Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
LÀ ĐỨA TRẺ MỒ CÔI, TÔI GOM NHẶT MỘT GIA ĐÌNH
Từ nhỏ tôi đã không có cha, không có mẹ.
Ở đầu làng có bà góa mất con trai, tôi chạy tới hỏi:
“Thím có muốn làm mẹ con không?”
Ở cuối làng có bác lực điền to khỏe, tôi cũng hỏi:
“Bác có muốn làm cha con không?”
Thế là chúng tôi gộp lại thành một nhà.
Ái Tình Không Chỗ Trốn
Khi trưởng thành, tôi bị xem như món đồ chơi để dựa dẫm vào hào môn.
Bị đưa đến cho đại lão Cảng Thành – Chu Lâm Uyên.
Đêm hôm phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn.
Tôi dốc hết mọi chiêu thức quyến rũ khiến anh ta ý loạn tình mê rồi mới dè dặt hỏi thăm.
“Chồng à, nếu có người lén sinh con của anh thì anh sẽ làm sao?”
Chu Lâm Uyên dập tắt điếu thuốc sau cuộc hoan ái, ánh mắt lạnh lùng: “Ngày sinh của đứa bé chính là ngày giỗ của mẹ nó.”
Hu hu hu, tôi biết ngay mà!
Nhân lúc Chu Lâm Uyên ra nước ngoài, tôi ôm bụng con chạy trốn không để lại chút bóng dáng.
Nửa năm sau, tôi chống cái bụng bầu đi dự tiệc chia tay độc thân của bạn.
Người đã cô đơn bấy lâu, tôi đang nuốt nước miếng nhìn chằm chằm nam người mẫu thì.
Chu Lâm Uyên mặt không biểu tình đẩy cửa bước vào: “Giang Hiển Ngư.”
“Mấy năm em gả cho tôi, khi nào tôi chưa từng thỏa mãn em?”
“Gọi nhiều đàn ông như vậy, là em quá coi trọng bản thân, hay là đang sỉ nhục tôi?”
Chiến Dịch Nuôi Dưỡng Bạn Gái
Đôi khi Phùng Thiệu Chuẩn rất muốn cạy não Lê Thượng Uy ra xem, anh rất nghi ngờ cấu tạo não của cô có giống người bình thường hay không.
Anh cũng rất muốn bổ tim Lê Thượng Uy ra, xem nó có hoạt động bình thường không.
Bởi vì anh không thể hiểu nổi một chuyện, làm sao có thể có một cô gái đối với sự theo đuổi của anh lại thờ ơ đến vậy?
Vợ là tượng điêu khắc
Buổi tối hôm đó, khi Giang Dự Phong và dì tôi hôn nhau da diết khắc cốt, tôi bị người ta nhét vào bức điêu khắc vừa làm xong.
Trước khi chết, chính mắt tôi nhìn thấy Giang Dự Phong không hề hay biết, từng chút một dùng đất sét niêm phong tôi vào bên trong.
Sau đó, bức điêu khắc được đặt trong thư phòng nhà họ Giang.
Mất tích nhiều ngày, có người khuyên Giang Dự Phong hãy đi tìm tôi.
Hắn chỉ thờ ơ cười nhạt: “Cố Thắng Nam sao có thể nỡ rời xa tôi…”
Một lần, Giang Dự Phong vô tình làm ngã bức điêu khắc.
Bàn tay phải đeo nhẫn cưới của tôi từ trong rơi ra ngoài.
Trong lòng bàn tay đã cứng lạnh vẫn còn nắm chặt một tờ giấy xác nhận mang thai.
Khoảnh khắc biết được sự thật, tôi không bỏ lỡ sự kinh hoàng và đau đớn trong mắt hắn.
Miệng Qụa
Tôi sinh ra đã có cái miệng xui xẻo, vào ngày mẹ sinh em trai tôi, lúc ấy tôi mới bốn tuổi, đã thốt lên câu đầu tiên trong đời — “oan hồn đòi nợ đến rồi”. Bố tôi nghe thấy, liền cầm cây kim đâm rách miệng tôi, máu chảy rất nhiều.
Bà ngoại ôm tôi vào lòng đầy đau xót, mắng bố tôi: “Chỉ là một đứa trẻ thôi, con làm quá rồi đấy!”
Tôi không chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào bố, khẽ nói bằng giọng chỉ có bà ngoại nghe thấy:
“Ông ấy sắp chết rồi.”
Hôm sau, chiếc xe tải lớn bố tôi lái gặp tai nạn, khi người ta phát hiện thì ông đã bị đè nát thành một đống thịt bầy nhầy.
Anh Trai Nhà Bên Rất Thương Tôi
Anh Trai Nhà Bên Rất Thương Tôi
Trúc mã của chị gái vừa cao vừa đẹp trai.
Lúc còn nhỏ, anh rất thích ôm tôi, hôn tôi.
Chị gái thích anh.
Tôi cũng thích anh.
Tôi không dám bày tỏ, mang suy nghĩ không tốt đẹp rời khỏi nhà.
Anh lại tìm đến trường tôi học, chặn tôi ở góc tường:
“Có lẽ em trai không biết, con trai cũng có thể yêu đương với con trai?”
HÀNG BÁNH BAO NHÀ TA KÉN RỂ, LẠI KÉN ĐƯỢC MỘT VỊ VƯƠNG GIA
Ta là nữ nhi nhà hàng rong, buôn bán bánh bao tại phố Tây kinh thành.
Cha mẹ muốn ta cưới một vị tế tử nhập cục, cùng ta kế thừa gia nghiệp.
(Tế tử nhập cục: ý chỉ người đàn ông gả vào nhà vợ, làm rể ở rể)
Vậy nên, ta liền đưa Cửu Hiền Vương về nhà.
Vị vương gia này cần cù siêng năng, ăn uống cũng chẳng nhiều.
Ta đối với chàng vô cùng hài lòng.
Thế nhưng, khi ta quyết định chọn chàng làm tế tử, trời ta liền sụp đổ.
Thì ra, mỹ nữ tài danh nhất kinh thành – Cố Thanh Trúc – mỗi ngày đều ăn bánh bao do chính tay Cửu Hiền Vương mang tới.
Tất nhiên, cũng là do chính tay chàng... đút cho nàng ăn.
Việc này sao có thể được?
Chẳng lẽ hai người kia liên thủ, định ăn bánh bao nhà ta mà chẳng trả một đồng?
Ái Tình Vô Độ
Năm đó tôi nghèo đến mức khốn cùng, lại nhắm trúng thái tử gia của giới kinh thành – Chu Tẫn, dụ dỗ được anh ta từ trên thần đàn rơi xuống.
Anh ta nhìn thì lạnh nhạt, nhưng thực tế lại hoàn toàn vô độ.
Tôi kiếm đủ vốn rồi, dần dần không chịu nổi nữa.
Đúng lúc bạch nguyệt quang có hôn ước với anh ta trở về trong hào quang rực rỡ.
Lần ân ái cuối cùng, tôi lưu luyến vuốt qua cơ ngực rắn chắc, đau lòng mở miệng nói chia tay:
“Tôi chán rồi.”
Giây tiếp theo, cổ chân tôi bị người kia siết chặt.
Chu Tẫn cười lạnh một tiếng, chậm rãi kéo tôi – kẻ muốn trốn chạy – về từng chút một:
“Thật sao?”
“Chơi chán rồi thì muốn chạy… Tôi là kẻ ngốc dễ bị lừa thế à?”
Đại Học Giấc Mơ
Đại Học Giấc Mơ
Sau khi tôi trượt kỳ thi đại học, tôi đã tự mình xây dựng một ngôi trường đại học. Bạn bè biết chuyện đã chế giễu và cho rằng tôi bị đ/iên.
Sau này, các ngôi sao hàng đầu, các đội tuyển thể thao điện tử mạnh nhất, các vũ công và nhà văn nổi tiếng, khi được phỏng vấn về ngôi trường đã tốt nghiệp của họ, đều mỉm cười và trả lời: “Đại học Giấc Mơ.”
Cư dân mạng tỏ ra ngạc nhiên: 【Ngôi trường gì lạ thế, chưa nghe bao giờ】
Rồi khi họ tra cứu trên mạng, họ thốt lên: 【Chet tiệt, có thật!】
Tra tiếp thông tin hiệu trưởng, họ lại càng choáng váng: 【Ôi trời ơi, một nữ doanh nhân mới 25 tuổi đã đứng thứ sáu trong danh sách Forbes!】
Ngay lập tức, cư dân mạng tuyên bố: 【Tôi sẽ cố gắng ôn thi thật tốt trong ba năm để được vào Đại học Giấc Mơ.】
Các công ty lớn cũng nhanh chóng tham gia: 【Có sinh viên nào của Đại học Giấc Mơ không? Chúng tôi ưu tiên tuyển dụng!】
Lão Bảo Bối
Bà là bảo bối của cả nhà.
Lời tiên tri của bà mang lại cho gia đình tôi tài phú vô tận.
Bà vừa mở miệng, bác cả trúng 30 triệu tiền vé số, đầu tư bất động sản tăng giá vùn vụt.
Chị họ học hành lẹt đẹt lại được đặc cách vào trường danh tiếng, cô út vui vẻ khoe khoang khắp nơi.
Nhà hàng của bố mẹ tôi trong vòng hai năm mở thêm nhiều chi nhánh, dọn vào biệt thự lớn trong trung tâm thành phố.
Tết đến cả nhà sum vầy vui vẻ, bà cười hỏi mỗi người muốn quà Tết gì.
Bác cả đòi thêm tài lộc, cô út và bố mẹ tôi cầu danh lợi song toàn.
Tôi chỉ vào bao lì xì nằm lẻ loi không ai đoái hoài trong góc rồi nói: “Bà ơi, con muốn cái này.”
Tôi bị người thân cười là đồ ngốc, nhưng tôi chẳng quan tâm, tôi biết rõ, lời tiên tri của bà trở thành sự thật là phải trả giá bằng sinh mạng người khác.
Những thứ này, đều là sự báo thù của bà.