Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Não Yêu Của Học Thần
Bạn trai đối xử với tôi rất lạnh nhạt, nhưng tôi lại không nỡ chia tay, tôi định dùng bạo lực nóng nảy để ép anh chủ động nói lời chia tay.
Chỉ cần anh năm phút không trả lời tôi, tôi sẽ lập tức tấn công bằng tin nhắn WeChat, chất vấn vì sao anh không để ý đến tôi.
Trước mặt bao người, mọi người đều thấy học thần trường Z – Trình Tịnh Dịch đang trong buổi bảo vệ luận văn, bỗng rút điện thoại ra nhắn cho bạn gái:
“Bảo bối, anh không phải không để ý em, anh đang bảo vệ luận văn đây.”
Cô Tôi Hay Cáu Kỉnh
Tôi xuyên thành em gái của nữ chính trong một truyện ngược.
Nguyên tác, tôi vừa ngược đãi con gái của cô ấy, vừa quyến rũ chồng cô ấy.
Cuối cùng, tôi đào tạo con gái cô ấy thành nữ chính mới của truyện ngược, còn bản thân thì kết cục bi thảm, bị người ta quăng xuống biển làm mồi cho cá.
Hiện tại, nhìn bé đậu nhỏ ngây ngô trước mặt, tôi nói:
“Thích chịu khổ thì khổ không hết, con muốn ăn khổ qua hay mở miệng nói lên tiếng nói của mình?”
“Lên mắng hắn đi, mắng thắng thì dì mời con ăn hamburger, mắng thua thì uống nước ngọt.”
“Sao? Không dám thắng à? Thích làm hạng nhì muôn năm à? Con có thể không làm hạng nhất, nhưng không được làm hạng nhì, càng không được làm hạng sáu.”
“Mẹ sinh con ra để hưởng phúc chứ không phải để chịu khổ, phải tranh giành, phải cướp lấy, phải can đảm lên! Cố lên, bảo bối!”
TÔI LÀ HỌC SINH NGHÈO TRONG LỚP HỌC QUÝ TỘC
Năm lớp 12, ba mẹ cắt hết tiền sinh hoạt, ép tôi phải nghỉ học.
Không còn đường lui, tôi đành bước vào một ngôi trường quý tộc — nơi tụ họp toàn con ông cháu cha.
Chỉ vì thành tích học tập của tôi xuất sắc nên trường chấp nhận miễn toàn bộ học phí.
Nhưng… tôi vẫn cần tiền sinh hoạt để sống qua ngày.
Nhịn đói gần nửa tháng, tôi mặc bộ đồ rách nát cũ kỹ nhất của mình, cuối cùng cũng lấy hết can đảm…
Nhìn về phía đám con nhà giàu trong lớp — những người chưa bao giờ nghiêm túc học hành:
“Các bạn… có ai cần người làm bài tập không? Một bài… chỉ cần năm tệ thôi.”
Những thiếu gia tiểu thư đang mải khoe của lập tức im bặt, đồng loạt quay sang nhìn tôi, ai nấy đều sững sờ.
Vài giây sau, tiếng hò hét vang lên khắp lớp:
“Chỉ năm tệ? Coi thường ai đấy? Năm trăm tệ! Viết cho tôi trước!”
“Tôi ra năm nghìn tệ, tôi xếp đầu!”
“Năm vạn! Đô la Mỹ nhé!”
“Thắp đèn trời đi! Hôm nay lão tử phải xem ai dám giành suất đầu tiên với ông!”
...
Nữ Nhi Yếu Đuối Của Tướng Quân
Nữ Nhi Yếu Đuối Của Tướng Quân
Ta là con gái độc nhất của phủ Tướng quân.
Khi đến tuổi kén rể, cha ta nói: “Con gái ta mặt mũi xinh đẹp, nhưng thân thể lại yếu ớt, vai không thể gánh, tay chẳng thể nâng.”
Mẹ ta nói: “Tính tình con gái ta nhu nhược, ai muốn nắn muốn bóp thế nào cũng được. Hơn nữa, nó lại mềm tai, dễ dàng bị người ta điều khiển.”
Tổ mẫu ta thì nói: “Ai lấy được nó, chẳng những có nghìn vạn của hồi môn, mà còn được ăn cả lộc của phủ Tướng quân.”
Bọn hạ nhân lo lắng: “Sau này tiểu thư chẳng phải sẽ bị nhà chồng ức hiếp đến chet sao?”
Thế là, tất cả các thế gia ở kinh thành đều muốn cưới một kẻ vô dụng nhưng có tiền, có nhan sắc, có thế lực như ta!
Nhưng… người phủ Tướng quân đang nói dối đấy!
Cậu ấy rất đáng thương
Trước khi anh trai tôi lâm chung đã giao đứa con anh và người người yêu đồng tính nhận nuôi cho tôi.
Anh trai cầu xin tôi nuôi dưỡng Quý Di Tinh đến năm mười tám tuổi.
Tôi ghét anh trai, đương nhiên cũng ghét Quý Di Tinh.
Cho nên mặc dù sống cùng dưới một mái nhà nhưng tôi chưa bao giờ cho Quý Di Tinh sắc mặt tốt.
Đợi đến ngày Quý Di Tinh hai mươi tuổi tôi lập tức không đợi được nữa đoạn tuyệt quan hệ với cậu ta.
Về sau, Quý Di Tinh đánh gục công ty tôi, ép tôi cúi đầu trước cậu ta.
Thời điểm đè tôi lên giường cậu ta nói: “Chú nhỏ, chú có biết không? Cháu thật sự hận chú chết đi được.”
Tôi nhìn khuôn mặt tuyệt vọng lại dữ tợn của cậu ta, bỗng nhiên nở nụ cười.
“Cậu hận tôi cái gì chứ?”
Cậu ta đột nhiên ngẩn người, có giọt nước mắt rơi lên mặt tôi.
“Chẳng qua là cậu hận tôi không yêu cậu mà thôi.”
A Mãn Và Vị Đắng Của Hoàng Đế
Tôi sinh ra đã có thể ngửi ra thiện ác của con người.
Người tốt thì hương thơm thoang thoảng, người xấu thì hôi hám khó chịu.
Thế nhưng vị hoàng đế mà người đời đồn đại là bạo ngược tàn sát kia, khi hương khí lướt vào mũi tôi, lại chỉ là một vị đắng nhạt như dược thang.
Tôi kiễng chân đưa cho ngài một viên kẹo:
“Ngài ăn đi, ăn rồi sẽ không còn đắng nữa.”
Nào ngờ, hoàng đế lại đem tôi giữ lại trong cung, ngày ngày sai tôi ngửi hết thảy quần thần và hậu phi.
“Người này hôi thối, kéo ra ngoài.”
“Người kia cũng ôi rữa, mang đi.”
Cho đến một ngày, tôi chỉ tay vào vị đại thái giám quyền khuynh triều chính:
“Hắn thối đến mức ta chẳng mở nổi mắt!”
Hoàng đế nhìn tôi mỉm cười:
“Vậy nàng thử ngửi xem, nay trẫm đã ngọt thêm chút nào chưa?”
Tôi bị dẫn vào cung khi đầu óc vẫn còn ngẩn ngơ.
Tường cung cao quá, đỏ đến nỗi khiến người ta hốt hoảng.
Con đường dài dằng dặc, đi đến mức chân tôi mỏi rã.
Lão thái giám dẫn đường cứ bịt chặt mũi, ghét bỏ tôi bẩn thỉu.
Kỳ thực chính hắn mới hôi, mùi chua nồng thối rữa đến cực điểm.
Nhưng tôi không nói, bởi nương từng dặn: “Nhìn thấu chớ vạch trần.”
Chúng tôi dừng lại trước một đại điện nguy nga.
Thái giám the thé giọng:
“Chờ ở đây, đừng ngó nghiêng. Hôm nay thánh thượng tâm tình vui, các ngươi mới có phúc được diện thánh.”
Tôi ngoan ngoãn đứng đó, cúi đầu nhìn đôi giày rách nát của mình, trong lòng có chút run sợ.
Bốn bề tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng gió lùa qua khe ngói.
Một lát sau, bên trong vọng ra tiếng trầm thấp:
“Truyền vào.”
Tôi bước vào, đầu không dám ngẩng.
Nền điện lát đá sáng bóng, có thể soi rõ bóng người.
“Ngẩng đầu.”
Một thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Tôi từ từ ngẩng lên.
Phía trước, trên long tọa, là một nam tử khoác long bào đen thêu kim tuyến.
Ắt hẳn chính là hoàng đế.
Người ta đều nói ngài tàn bạo vô đạo, giết người chẳng chớp mắt.
Thế nhưng, mùi tôi ngửi được không phải hôi tanh, mà là vị đắng nhạt, giống như dược thang nấu lâu, khiến đầu lưỡi tê dại.
Tôi ngây người nhìn ngài.
Ngài thật tuấn mỹ, đẹp hơn bất kỳ ai tôi từng gặp.
Chỉ là dung nhan quá trắng, mày chau chặt, như chất chứa vô vàn u sầu.
Ngài nhìn tôi đang ngẩng đầu nhìn ngài, hỏi:
“Ngươi không sợ trẫm sao?”
Tôi thành thật đáp:
“Không sợ. Bệ hạ không hôi, chỉ đắng thôi.”
Lời Hứa Không Dành Cho Tôi
Kỷ niệm ngày cưới, chồng tặng tôi một chiếc đồng hồ thông minh.
Trong lúc nghịch chức năng, tôi vô tình mở ra mục ghi âm đồng bộ trên đám mây.
Bản ghi âm mới nhất, là giọng anh ta khàn khàn giả vờ dịu dàng dỗ dành một ai đó:
“Ngoan, anh hứa, chờ con của chúng ta ra đời, toàn bộ tài sản đứng tên anh sẽ là của hai mẹ con em.”
Thời gian ghi âm, chính là nửa tiếng trước khi anh ta đi mua bánh cho tôi.
Anh ta bưng bánh về, đôi mắt ánh lên vẻ yêu thương nhìn tôi.
Tôi giơ đồng hồ lên hỏi:
“Cái này là gì?”
Mặt anh ta tái mét, gượng cười giải thích:
“À… cái này là anh thu hộ thằng bạn thân. Nó đang cãi nhau với vợ, nhờ anh diễn thử cách xin lỗi để làm hòa.”
Tôi khẽ gật đầu, mỉm cười thổi tắt ngọn nến, rồi thản nhiên nói:
“Thì ra là vậy. Vậy mai anh cho em địa chỉ nhà thằng bạn thân đó đi. Em rảnh, cũng tiện ghé khuyên vợ nó một câu.”
Bước Qua Giới Hạn
Tôi để ý đến người anh em của anh trai mình.
Công khai lẫn ngấm ngầm trêu chọc suốt một tháng, lại bị anh từ chối.
【Thứ nhất, tôi không ngủ với em gái của bạn bè.】
【Thứ hai, tôi tạm thời không có ý định yêu đương.】
【Thứ ba, tôi là người câm, không xứng với em.】
Khí thế ngang ngược, tự cao tự đại.
Tôi tức đến phát điên.
Đêm đó, nổi giận gọi liền tám nam người mẫu.
Thế mà Tiêu Tiêu lại ngồi ở góc phòng bao.
Khói trắng lững lờ, khóe môi khẽ nhếch, ngón tay thon dài ra hiệu:
【Tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại.】
Tôi: 【???】
NHA HOÀN THĂNG CẤP KÝ
Ta và muội muội đều là nha hoàn tam đẳng trong phủ Quốc công.
Một hôm, nàng bỗng đưa cho ta một viên trân châu to bằng quả long nhãn.
Ngày hôm sau, trên áo choàng thêu kim tước mà Hoàng thượng ban cho tiểu công gia lại thiếu mất một viên nam châu. Cả phủ xôn xao, lục lọi khắp nơi để tìm.
Muội muội run rẩy lên tiếng:
“Tỷ tỷ có một viên… trông chẳng giống thứ mà nha hoàn nên có…”
Ta bị đánh đến chết ngay tại chỗ.
Lần nữa mở mắt, ta đã quay về tiểu viện của bọn buôn người.
Chu ma ma của phủ Quốc công đang chọn mua nha hoàn nhỏ tuổi.
...
TIỀN MỪNG CƯỚI
Khi tôi và bạn trai bàn đến chuyện cưới xin, anh ấy còn tỏ ra vô cùng nghiêm túc sắp xếp:
“Trong lần ra mắt bố mẹ em, nhà anh sẽ mừng cho nhà em 10.001 tệ mang ý nghĩa vạn lý chọn một.”
“Còn nhà em mừng lại nhà anh 9.999 mang ý nghĩa mãi mãi dài lâu.”
Tôi vui vẻ đồng ý ngay.
Thế nhưng sau buổi gặp mặt, khi mẹ tôi đếm xong bao lì xì thì mặt mày lập tức sầm lại, bà nghiến răng hỏi tôi:
“Không phải nói rõ là 10.001 à? Sao giờ chỉ có... 1.001?”
…