Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Thế Thân Không Danh Phận
Năm thứ hai làm thế thân cho đại lão giới Kinh Thành, tôi vẫn chưa thể trở thành chính thức.
Trong giới ai cũng nói tôi vì tiền mà chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn.
Cố Nghiễn Thâm thì rõ ràng chỉ yêu vị chính chủ kia, ngay cả trong giấc ngủ cũng khóc cầu xin cô ta đừng rời đi.
Cho đến khi người phụ nữ ấy mang theo đứa con quay về nước.
Tôi tận mắt thấy bé gái gọi Cố Nghiễn Thâm một tiếng ba.
Tôi quả quyết giấu đi tờ phiếu khám thai, trong đêm lập tức đặt lịch phẫu thuật.
Thế nhưng cả thành phố không có một bệnh viện nào dám tiếp nhận tôi.
Khi tìm được tôi, người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Thịnh Hạ, em đủ độc ác.
“Em rốt cuộc là không muốn đứa bé này, hay là không muốn anh?”
Bí Mật Sau Chiếc Xúc Xích Bột
Bí Mật Sau Chiếc Xúc Xích Bột
Trong khu chung cư có một đứa bé, m/ồ c/ôi cha mẹ, chỉ sống nhờ vào tiền trợ cấp ít ỏi của bà.
Thế nhưng con gái tôi lại kể rằng trong đám bạn nhỏ, cô bé ấy có nhiều tiền tiêu vặt nhất.
Bim bim, sữa uống, xúc xích bột… muốn mua gì thì mua, còn vui vẻ chia cho mấy đứa khác.
Thành ra, tất cả bọn trẻ đều thích chơi với cô bé ấy.
Dần dần, con gái tôi về nhà cũng chẳng buồn ăn cơm nữa.
Nó bảo chỉ cần đi theo làm nhiệm vụ với chị kia thì sẽ có xúc xích để ăn.
Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ, Ai Cũng Đừng Hòng Động Vào
Tiền Dưỡng Lão Của Mẹ, Ai Cũng Đừng Hòng Động Vào
Lương vừa về tài khoản, tôi lập tức chuyển đúng giờ, đúng chỗ 10.000 tệ tiền dưỡng già vào thẻ của mẹ.
Định bụng kiểm tra xem còn dư bao nhiêu thì phát hiện ngoài số tiền vừa nạp, trong thẻ chẳng còn lấy một đồng.
Tôi còn ngỡ mình hoa mắt, quẹt thẻ thêm mấy lần để chắc chắn, ai dè ngay cả 10.000 tệ mới gửi cũng bốc hơi sạch sẽ.
Hoảng hốt mở ứng dụng tra lịch sử giao dịch, tôi chết sững khi thấy toàn bộ số tiền tôi gửi vào từ trước tới nay đều lần lượt chảy vào tài khoản của bạn trai.
Tôi tức tốc chất vấn, anh ta thì ấp úng, vòng vo bảo tôi đi hỏi… mẹ anh ta.
Rất nhanh sau đó, mẹ anh ta gửi một đoạn tin nhắn thoại, giọng điệu ẩn ý mà đầy khí thế:
“Vũ Hân này, chúng ta vốn là người một nhà, không cần khách sáo. Sau này hai đứa cưới nhau, dì cũng chẳng có chỗ ở, khoản tiền này coi như cho dì đặt cọc mua nhà trước đi.”
Tôi nghe xong chỉ bật cười lạnh.
Tiền dưỡng lão tôi dành dụm cho mẹ, sao có thể thành tiền mua nhà cho mẹ bạn trai?
Nghĩ bà ta không biết rõ nguồn gốc khoản tiền, tôi còn nhắn lại một câu giải thích:
“Dì ơi, đây là tiền dưỡng già con tích cóp cho mẹ, không phải tài sản chung của con và Văn Thanh đâu ạ.”
Ai ngờ bà ta vẫn thản nhiên, trả lời đầy tự tin:
“Hân Hân, con nói thế xa cách quá rồi. Hai nhà mình chẳng phải sắp thành một sao? Tiền này cũng chỉ vì tương lai cả thôi!”
Tôi nhếch môi cười nhạt.
Chuyện cưới hỏi còn chưa bàn bạc, mà tài sản riêng của tôi đã bị nhắm tới rồi.
“Dì ạ, đây là tiền tôi để dành cho mẹ, chuyện mua nhà để sau hãy nói.”
Bằng mọi giá, tôi phải lấy lại tiền. Dù sao trong đó tôi cũng đã tích góp trọn vẹn 200.000 tệ cả thảy.
Cưng Chiều Đến Hết Đời
Tôi là chim hoàng yến của Cố Khải Bạch.
Bạch nguyệt quang của anh ta sắp về nước rồi.
Tôi nghe thấy anh ta hời hợt trêu đùa với bạn bè:
“Nuôi làm chim hoàng yến chơi chơi thôi, làm sao có thể cưới cô ta về nhà chứ!
Kết hôn đương nhiên phải môn đăng hộ đối mới được.”
Tôi tức đến mức không chịu nổi.
Quyết định trước khi bị anh ta vứt bỏ thì phải gõ một khoản lớn từ anh ta.
Thế là, tôi dùng số điện thoại mới âm trầm gửi cho anh ta một tin nhắn:
“Tôi mang thai con của anh rồi.”
“Không muốn để cô ta biết sao? Muốn tôi phá bỏ thì đưa tôi năm mươi triệu.”
Năm phút sau, tài khoản ngân hàng hiển thị chuyển vào một trăm triệu.
“Cho em gấp đôi, sinh đứa bé ra.”
Má ơi!
Cái gì thế này!
Ly hôn, khởi đầu của hạnh phúc
Ba tôi rất hào phóng.
Cô mua nhà, ông cho mượn hai mươi vạn.
Nhà bác hai sửa sang, ông cho mượn mười vạn.
Anh họ cưới vợ, ông lại cho mượn năm vạn.
Nhưng khi nhà tôi cần năm nghìn để mua tủ lạnh, ba lại nói không có tiền.
Mẹ giục ba đi đòi nợ, ba lại tìm đủ lý do:
“Tiểu Linh vừa mua nhà, còn đang gánh nợ, lấy đâu tiền mà trả?”
“Nhà em trai là nông dân, sửa nhà vét sạch rồi, còn gì nữa đâu?”
“Tiểu Trí vừa mới cưới vợ, em nỡ lòng nào đi đòi người ta ngay lúc này?”
Sau đó, ba từ chợ đồ cũ kéo về một cái tủ đông.
Nhưng đó là một cái đồ cổ, cứ chập chờn mất điện, tất cả thịt để trong đều hỏng hết.
Mẹ đập nát cái tủ đông, rồi nói ly hôn.
Ba không hiểu: “Chỉ vì một cái tủ lạnh thôi sao?”
Mẹ lạnh mặt: “Đúng, chỉ vì một cái tủ lạnh.”
Mẹ vung gậy xuống, cái tủ đông cũ kĩ hoàn toàn tắt ngấm, lửa cũng tàn.
Tôi không sợ, trái lại, chính ba bị dọa giật mình, nước trong tách trà văng hết lên người.
“Cô điên rồi sao? Đang yên lành lại đập nó làm gì!”
Mẹ không giải thích, chỉ buông hai chữ: “Ly hôn.”
Một Ngày Anh Biến Thành Người Khác
Một Ngày Anh Biến Thành Người Khác
Trong bữa cơm tối, mẹ chồng cầm điện thoại khoe với chúng tôi:
“Chị con thật là hiếu thảo, vừa gửi cho mẹ hai ngàn để mua quần áo.”
Chồng nghiêng đầu liếc sang tôi, rồi bất chợt vỗ bàn cái “rầm”:
“Vợ, em nhìn đi! Chị anh đã lấy chồng vẫn nhớ báo hiếu mẹ ruột. Còn em thì sao? Em đã gửi cho mẹ vợ anh hai ngàn đồng chưa?”
Trọng Sinh 19 Tuổi: Chồng Tôi Ở Công Trường
Xuyên về năm mười chín tuổi, tôi tìm thấy chồng mình – cái anh chàng nhỏ bé đáng thương đang ngồi ở công trường gặm bánh bao.
Tôi vừa nhìn, anh ấy liền cảnh giác ôm chặt cái bánh, lùi lại một bước.
“Cô định làm gì? Bánh này tôi nhặt được trên đường, không phải trộm đâu.”
Tôi gặp Chu Đằng năm hai mươi tám tuổi, còn anh hai mươi bảy.
Tôi tái hôn, mang theo hai đứa con. Anh thì lần đầu kết hôn, có tiền có thế.
Năm đó, Chu Đằng như phát điên mà theo đuổi tôi. Tôi do dự thật lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Chúng tôi bên nhau hai mươi năm. Hai mươi năm ấy, tôi chưa từng hiểu rõ tại sao anh lại chọn tôi.
Chẳng lẽ vì tôi xinh? Nhưng ở Bắc Kinh to lớn này, người đẹp đâu thiếu.
Hay vì tôi có học vấn? Nhưng đây là Bắc Kinh, một viên gạch rơi xuống cũng có thể trúng mười ông thạc sĩ Bắc Đại.
Tôi mãi không hiểu, hỏi anh thì anh lại không nói.
Anh càng giấu, tôi càng tò mò, cho đến một ngày, tôi lật mở nhật ký của anh…
Một Đời Chỉ Chọn Lê Lê
Từ nhỏ ta vốn là tính tình ôn hòa, chậm rãi.
Thuở bé lần đầu gặp tiên sinh, huynh muội tỷ muội đều tranh nhau khoe tài, chỉ có ta vẫn dửng dưng.
Đến tuổi cập kê chọn phu quân, các tỷ tỷ đều muốn gả cho công tử thừa tướng hay con cháu tướng quân. Đại nương lại hỏi, ta gả cho thư sinh nghèo kia có được chăng.
Nương ta vội vàng đưa ánh mắt ra hiệu, gấp đến mức chiếc khăn tay sắp bị vò nát.
Nhưng dưới ánh nhìn phức tạp của mọi người, ta chỉ chậm rãi thốt ra một chữ:
“Được.”
Về sau, thư sinh nghèo ấy trở thành Nhiếp chính vương.
Đang nghị sự cùng đồng liêu, chàng bỗng nhiên bật cười hỏi:
“Lê Lê à, cho nàng làm hoàng hậu để chơi có được không?”
Đám thượng thư, viện chính đều kinh hãi quỳ rạp xuống đất.
Ai nấy run rẩy đưa mắt nhìn về phía ta.
Ta ôm tiểu bạch cẩu, chỉ khẽ gật đầu:
“Được.”
Định Mệnh Cún Con, Tổng Tài Nhà Tôi
Khi tôi mở tiệm thú cưng, luôn có một con Border Collie tự mò đến tắm gội.
Tôi tưởng nó là chó hoang, còn chuẩn bị đăng tin tìm chủ giúp nó.
Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng trôi qua một hàng chữ như “bình luận trực tiếp”:
【 Nam chính tuy giờ biến thành chó, nhưng cái tính sạch sẽ thì thật sự tồn tại. Ai đời chó mà ngày nào cũng tắm? 】
【 Nhưng lát nữa nó vừa ra khỏi cửa sẽ bị xe đụng, sau đó được nữ chính cứu. 】
【 Không chỉ vậy, khi khôi phục thành người, hắn còn tặng nữ chính tám mươi triệu để cảm ơn ơn cứu mạng. 】
Tôi kích động quá, lập tức túm lấy cái đuôi Border Collie đang định ra cửa:
“Đợi đã, tắm cho mày bao lâu nay, hay là làm chó của tao luôn đi?”
Ăn nhờ ở đậu
Bố mẹ ly hôn, tôi trở thành trẻ mồ côi.
Cô thấy tôi đáng thương, đưa tôi về nhà nuôi.
Tôi mặc quần áo cô nhặt từ bãi rác, ăn cơm bị anh họ cố ý rắc đầy muối.
Ngay cả chú cũng ghét tôi, hễ không vừa ý là đánh chửi tôi.
Người ngoài nhìn thấy, đều thở dài thương cảm cho tôi.
Nhưng tôi lại không nghĩ vậy, tôi cảm thấy mình là người may mắn.