Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Ngoại Thất Của Phu Quân
Ngoại Thất Của Phu Quân
Ngày Quốc công hạ táng, toàn phủ mặc đồ tang, ta thân là chính thê, thân phận tôn quý, đứng đầu hàng ngũ phụ nhân.
Vừa mới chuẩn bị khởi linh, chợt có một phụ nhân dung mạo yêu kiều tiến lên cản đường, cao giọng nói:
“Chủ mẫu, xin để tôn nhi của Quốc công gia thay lão Quốc công dập bát đi!”
Lời vừa dứt, mọi người xôn xao.
Ai cũng biết, ta cùng trượng phu chỉ sinh được một nữ nhi, nào ra tôn nhi?
Nàng ta ôm một tiểu đồng lao vào lòng trượng phu ta, giọng nghẹn ngào:
“Thiếp thật không đành lòng để lão Quốc công chưa thấy được tôn nhi mà đã khuất núi, linh hồn không siêu thoát. Dù thiếp không có danh phận, cũng nguyện dốc sức đưa Mặc nhi tới đây để hiếu thuận với tổ phụ.”
“Hơn nữa… thiếp đã hoài thai giọt máu của Quốc công phủ, mong được bẩm báo tin mừng này trước linh cữu, để người an lòng nơi chín suối.”
Chúng nhân chờ xem trò hay, trượng phu ta – Tạ Chiêu – lại ôm lấy mỹ nhân, đầy vẻ xót xa thương tiếc.
Ta lạnh lùng cười khẩy, đang kỳ giữ đại tang, lại dám để ngoại thất mang thai? E rằng chức quan của hắn cũng đến hồi kết thúc rồi.
Ôm Em Đến Cuối Đời
Tôi thay người khác gả vào nhà hào môn, làm vợ cậu ấm ngốc nghếch.
Khi chính chủ trở về, tôi đã mang thai.
Cô ta đưa tôi một khoản tiền, bảo tôi cút đi.
Tôi quay về quê, đặt lịch phá thai.
Sau này, cậu ấm ngốc nghếch với gương mặt u ám chặn tôi ở cửa.
“Bé ngoan, ai cho em trốn?”
“Đến đây, còng tay hay dây thừng, em chọn một cái.”
Thiếu Gia Trở Về Đòi Nợ Tình
Thiếu gia kinh thành qua đời, tôi lại mang thai.
Tôi cuốn tiền bỏ trốn.
Ra nước ngoài đặt lịch phá thai.
Về lại khách sạn.
Trước cửa sổ sát đất, đứng đó là một bóng dáng cao ngất.
Anh ta cầm bản ghi chép tiêu phí nam người mẫu của tôi, khóe môi nhếch lên cười lạnh.
” Hai nam người mẫu? Khẩu vị của em cũng không nhỏ nhỉ.”
Không Hiểu À?
Không Hiểu À?
Sau khi được cứu khỏi vụ b/ắ/t có..c, toàn thân tôi đầy thương tích, từ đó về sau cũng không thể cất nổi một lời.
Giang Chước như phát điên, dốc hết tâm sức đối xử tốt với tôi, thậm chí còn học cả ngôn ngữ ký hiệu chỉ để giao tiếp cùng tôi.
Tôi biết, anh làm vậy là vì áy náy.
Cảm thấy nếu hôm đó tan học mà anh ra khỏi lớp sớm hơn một chút, thì mọi chuyện đã chẳng xảy ra như thế.
Nhưng Giang Chước à, chuyện này sao có thể trách anh được chứ?
Về sau, người nhà bắt tôi phải kết hôn với anh.
Tôi liều mạng từ chối, không muốn anh vì cảm giác tội lỗi mà bị tôi trói buộc cả đời.
Thế là tôi tùy tiện tìm một người giả làm bạn trai.
Ai ngờ tối hôm đó, tôi liền bị Giang Chước đè xuống, hôn đến mức không thể thở nổi.
“Ôn Tụng, em tưởng tôi c/h/ế/t rồi sao? Dám tìm thằng khác?”
Tôi hoảng loạn cầu xin tha thứ, đôi mắt ướt đẫm lắc đầu điên cuồng.
Anh nhìn chằm chằm tôi, khóe môi khẽ nhếch lên, bật ra từng chữ lạnh buốt:
“Không – hiểu – à?”
Cuối Cùng, Tôi Cũng Ở Bên Người Ấy
Cuối Cùng, Tôi Cũng Ở Bên Người Ấy
Sau khi thừa kế một khoản tài sản khổng lồ, tôi bất ngờ bắt gặp người từng là mối tình thầm lặng thời niên thiếu — đang đánh quyền đen dưới đất kiếm sống.
Nhớ lại năm đó cậu ta từng nói tôi ghê tởm, tôi bèn bước thẳng tới trước mặt cậu ta, cố tình mỉa mai:
“Cậu trông giống hệt mối tình đầu đã khuất của tôi đấy, hay là làm người thay thế đi? Tiền nong không thành vấn đề.”
Dù sao tôi cũng bị ung thư sắp chết, trước khi chết phải khiến cậu ta buồn nôn một phen, hả hê rồi tính tiếp!
Dưới ánh đèn, Toàn thân bầm tím, nằm thở dốc dưới sàn, Từ Thanh ngẩng đầu nhìn tôi.
Cậu ta lau vệt máu bên môi, ánh mắt tối sầm lại, khẽ bật cười:
“Được thôi.”
THẬP NHẬT CHUNG YÊN
Văn án:
Kiếp trước bị đích tỷ tráo đổi hôn sự, phu quân vốn yêu ta lại coi nàng là thê tử duy nhất.
Vị thiếu niên tướng quân thành hôn cùng ta, cũng vì nàng mà thủ thân như ngọc.
Ta sau đó gánh trên vai tội danh cướp đoạt hôn sự của tỷ tỷ, bị mẹ chồng bức hại đến chec.
Lần này khi trùng sinh trở lại ngày bị tráo đổi hôn sự.
Ta giật xuống khăn trùm đầu, nhìn đích tỷ chui vào kiệu hoa của ta, mà mỉm cười nói:
“Không đổi nữa, cả hai đều tặng cho tỷ hết!”
Dứt lời, ta nắm chặt thương ngọc, thúc ngựa thẳng tới nơi biên tái phương Bắc.
Mối hôn sự này, ta không muốn kết nữa!
…
Chồng Tôi Lén Có Con Riêng Bên Ngoài
Chồng Tôi Lén Có Con Riêng Bên Ngoài
Lúc đi đăng ký kết hôn với chồng sắp cưới, vừa định ký tên…
Trong đầu tôi đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh tanh:
“Chồng cô không những có vợ ở quê, mà còn giấu cô chuyện đã có con riêng ngoài luồng.”
“Đứa nhỏ đó… giờ đã 2 tuổi rồi đấy!”
Bố Tôi Tái Hôn Trở Về, Nhưng Tôi Vẫn Là Con Gái Duy Nhất
Bố Tôi Tái Hôn Trở Về, Nhưng Tôi Vẫn Là Con Gái Duy Nhất
Bố tôi ng/oại tình. Người phụ nữ ông ta bao nuôi bên ngoài kém mẹ tôi những 15 tuổi, là một nữ sinh đại học trông có vẻ ngoan hiền.
Đàn ông không bao giờ nhớ đến những ngày cùng vợ chịu khổ, họ chỉ biết tính toán cạn tình cạn nghĩa sau khi công thành danh toại.
Đến khi l/y hôn chia tài sản, mẹ tôi mới phát hiện tất cả tiền bạc trong nhà đều đứng tên công ty, còn lương của bố tôi mỗi tháng chỉ vỏn vẹn… một tệ.
Mẹ mắng ông là đồ khốn nạn. Nhưng trước những lời chửi rủa của mẹ, bố tôi lại chẳng tỏ ra chút xíu áy náy nào, thậm chí còn hả hê quay sang tôi, nói:
“Con gái ngoan, bố mẹ sắp ly hô/n rồi. Con muốn theo bố sống sung sướng, hay theo mẹ ra đường ăn xin?”
Tôi nhào vào lòng ông, cười hì hì:
“Bố ơi, con mãi mãi là con gái duy nhất của bố!”
Ông vui đến mức cười sằng sặc mà không hề nhận ra: trọng tâm lời tôi không phải là “con gái”, mà là “duy nhất”.
Khế Ước Cửu Đầu Xà
1
Lên núi hái thuốc, ta bất ngờ gặp cảnh mãng xà quấn chặt một con bạch hạc.
Bạch hạc toàn thân đầy máu.
Tiếng hô dấy lên:
【Nam chính nguy rồi, ai mau đến cứu hắn!】
【Cái cô thôn nữ đứng xem kia, mau cầm liềm mà giúp đi!】
【Một thôn nữ thì làm được gì chứ? Thà cầu mong nữ chính mau xuất hiện còn hơn.】
Thôn nữ?
Là chỉ ta sao?
Ta nâng tay kết ấn, một đạo thiên lôi giáng xuống.
Bạch hạc bị bổ trúng, ngoài cháy trong nát.
Chúng tiếng kinh ngạc:
【Các ngươi gọi thế này là thôn nữ sao?】
【Khoan đã… nàng lại bổ thẳng vào nam chính rồi!】
Mãng xà và bạch hạc đều kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía ta.
Mãng xà run rẩy, như không dám tin lại có kẻ chịu giúp một “tà vật” như nó.
Bạch hạc càng run, như không ngờ có người thật sự dám ra tay đánh vào “kẻ đáng thương” là nó.
Chúng tiếng lặng đi một khắc, rồi lại loạn cả lên:
【Khoan… bạch hạc chính là nam chính, là mỹ nhân ôn nhuận như ngọc đó!】
【Đáng ra hắn sẽ được nữ chính cứu, từ đó nảy sinh tình cảm mơ hồ, ái tình chớm nở. Ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một kẻ qua đường, suýt nữa đánh chết nam chính rồi!】
【Hay thật! Nam chính toi, vở tuồng hạ màn.】
【Đồ ngốc thôn nữ, nếu ngươi cứu hắn, hắn ắt sẽ một lòng hướng về ngươi, thề chết chẳng phụ!】
【Cứu hắn, ngươi sẽ công thành danh toại, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa.】
【Dù chẳng vì tiền tài… thì ít ra cũng nên có chút lòng trắc ẩn mà cứu con bạch hạc đáng thương kia chứ.】
【Thanh xà nhìn phát biết ngay phản diện lòng dạ hiểm ác, ngươi còn đi giúp nó, chẳng phải tiếp tay cho kẻ ác sao?】
【Hầy, chắc đầu óc có vấn đề rồi…】
Một cơn gió nhẹ lướt qua, lá cây xào xạc.
Ta cầm liềm, mặt lạnh bước đến trước bạch hạc.
Bạch hạc run rẩy, phát ra tiếng cầu khẩn bi thương.
Chúng tiếng hốt hoảng kêu lên:
Chia đôi ngôi mộ
Được chẩn đoán ung thư dạ dày vào ngày thứ ba, tôi tự chọn cho mình một ngôi mộ.
Nghe nói phong thuỷ ở đó rất tốt.
Có thể phù hộ cho kiếp sau của tôi không còn là một đứa con ruột bị người ta ghét bỏ.
Không còn bị người ta cướp cha mẹ, cướp anh trai, cướp mọi thứ.
Không còn… bị bỏ rơi, không ai yêu thương.
Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xoá sạch mọi dấu vết tôi từng tồn tại.
Rồi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm, bình thản chờ chết.
Giữa lúc đó, nghĩa trang lại bất ngờ gọi điện tới:
“Chị Lục, thật sự xin lỗi.”
“Hai bên môi giới trùng lặp giao dịch.”
“Ngôi mộ đó cũng đã được bán cho một vị tiên sinh khác.”
“Chị có thể… dời mộ một chút được không?”