Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Khô Mộc Phùng Xuân
Khô Mộc Phùng Xuân
Thiên kim thật Chúc Thanh Dao vừa về phủ, việc đầu tiên nàng làm là lật xem danh sách sắm sửa tiệc mừng thọ của tổ mẫu.
“Tỷ tỷ, cá thời ngư trong danh sách phải mua mười lượng một con, nhưng ở chợ Tây chỉ bán hai lượng thôi.”
“Còn loại Minh Tiền Long Tỉnh này, tiệm trà ở phía Nam thành rẻ hơn một nửa.”
“Cả trang này cộng lại, số bạc dư ra so với giá thị trường đã lên đến hai nghìn lượng bạc.”
Nàng nói năng nhỏ nhẹ, ôn tồn, nhưng lời lẽ sắc như dao.
Dường như đã mặc định rằng ta tham ô của công.
Cha nhìn nàng đầy vẻ tán thưởng, còn huynh trưởng thì trừng mắt giận dữ với ta.
Ta không như kiếp trước, cãi lý đến cùng. Chỉ cười nhạt một tiếng, ung dung đáp: “Muội muội tài giỏi như vậy, chi bằng giao tiệc thọ này cho muội muội đứng ra lo liệu.”
Sau này, trong tiệc mừng thọ của tổ mẫu, các quan lại, quyền quý đều n/ôn m/ửa, t/iêu ch/ảy.
Đặc biệt là Quận chúa ái mộ huynh trưởng, vì không kịp tranh giành nhà xí mà đã ra ngay giữa chốn đông người, gây chấn động khắp kinh thành.
Nhặt Được Cặp Thiếu Gia Nhà Giàu
Nhặt Được Cặp Thiếu Gia Nhà Giàu
Giữa kỳ nghỉ hè 38 độ, tôi đang làm thuê trên cánh đồng bẻ ngô để kiếm tiền đóng học phí.
Bỗng nhiên, vài dòng bình luận hiện lên:
【Ôi, sao cặp anh em phản diện này lại bị b/ắt c/óc đến đây thế?】
【Trong nguyên tác vốn có đoạn này mà. Hồi bé, hai anh em phản diện từng bị b/ắt c/óc một lần, bị một lão già b/iến th/ái h/ành h/ạ suốt nửa năm, dẫn đến tính cách thay đổi hoàn toàn.】
【Chậc chậc, kẻ đáng ghét cũng có chỗ đáng thương.】
【Mà nói chứ, hồi nhỏ hai anh em này đẹp trai ghê, ước gì nhảy vào nhận nuôi chúng nó.】
Động tác bẻ ngô của tôi khựng lại ngay lập tức.
Anh em phản diện? Cặp song sinh đó ư?
Đại Lão Về Hưu Nuôi Con
Đại Lão Về Hưu Nuôi Con
Lần thứ 3 cô giáo gọi điện tới, tôi đang mổ cá.
Da/o băm xuống thớt.
Cộc. Cộc. Cộc.
M á.u theo mang cá chảy ra.
Tôi lau tay, nhấc máy.
“Mẹ của Châu Sinh Nhạc, chị phải tới ngay lập tức!”
Giọng cô giáo sắc nhọn, “Nhạc Nhạc đánh ba đứa trẻ khác phải vào phòng y tế!”
Tôi cúi xuống nhìn con cá.
Vừa cạo xong vảy.
“Chúng bị nặng không?” tôi hỏi.
“Vương Hiên Hiên có thể gãy sống mũi! Lý Manh Manh trật khớp tay! Trương Đào Đào rụng hai cái răng!”
Cô giáo thở hồng hộc, “Nhạc Nhạc… Nhạc Nhạc chỉ xây xát chút thôi.”
“Ờ.” Tôi mở vòi nước rửa dao. “Tôi xong sẽ tới.”
“Mẹ của Châu Sinh Nhạc!” cô giáo gần như hét lên, “Đây là sự việc nghiêm trọng! Phụ huynh bên kia đã tới trường rồi! Chị…”
Tôi đưa điện thoại ra xa.
“Nửa tiếng.”
Rồi cúp.
Cỏ Mọc Oanh Bay
Cỏ Mọc Oanh Bay
Em trai tôi nghịch dại, định c ắ/t dây phanh xe máy của bố.
Tôi vừa định ngăn lại, lại bị bố mẹ lao vào đ.á/nh như trút giận, suýt nữa mất mạng.
Về sau, tôi gắng sức học hành, chỉ mong thoát khỏi cái gia đình mục nát này.
Nhưng họ hết lần này đến lần khác tìm được tôi, cuối cùng ép tôi về quê, gả cho một gã ngốc, bị h à.n h//h ạ đến ch .t.
Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại đúng ngày em trai định c ắ.t dây phanh xe của bố.
A Tú
Ta là một tiểu cung nữ không chút tiếng tăm trong cung, không quyền không thế, mặc người bắt nạt, niềm hy vọng duy nhất là đến tuổi được xuất cung.
Trớ trêu thay, trong cung của Quý phi bị mất đồ, cuối cùng lại đổ tội lên đầu ta.
Trượng côn cứ thế quất xuống người ta, cuối cùng ta bị ném ra khỏi cửa cung trong tình trạng m á u me đầm đìa.
Khi tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ta đưa tay níu lấy tia hy vọng sống đi ngang qua:
"Cầu xin công công... rủ lòng thương nô tỳ."
Sau này, người đã đưa ta trở thành người phụ nữ tôn quý nhất của vương triều.
Trong tẩm điện, người ôm ta từ phía sau:
"Nương nương muốn gì cũng đã có được rồi, vậy thứ mà nô tài muốn, nương nương có phải cũng nên cho rồi không?"
---
1.
Khi cung của Quý phi bị mất một cây trâm ngọc, tất cả hạ nhân trong cung đều bị gọi đến để tra hỏi.
Ta bị người khác chỉ điểm là đã vào cung Quý phi quét dọn vào giờ Ngọ, nhưng ta chưa từng bước vào tẩm điện của người, thậm chí còn không biết cây trâm ngọc người đánh mất có hình dạng ra sao.
Nhưng người quyền quý muốn định tội ai, thậm chí chẳng cần đến lý do chính đáng.
Quý phi với đôi môi tô son đỏ thẫm chỉ rũ mắt nhìn gương mặt ta một lát, rồi khẽ cười khẩy một tiếng:
"Trông cũng chẳng phải là một nô tài có tâm tư trong sạch gì."
Vị ma ma bên cạnh Quý phi liền nói đỡ cho chủ tử, liếc xéo ta một cái rồi nghiêm giọng hỏi ta giấu thứ trộm được ở đâu rồi.
Ta vội quỳ xuống cầu xin, miệng nói:
"Cầu xin nương nương minh giám, nô tỳ không hề trộm đồ."
"Ngươi không trộm, chẳng lẽ nương nương lại vu oan cho ngươi chắc?"
"Nô tỳ không dám."
Thân phận thấp hèn, ngay cả biện minh cũng là một cái tội.
Khi Quý phi nương nương muốn định tội ta, đầu ta dập mạnh xuống đất để cầu xin người khai ân.
Thâp Niên 70 Tôi Và Anh Ta Sống Chết Không Gặp Nhau
Trọng sinh quay lại năm 1978, tôi quyết định làm ba việc.
Việc thứ nhất, chủ động nộp đơn xin đi hỗ trợ xây dựng Đại Tây Bắc.
Việc thứ hai, sẽ không còn ngốc nghếch hầu hạ cô em nuôi đang mang thai của chồng – Mạc Hiểu Nhã.
Việc thứ ba, ly hôn với Cố Dục Quân, từ nay mỗi người một ngả, vĩnh viễn không gặp lại.
Phát hiện tôi thay đổi bất thường, không ầm ĩ, cũng chẳng để tâm đến việc anh ta bênh vực Mạc Hiểu Nhã.
Cố Dục Quân còn tưởng rằng sau khi bị anh ta nhốt kỷ luật, tôi đã học ngoan.
Cho đến khi anh ta đi làm nhiệm vụ bị thương phải nằm viện cần người chăm sóc, tìm đến tôi thì bị tôi vô tình từ chối.
Lúc này Cố Dục Quân mới nhận ra mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Tôi đã quyết định, đời này sẽ không cần anh ta nữa!
Nữ Phụ Trọng Sinh Gọi Sai Chồng
Nữ Phụ Trọng Sinh Gọi Sai Chồng
Từ sân thượng n/h ả.y xuống một cái, tôi quay về 10 năm trước.
Người chồng giàu có từng bóp eo tôi, vì tôi mà vung tiền như rác, hiện tại đang chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp, ăn mì gói ba đồng rưỡi một gói.
Mũi tôi cay xè, nhào đến ôm chầm lấy anh.
Chưa kịp phản ứng, hai tiếng “chồng ơi” đã bật khỏi miệng.
Ngay sau đó, trước mắt tôi hiện ra một loạt “đạn mạc”:
【Nữ phụ ác độc lại gọi gì đấy? “Chồng ơi”? Cười chec mất! Cố tình đến ghê tởm nam phản diện à? 】
【Đừng nói là nghĩ gọi một tiếng “chồng ơi” thì nam phản diện sẽ yêu cô ta nhé? Trước đây đối xử với nam phản diện tệ thế, đáng đời có kết cục thảm hại!】
【Nam phản diện bụng dạ thâm sâu, hơn nữa còn não yêu đương kiểu này, phải thuộc về nữ chính nhỏ ánh dương rồi. Anh ta giữ “nam đức” thế cơ mà, tất nhiên sẽ giận đến mức đuổi nữ phụ ra ngoài!】
Tôi sững người.
Lúc này, Thẩm Só bất ngờ ngẩng đầu, đôi đũa trong tay “rắc” một tiếng gãy làm đôi:
“Em vừa gọi anh là gì?”
DƯỠNG HỒN BÌNH
Trong lúc thân mật, tôi vô tình cào rách hình xăm trên lưng bạn trai.
Anh ta đột nhiên nổi trận lôi đình.
Tôi tủi thân vô cùng, vậy nên tôi bèn vào một phòng livestream tâm sự tình cảm để kể lại chuyện này.
Mọi người trong đó đều thay tôi bất bình, họ còn nghi ngờ bạn trai đã thay lòng.
Chỉ có chủ phòng livestream là nghiêm túc hỏi:
“Bạn trai em… cái hình xăm trên lưng ấy… có phải là một cái bình không?”
…
Cha dượng
Tôi phát hiện tình cảm của cha dượng dành cho tôi có chút bất thường.
Để tránh điều tiếng, tôi đã quen một bạn trai.
Không lâu sau, bạn trai bị người ta ấn vào máy trộn, tay chân bị nghiền nát.
Tôi tận tai nghe thấy, tận mắt nhìn thấy, hung thủ chính là cha dượng tôi.
Ông ta toàn thân đẫm máu, ôm lấy tôi vừa khóc vừa nói: “Trân Trân, xin lỗi, là cha sai rồi.”
Cô Ấy Như Nắng Rực
Tôi đang ốm, đang truyền dịch ở bệnh viện.
Bên cạnh, chị gái kia gọi hai người mẫu nam đến chăm sóc.
Thấy tôi cô độc lẻ loi, chị ấy phất tay liền chia cho tôi một người.
Ai ngờ cảnh này lại bị người ta quay lại đưa lên mạng, trở nên nổi tiếng.
Tối hôm đó, chồng tôi, người tôi chiếm được bằng tình yêu cưỡng chế, phát điên.
“Em à, đã cướp được anh thì phải chịu trách nhiệm.”
“Đừng khóc, người không chịu trách nhiệm thì phải biết ăn năn mới được tha thứ.”