảm rồi.”
Tôi lập tức nhập vai, nghẹn ngào mà kiên trì:
“Dù thế nào em cũng sẽ đợi anh về nhà.”
Cha tôi tức giận gằn giọng:
“Cô làm thế này vô ích thôi!”
Tôi mỉm cười dịu dàng, mang theo bi thương:
“Anh muốn thế nào cũng được, nhưng ly hôn thì tôi không đồng ý.”
Trước đây, mẹ tôi vì tranh giành quyền nuôi tôi mà chấp nhận trắng tay bước ra khỏi hôn nhân.
Cha tôi lại dựa vào nhà của tiểu tam mà thăng tiến, tiền đồ rộng mở.
Sau này mới biết, cái gọi là “giành quyền nuôi con” của ông ta chỉ là giả vờ, mục đích chính là ép mẹ chủ động từ bỏ tài sản.
Nhưng bây giờ…
Hừ hừ.
Cứ kéo dài xem! Dù sao người sốt ruột ly hôn cũng không phải tôi, để xem ai chịu được lâu hơn ai.
TRANH GIÀNH HƯƠNG HỎA
Ba mẹ tôi thuộc kiểu hôn nhân “hai đầu”:
Anh trai theo họ ba, chị gái theo họ mẹ.
Họ chỉ hết lòng bảo vệ đứa con mang họ mình, còn tôi — đứa con thứ ba ngoài ý muốn, thì chẳng ai dám thương nhiều.
Cái họ của tôi phải rút thăm mới định ra được.
Họ còn thường xuyên nhắc tôi:
“Anh chị con vốn dĩ có quyền hưởng mọi thứ trong nhà. Chỉ cần cho đi ít một chút, tụi nó sẽ thấy mình mất mát rồi.”
Thế nên, mỗi khi anh trai học hành sa sút, ba liền cắt lớp học thêm của tôi.
Khi chị gái bị chê mập, mẹ lại bớt tiền sinh hoạt của tôi.
Họ lấy việc chèn ép tôi để chứng tỏ rằng họ vẫn đặt nặng cái gọi là hương hỏa dòng họ.
Nhưng hai mươi sáu năm sau, chị gái được chẩn đoán không thể mang thai, anh trai thì phát hiện vô sinh.
Trong ba anh chị em, chỉ có tôi là có thể sinh con.
Ngày tôi sinh, ba mẹ vội vã chạy tới bệnh viện thăm.
Biết rõ ý đồ của họ, tôi ôm con trong lòng, mỉm cười đầy ẩn ý:
“Cục cưng à, sau này ai mua nhiều nhà, nhiều xe hơn cho con, thì con theo họ người đó nhé?”
...
Dù Cho Bão Tố, Vẫn Nguyện Bên Người
Dù Cho Bão Tố, Vẫn Nguyện Bên Người
Bạn cùng phòng nói cô ấy là nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết, giờ đã thức tỉnh và sau này sẽ gả cho Thái tử gia Bắc Kinh.
Và chúng tôi đều là vai phụ, phải sớm lấy lòng cô ấy.
Nhưng mà… vị hôn thê của Thái tử gia Bắc Kinh chẳng phải là tôi sao?
Tôi nhìn người đàn ông lạnh lùng, cấm dục như một vị Phật, rồi vỗ mạnh vào anh ấy một cái.
“Này, anh vừa niệm Phật vừa đi trêu hoa ghẹo nguyệt à?”
Tiểu Man Tiểu Mãn
Tiểu Man Tiểu Mãn
Việc đầu tiên ta làm sau khi trọng sinh là b/ẻ g/ãy con d/ao m/ổ lợn, ch/ặt đ/ứt nghiệt duyên giữa Tạ Hạc và nữ chính.
“Thi đỗ trạng nguyên hay là để ta ch/ém, ngươi chọn một đi.”
Tạ Hạc ôm cái mông bị đá, nghiến răng chửi ta là đồ ghen tuông vô lý.
Lời chửi ấy kéo dài cho đến khi hắn thi đỗ Trạng nguyên, trở thành tân quý của triều đình.
Và cho đến khi hắn nói muốn cưới ta làm vợ. Hắn đỏ mặt, nghểnh cổ: “Ngoài ta ra, còn ai có thể chịu nổi đồ ghen tuông vô lý như nàng!”
Ta đã tin.
Cho đến khi nữ chính trở về kinh thành, Tạ Hạc vẫn như năm xưa, bị nàng ta thu hút.
Khi hắn một lần nữa bị thương nặng vì cứu nàng ta, ta mới chợt nhận ra Tạ Hạc chưa từng thay đổi. Giống như hắn chưa bao giờ thay đổi cách gọi “đồ ghen tuông vô lý”.
Thế là ta bẻ ngón tay tính toán số bạc đã tiêu cho hắn suốt những năm qua, rồi bán hết những thứ đáng giá trong phủ hắn để gom đủ số tiền đó.
Ngày ta rời đi, mọi thứ vẫn bình thường. Chẳng hề có chút bận rộn hay vui vẻ nào của ngày đại hôn.
Nhưng sau này, ta lại nghe nói.
Trạng nguyên lang vốn thanh cao thoát tục, lại mặc hỷ phục đỏ, bái đường với một con d/ao m/ổ lợn.
Rồi hắn lại cầm nó, đi loạng choạng, gặp ai cũng khản giọng hỏi: “Nương tử của ta giận dỗi rồi, nhưng lần này… sao nàng không đến ch/ém ta nữa?”
Trong Động Đất, Anh Chọn Cô Ấy
Trong Động Đất, Anh Chọn Cô Ấy
Trong trận động đất, anh ấy bỏ mặc tôi – một người đang mang thai – quay lưng ôm lấy “bạch nguyệt quang” rồi rời khỏi đống đổ nát.
Khi tôi được cứu ra ngoài, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cô ta:
【Tôi biết, anh mãi mãi sẽ lựa chọn tôi.】
Tôi lặng lẽ nhấn “like”.
Không lâu sau, bài đăng bị xóa.
Lần đầu tiên anh đến bệnh viện thăm tôi, cũng chỉ để giải thích thay cho cô ta:
“Cô ấy chỉ muốn ghi lại khoảnh khắc sống sót sau thảm họa thôi, em đừng làm ầm lên.”
Tôi đặt tay lên bụng phẳng lặng, mỉm cười nhìn anh:
“Về sau sẽ không làm ầm nữa.”
Hôn Nhân AA
TÔI TÊN LỘC XÁN, XÁN TRONG XÁN LẠN
Một tháng trước kỳ thi đại học, mẹ tôi gọi cho tôi trong tiếng khóc nức nở.
Bà nói em trai tôi đánh mù một bên mắt của bạn cùng lớp, gia đình không có tiền bồi thường.
Bà bảo tôi về nhà, gả cho người đàn ông mà họ đã chọn sẵn.
Tiền sính lễ sẽ dùng để đền bù.
Bà nói bà sinh ra và nuôi nấng tôi, lần này tôi giúp lại, coi như trả hết nợ.
Tôi ngơ ngác hỏi lại:
“Vì sao tôi phải trả ơn bà?”
“Nếu không muốn sinh ra tôi, thì ngay từ đầu bà đừng có lên giường với ba tôi chứ.”
...
Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ, Ai Cũng Đừng Hòng Động Vào
Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ, Ai Cũng Đừng Hòng Động Vào
Lương vừa về tài khoản, tôi lập tức chuyển đúng giờ, đúng chỗ 10.000 tệ tiền dưỡng già vào thẻ của mẹ.
Định bụng kiểm tra xem còn dư bao nhiêu thì phát hiện ngoài số tiền vừa nạp, trong thẻ chẳng còn lấy một đồng.
Tôi còn ngỡ mình hoa mắt, quẹt thẻ thêm mấy lần để chắc chắn, ai dè ngay cả 10.000 tệ mới gửi cũng bốc hơi sạch sẽ.
Hoảng hốt mở ứng dụng tra lịch sử giao dịch, tôi chết sững khi thấy toàn bộ số tiền tôi gửi vào từ trước tới nay đều lần lượt chảy vào tài khoản của bạn trai.
Tôi tức tốc chất vấn, anh ta thì ấp úng, vòng vo bảo tôi đi hỏi… mẹ anh ta.
Rất nhanh sau đó, mẹ anh ta gửi một đoạn tin nhắn thoại, giọng điệu ẩn ý mà đầy khí thế:
“Vũ Hân này, chúng ta vốn là người một nhà, không cần khách sáo. Sau này hai đứa cưới nhau, dì cũng chẳng có chỗ ở, khoản tiền này coi như cho dì đặt cọc mua nhà trước đi.”
Tôi nghe xong chỉ bật cười lạnh.
Tiền dưỡng lão tôi dành dụm cho mẹ, sao có thể thành tiền mua nhà cho mẹ bạn trai?
Nghĩ bà ta không biết rõ nguồn gốc khoản tiền, tôi còn nhắn lại một câu giải thích:
“Dì ơi, đây là tiền dưỡng già con tích cóp cho mẹ, không phải tài sản chung của con và Văn Thanh đâu ạ.”
Ai ngờ bà ta vẫn thản nhiên, trả lời đầy tự tin:
“Hân Hân, con nói thế xa cách quá rồi. Hai nhà mình chẳng phải sắp thành một sao? Tiền này cũng chỉ vì tương lai cả thôi!”
Tôi nhếch môi cười nhạt.
Chuyện cưới hỏi còn chưa bàn bạc, mà tài sản riêng của tôi đã bị nhắm tới rồi.
“Dì ạ, đây là tiền tôi để dành cho mẹ, chuyện mua nhà để sau hãy nói.”
Bằng mọi giá, tôi phải lấy lại tiền. Dù sao trong đó tôi cũng đã tích góp trọn vẹn 200.000 tệ cả thảy.
Chúng Tôi Không Cần Người Mẹ Ấy Nữa
“Mẹ gọi hai con về hôm nay là để nói chuyện tiền đền bù.”
Trước đây, nhà mẹ được đền bù, tổng cộng 640 vạn.
Mẹ liếc nhìn tôi và em gái.
“Dù sao cũng đều là con của mẹ, mẹ nào nỡ thiên vị đứa nào, tay trái tay phải đều là thịt.”
Em gái tôi là người nóng nảy, lập tức hỏi: “Mẹ, nói thẳng đi, tiền đền bù này mẹ định chia thế nào?”
Tôi cũng nhìn mẹ.
Mẹ vui vẻ vỗ tay chúng tôi, cười rạng rỡ nói:
“640 vạn này, mẹ đã chuyển cho em trai 639.99 vạn rồi, tiền đã vào thẻ của nó. Còn lại 100 tệ, hai chị em mỗi đứa 50.”
Mặt tôi và em gái lập tức thay đổi.
Đây là đang sỉ nhục ai?
640 vạn.
Mẹ không nói nửa lời đã âm thầm chuyển 639.99 vạn vào thẻ em trai.
Chúng tôi hai chị em chỉ xứng đáng chia nhau 100 tệ còn lại, chia đôi.
Hóa ra tình mẹ cũng có thể chia như vậy.
640 vạn tình thương, tôi và em gái mỗi người chỉ được 50 tệ.
Hai chị em đều biến sắc mặt.
Khà, 50 tệ, khác gì bố thí cho ăn mày?
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo.
Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ.
“Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?”
Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt.
“Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.”
Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động.
Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên.
Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược.
Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.