Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Tích
Khi tôi xuyên tới đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết.
Hoàng tử và công chúa tổ chức hôn lễ, toàn dân ca hát nhảy múa, chúc phúc cho mối tình lãng mạn cảm động ấy.
Mà tôi, chính là vị tiểu thư quý tộc từng cùng hoàng tử tâm đầu ý hợp - U Dã.
Trong miệng thế nhân, tôi chính là kẻ ác độc, hãm hại công chúa, mưu toan đoạt lại hoàng tử. Nhưng cuối cùng sự việc bại lộ, từ đó bị giam lỏng trong lâu đài, chờ sau khi hoàng tử và công chúa đại hôn sẽ bị xử lý.
Không thể nào... tôi vừa mới tới đây thôi mà đã phải đối diện chuyện sống chết thế này ư.
Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Kết Thúc Vai Diễn
Sau khi gặp phải tai nạn giao thông, tôi qua đời ngay trước mặt nam chính.
Hệ thống nhắc nhở anh rằng: “Bạch nguyệt quang của ngài đã mất.”
Kẻ lái xe gây ra tai họa hèn mọn quỳ dưới đất cầu xin anh tha thứ.
Hệ thống nhắc nhở anh rằng: “Nữ chính của ngài đã xuất hiện.”
Kết Cục Của Nữ Phụ Độc Ác
Sau khi kết thúc có hậu của nữ chính, tôi, kẻ phản diện đ ộc á c đã làm đủ mọi điều xấu xa, cũng đã đến lúc phải rút lui.
Đám cưới của nữ chính và nam chính long trọng chưa từng thấy, nghe nói tốn kém cả trăm triệu.
Hôm đó, pháo hoa rực sáng trên bầu trời thành phố Đàn suốt hai tiếng đồng hồ, màn hình khổng lồ trên tòa nhà đắt đỏ nhất trung tâm thành phố chiếu trực tiếp toàn bộ hôn lễ.
Tôi lê bước thân thể mệt nhoài sau giờ làm về lại căn phòng trọ, mang về cho chú chó nhỏ của mình một túi xương còn sót lại từ gánh hàng rong.
Hai tháng sau, có một ngày Trần Tiến gõ cửa nhà tôi.
Ánh mắt khinh bỉ của cậu ta nhìn tôi cứ như đang nhìn một con kiến hôi.
Cậu ta hỏi tôi: "Khương Đề, cô có hối hận không?"
Cậu ta là nam phụ bi kịch, yêu nữ chính nhưng không được đáp lại. Để nữ chính và nam chính có thể đến với nhau, cậu ta đã khiến tôi mất đi tất cả.
Cậu ta hỏi tôi có hối hận không.
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm: "Hối hận chứ.”
"Hối hận vì ngày đó đã cứu một kẻ lang thang bị người ta đ ánh đ ập như chó dại là cậu, đáng lẽ ra tôi nên đứng nhìn cậu ch ếc mới phải."
Trở Về Nước Để Phẫu Thuật
Tôi là bạch nguyệt quang của tổng tài bá đạo, sắp chết vì bệnh, muốn về nước phẫu thuật, nhưng anh trai tôi lại tìm đủ mọi cách ngăn cản.
Anh ta tin chắc rằng, chỉ cần bạch nguyệt quang quay về, tổng tài nhất định sẽ vứt bỏ người thay thế.
Anh ta là một kẻ si tình tận tụy vì người thay thế đó.
“Bệnh thì chịu đi, chưa cần cấp cứu vội.”
“Phẫu thuật trễ vài ngày cũng không chết được đâu, bọn họ sắp kết hôn rồi.”
Để giữ mạng, tôi liều mình gọi điện cho tổng tài: “Nghe nói tôi là bạch nguyệt quang của anh, anh có thể đón tôi về nước không?”
Nghe nói lúc tôi gọi, bọn họ đang làm lễ cưới. Tổng tài bỏ lại cô dâu và khách mời, lập tức lên máy bay bay xuyên đêm đến chỗ tôi.
Bé Cưng Cá Chép May Mắn
Bé Cưng Cá Chép May Mắn
Trên đường chạy nạn, phụ mẫu nuôi đã bỏ rơi ta.
Ta đi từng nhà hỏi: “Có ai muốn nuôi một đứa nhỏ không?”
Hỏi đến nhà thứ 100, một thư sinh nghèo cho ta nửa củ khoai lang.
“Về sau, con tên là Phúc Bảo, ta là phụ thân của con.”
Ta nhìn khí vận trên đỉnh đầu phụ thân, nói: “Phụ thân đi về phương Bắc, tiền đồ vô lượng!”
Bảo Mẫu 45 Tuổi và Thầy Giáo Trẻ
Bảo Mẫu 45 Tuổi và Thầy Giáo Trẻ
Tôi dùng chứng minh thư của mẹ để đi làm bảo mẫu kiếm tiền.
Ông chủ – Thẩm Dật Chu – nhìn vào sơ yếu lý lịch, nhíu mày:
“Cô… bốn mươi ba tuổi á?”
Tôi giả giọng địa phương:
“Cháu ơi, tính tuổi ta thì ta cũng phải bốn mươi lăm rồi! Ở quê còn hai đứa con chuẩn bị thi đại học đấy!”
Về sau, lúc tôi đang ngồi học trong giảng đường đại học, ngẩng đầu lên thì đụng ngay ánh mắt của… Thẩm Dật Chu.
Tan học, anh ta chặn tôi vào góc tường:
“Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Giờ lại vác mặt đi học đại học?”
Tôi run cầm cập:
“Thầy ơi… thầy nhận nhầm người rồi thì phải?”
Ánh mắt Thẩm Dật Chu lóe lên nguy hiểm, anh ta cười mà như không cười:
“Cô nói tiếng địa phương nghe vẫn thú vị hơn nhiều đấy.”
Tôi rụt cổ:
“Mẹ ơi, đừng để con trượt môn nhaaaa~”
Đầu lâu và xương chéo
Cây cầu sập rồi.
Chị tôi, người đã mất tích suốt 5 năm, bị người ta đào ra từ móng cầu.
Vẫn y như còn sống, xinh đẹp kiều diễm.
Tối hôm đó, đám trai làng độc thân xếp thành hàng dài trước cửa nhà tôi.
Cha đếm tiền, mặt đỏ bừng vì phấn khích, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Dùng cho đáng, dùng cho đáng.”
Trưởng thôn đứng một bên, nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.
Trời Vì Ai Xuân Đến
Trời Vì Ai Xuân Đến
Ta kiếp trước, trong ngày thành thân, Minh Huân lại dẫn một nữ tử đỏ y trở về, nói muốn cùng ta thành thân, bức ta phải thành toàn cho hắn.
Ta lập tức hạ bút viết thư h/òa ly, cắt áo đoạn tình, nhưng lại bị bọn họ giam cầm trong vương phủ, hành hạ đến ch .t.
Một lần nữa mở mắt, ta đã trở về đúng ngày đại hôn ấy, cùng với vị trắc phi kia đồng thời rơi xuống nước.
Minh Huân thất thanh gào lên:
“Cứu trắc phi!”
Ta không còn giãy giụa, chìm thẳng xuống đáy nước, túm lấy nàng ta rồi thẳng tay bẻ gãy cổ.
Thật xin lỗi, ngày ta trọng sinh, chính là khởi đầu cho đ/ại nạn của tất cả các ngươi.
Thiên Kim Thật, Điên Không Ai Cản
Thiên Kim Thật, Điên Không Ai Cản
Ngày tôi được gia tộc hắc bang nhận về.
Người đàn ông gọi là “ba” của tôi đã đưa cho tôi tấm séc mười triệu tệ.
Ông ta nói: đây là “phí an ủi” để tôi thay vị thiên kim giả kia đi ch .t.
Còn mấy ông anh trai đẹp đến mức trời đất bất dung thì vây quanh thiên kim giả yếu đuối như đóa sen trong mưa kia.
Anh cả lạnh lùng cảnh cáo:
“Thu lại mấy trò khôn lỏi của em đi. Ngoài việc thay người khác đỡ tai họa, em chẳng có giá trị gì cả.”
Anh hai thì mỉa mai:
“Đừng mơ chạm vào một sợi tóc của Noãn Noãn. Không thì tôi sẽ cho em ra khỏi đây bằng cáng.”
Anh ba cười dịu dàng, nhưng lại đưa tôi ly nước đã bỏ th/u0^c:
“Uống đi, ngủ một giấc. Mai dậy, ngoan ngoãn đi gặp thằng điên nhà họ Tiêu.”
Thiên kim giả Cố Noãn Noãn rúc trong lòng anh cả, nước mắt lưng tròng:
“Chị ơi… xin lỗi, tất cả là tại em… Nếu không vì em, chị cũng sẽ không bị Tiêu Quyết để ý tới…”
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.