Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Người chồng hoàn hảo
Mang thai được năm tháng, vợ tôi từ một nàng tiên nhỏ nặng 97 cân, biến thành một bà béo 155 cân.
Bác sĩ dặn phải kiểm soát cân nặng, cô ấy đói đến mức rơi nước mắt, tôi lại thương xót vô cùng.
Tôi ôm lấy vòng eo to chẳng khác nào cái thùng nước, còn hôn lên khuôn mặt tròn căng bóng dầu của cô ấy, chân thành thổ lộ:
“Vợ à, trong lòng anh em mãi mãi là người đẹp nhất, dù thế nào anh cũng yêu.”
Cô ấy nghi ngờ nhìn tôi:
“Thật không?”
Tôi liền dùng thân dưới khẽ cọ vào người cô ấy, đầy uất ức nói:
“Em không biết anh đã phải nhịn khổ sở thế nào đâu…”
Cô ấy tin, đôi mắt bị mỡ che thành một đường chỉ, lập tức ánh lên niềm đắc ý.
Thế là, dưới lời khuyên ngọt ngào của tôi, cô ấy thả cửa mà ăn uống no say.
Đến ngày sinh, cân nặng đã đạt 181 cân.
Khi bác sĩ bước ra thông báo mẹ con bình an, mặt tôi kích động đến vặn vẹo.
Mẹ kiếp, sao con đàn bà này lại mạng lớn đến thế!
Thanh Mai Không Thắng Nổi Gió Lạ
Thanh Mai Không Thắng Nổi Gió Lạ
Trước kỳ thi đại học, nữ sinh chuyển trường mà Cố Thâm yêu bỗng nhiên giận tôi.
Chỉ vì tôi lỡ nói một câu: Tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa.
Anh liền bảo tôi chuyển đi:
“Trường Thập cũng không tệ, đợi khi cô ấy hết giận, tôi sẽ gọi em về.”
“Đừng làm tôi khó xử, Thẩm Chi.”
Tôi gật đầu đồng ý.
Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi.
Bạn thân của anh khuyên:
“Cậu quên Thẩm Chi bị khiếm thính rồi à? Để cô ấy một mình tới trường khác liệu có bị bắt nạt không?”
“Hai người lớn lên bên nhau, trước kia cậu thích cô ấy đến thế, thật sự nỡ đuổi đi sao?”
Cố Thâm nhướng mày:
“Đó là trước kia thôi. Thanh mai làm sao thắng nổi tình yêu sét đánh, cậu không biết à?”
“Hơn nữa, chưa đầy ba tháng, tôi sẽ đưa cô ấy trở về.”
Ba tháng sau, khi Cố Thâm gọi bảo tôi quay lại,
Bên cạnh tôi là một thiếu niên phóng túng, cúi sát tai tôi, cười khẽ bên chiếc máy trợ thính:
“Bé ngoan, hôn thì phải nhắm mắt lại.”
“Và còn nữa, không được nghe điện thoại của mấy gã đàn ông lạ.”
Chồng Quyết Định Thiên Vị Cô Ta
Chồng Quyết Định Thiên Vị Cô Ta
Nghe tiếng chồng chạy xe công nghệ về khuya, tôi mang ly sữa vào phòng cho anh.
Anh lập tức nổi giận:
“Tại sao không gõ cửa? Anh không thể có chút riêng tư sao?”
Nói rồi, anh nhanh chóng kéo lại chiếc áo thun đang cởi dở, tiện tay tắt luôn cuộc gọi video trong điện thoại.
Thấy tôi mặc đồ ngủ, sắc mặt anh càng thêm khó chịu:
“Anh rất mệt, không muốn làm cái chuyện đó.”
Đến khi bị anh mạnh tay đ/ẩy ra ngoài, tôi mới mơ hồ nghe thấy tiếng anh thề thốt:
“Em thấy chưa, anh từ chối thẳng thừng rồi, em còn chưa yên tâm sao?”
“Chiếc xe này, sau này chỉ có em mới được ngồi.”
Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu ra, cái gọi là “nguyên tắc nghề nghiệp” của anh, là giữ mình cho một người đàn bà khác.
Tẩy nguyệt
Tẩy nguyệt
Phu quân ta có một người thanh mai, sau khi hòa ly liền vào phủ tá túc.
Chỉ một thời gian ngắn đã được hết thảy mọi người yêu mến.
Bà mẫu chán ghét ta, phu quân lạnh nhạt ta.
Ngay cả nhi tử mới 5 tuổi cũng học theo, cầm nghiên chặn giấy ném thẳng vào ta, giận dữ quát:
“Tránh ra! Ngươi chỉ biết ngày ngày bắt ta đọc sách. Nhưng Lưu di nương lại bảo, trẻ con vốn nên ham chơi, ta thích Lưu di nương, ta muốn nàng làm mẫu thân của ta!”
Giữa ngày hè oi bức, thánh thượng ban thưởng một rương vải mát lạnh, bên trong chất đầy trái vải tươi mới.
Vậy mà không một ai để lại cho ta lấy một quả.
“Quả vải quý hiếm, Lưu di nương chưa từng thấy, tham lam nhất thời, lỡ mà ăn hết cả rồi. Mẫu thân chắc sẽ không chấp nhặt chứ?”
Ta khẽ lắc đầu: “Sẽ không.”
Hôm sau, ta thu xếp hành lý, rời khỏi Hách phủ, chỉ để lại một phong hòa ly thư.
Phu quân tức cực mà cười:
“Để mặc nàng đi!
Một kẻ xuất thân cô độc, không gia không thế, lại không có cả lộ dẫn, ta muốn xem nàng có thể đi được đến đâu!”
Hắn nói không sai, nơi ta có thể đi quả thực không nhiều.
Nhưng chí ít, vẫn còn một nơi—
Trong cung, tiểu Thái tử đang náo loạn, ầm ĩ đòi mẫu thân.
Ta… phải quay về rồi.
Lời Dạy Của Bồ Tát
Nửa đêm, tôi lén lút ra ngoài gặp bạn trai, chợt nghe thấy tượng Phật được thờ trong nhà cất tiếng nói:
“A, cô gái nhà này tối nay định phá giới rồi.”
Tôi vừa hoảng vừa xấu hổ, không ngờ tượng Phật lại lên tiếng lần nữa, nói thật là đáng tiếc.
Tôi thầm nghĩ: Tiếc cái gì chứ?
Tượng Phật nói: Tiếc là lát nữa người phá giới với cô ấy lại là kẻ khác cơ.
Ăn Vụng Trong Chăn Anh Kế
Tôi trốn trong chăn của anh kế ăn vụng xúc xích to, lại bị em họ của ảnh bắt quả tang.
Nó đe dọa tôi:
“Cho tao ăn thử một miếng, không thì tao méc với anh đó!”
Tôi khóc lóc năn nỉ:
“Là thuốc bổ mà… thuốc bổ đó, mày mà nói với ảnh là ảnh chửi tao sấp mặt luôn á!”
Thế là đành cắn răng… chia cho nó nửa cây xúc xích to tướng.
Hai đứa tôi vừa ăn vừa gặm, say sưa cực kỳ.
Đúng lúc đó, anh kế đi công tác về đột ngột lật tung chăn lên
Đồng tử co rút, trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
“Hai đứa… đang làm gì?!”
Tôi run run, nói còn chẳng nên lời:
“Ăn… ăn xúc xích to…”
Anh kế:
“??!!”
Thu Về Có Em
Thu Về Có Em
Mẹ tôi là một tiểu thư kiêu kỳ, từ nhỏ đến lớn đều do tôi chăm sóc.
Thế nhưng khi nhân tình của ba cầ//m d//ao đ//â//m về phía tôi, bà lại không chút do dự chắn trước người tôi.
Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại năm tám tuổi.
Bà ngồi đó, ngón tay xinh đẹp với bộ móng tinh xảo gõ bàn, sai tôi đi nấu cơm.
Tôi lặng lẽ làm hẳn tám món hai canh.
Bà kinh ngạc:
“Con bỏ thuo^c đ//ộc à?”
…
Bảo Mẫu Của Thái Tử
Tháng thứ hai tôi làm bảo mẫu cho thái tử gia kinh thành – Tần Tiêu.
Anh ta biến mất.
Thấy tiền lương sắp không đòi được, tôi lén trộm con tiểu bạch xà mà anh ta nuôi trong thư phòng, coi như đồ chơi quăng tới quăng lui.
Tiểu bạch xà vừa tức vừa giận, há miệng định cắn tôi.
Tôi mặc kệ, trực tiếp đè nó xuống dưới ngực mà ngủ.
Đêm đó, trong lúc mơ mơ màng màng.
Tôi cảm thấy nơi eo có một luồng lạnh lẽo.
Chiếc đuôi rắn băng giá men dọc sống lưng mà trườn lên.
Tôi kinh hãi mở mắt, đối diện ngay đôi con ngươi nguy hiểm mang hình rắn của Tần Tiêu:
“Vừa rồi chơi tôi có vui không?
“Giờ có phải đến lượt tôi rồi không?”
Em Gái 5 Tuổi Của Nam Thần Đỉnh Lưu
Đang có tin đồn nam idol đình đám đã kết hôn và có một đứa con 5 tuổi.
Người hâm mộ náo loạn, các trạm fan đóng cửa ngay trong đêm.
Còn tôi thì thấy cạn lời, vì tôi chính là đứa con đó.
Idol đình đám đó cũng không phải bố tôi, mà là anh trai cùng mẹ khác cha của tôi.
Bây giờ, anh trai tôi đang nhét thuốc say xe vào kẹo bông gòn trước mặt tôi để lừa tôi uống.
Tôi nhăn mặt: “Tống Hành Chi, anh phải nhớ kỹ, em nhỏ thôi chứ không có ngốc!”
Con Người Và Quái Thú
“Con người này bán bao nhiêu vậy?”
Trước lồng sắt, một đám yêu quái đang xúm lại hỏi giá của tôi.
Tôi ngồi một mình trong lồng, uể oải ăn vải.
Đám yêu quái ồ lên kinh ngạc:
“Cô ta biết bóc vỏ vải kìa, lợi hại quá!”
“Còn biết nhả hạt nữa, đáng yêu quá đi mất!”
“Tôi muốn mua, tôi muốn mua!”
“Mua về cho nó giao phối với thằng nhóc nhà tôi, sinh ra thật nhiều đám con người xinh xắn!”
Giao phối?
Tôi không đồng ý!