Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Mất Trí Nhớ Nhưng Không Mất Em
Chồng tôi mất trí nhớ, duy chỉ quên mất tôi, tôi dứt khoát dẫn anh ta đi làm thủ tục ly hôn.
Ai ngờ sáng vừa ly hôn xong, tối anh ta đã khôi phục trí nhớ.
Anh ta lôi tôi ra khỏi đám người mẫu nam, nghiến răng nghiến lợi:
“Chỉ mất trí nhớ một ngày, mà thủ tục ly hôn em cũng làm xong rồi, tôi khó ưa em đến thế sao?”
Hây! Người này sao còn biết đổ ngược tội cho tôi nữa chứ!
Hoa Giữa Sương Mù
Hoa Giữa Sương Mù
Tôi là nhạc sĩ chuyên sáng tác riêng cho Cố Yến.
Hầu như tất cả các ca khúc của anh đều do tôi viết.
Một hotgirl mạng tên Kiều An đã hát ca khúc “Sương Hoa”bài tôi viết riêng cho anh trong buổi diễn cá nhân của cô ta.
Sau khi bị fan ruột của tôi chỉ ra chuyện vi phạm bản quyền, Kiều An và Cố Yến liền “đ/ấu kh/ẩu” trên mạng.
“Bản quyền là anh Cố Yến tặng cho tôi, tôi cũng không ngờ lại gây ra tranh cãi thế này.”
Cố Yến liền dịu dàng đáp lại:
“Yên tâm đi, tôi là ca sĩ gốc duy nhất, tôi cho em hát thì em cứ hát.”
“Bài hát này tôi tặng cho Kiều An, từ nay cô ấy cùng tôi đồng sở hữu bản quyền, bất cứ khi nào hát cũng không tính là vi phạm.”
Ngay lập tức, fan của cả hai ào ạt tràn vào phần bình luận để t/ấn c/ông tôi.
Đã thế thì… đừng ai hát nữa.
Ngày hôm đó, tôi tuyên bố thu hồi toàn bộ bản quyền.
Chỉ trong chốc lát, sự nghiệp mười năm ca hát của Cố Yến bỗng chốc trở về con số không.
Nhiếp Chính Vương Yêu Mật
Nhiếp Chính Vương Yêu Mật
Gả cho Nhiếp chính vương lạnh lùng quyền khuynh triều dã, ta đêm đêm cô độc phòng không.
Dẫu ta chủ động cầu hoan, hắn cũng coi như vô vật.
Mãi đến hôm ấy, đại tỷ tới tìm ta, ta ngang qua thư phòng.
Trong phòng bỗng truyền ra thanh âm ái muội trầm đục.
Trong khoảnh khắc, ta như rơi xuống hầm băng.
Thì ra hắn chẳng phải thanh tâm quả dục, mà là trong lòng đã sớm có người khác.
Đêm ấy, ta lưu lại hưu thư, quyết tuyệt rời đi.
Nào ngờ hắn lại lập tức trong đêm cõng ta về phủ, ép ta trên án kỷ:
“Phu nhân, bằng không nàng hãy nhìn lại cho rõ?”
Khi ấy ta mới phát hiện, khắp tường thư phòng, treo đầy xuân cu/ng đồ của ta trong đủ mọi tư thái…
Vợ của công tử mù
Vợ của công tử mù
Tôi là kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, từng giả làm bạch nguyệt quang của một công tử mù.
Giả suốt 3 năm, sinh ra một đứa con, rồi bỏ đi.
Năm năm sau tôi bày sạp xem bói.
Gặp một đứa bé, nó đưa cho tôi một ngàn tệ.
“Cháu muốn xem mẹ ở đâu.”
Tôi vừa nhét tiền vào túi, một người phụ nữ vội vã chạy tới.
“Sao con lại ở đây? Mẹ tìm con nãy giờ.”
Người phụ nữ trông rất quen.
Tôi nghĩ kỹ lại, đó chính là bạch nguyệt quang thật sự của công tử mù năm đó.
Sau vài giây lặng im.
Tôi lấy tiền ra đưa lại cho đứa bé.
“Mẹ cháu tìm được rồi, trả tiền lại cho cháu.”
Nhưng nó không nhận, chỉ nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.
“Người cháu muốn tìm không phải là người mẹ này.”
Giấu Anh Trong Một Giọt Sớm Mai
Tôi mang thai rồi.
Thế nhưng tôi không dám nói cho Lục Hoài Chu biết.
Bởi vì tất cả bắt đầu từ một lần say rượu ấy.
Ngoài việc dịu dàng với tôi trên giường.
Ở ngoài đời anh ta lúc nào cũng lạnh nhạt với tôi.
Thế nên tôi ôm bụng mang con của anh ta bỏ đi.
Bốn tháng sau.
Anh ta ép tôi vào góc tường nói
“Giang Thính Lan, em giỏi lắm đấy!”
Càng Thân Càng Hiểm
Càng Thân Càng Hiểm
Trước ngày thành thân, ta bị người hạ đ/ộc, thân thể tổn hại, mất đi khả năng sinh nở.
Hầu phủ vốn đã định sẵn hôn sự, lại đích thân tới cửa hủy hôn:
“Hầu phủ 3 đời đơn truyền, không thể không có đích tử kế thừa gia nghiệp.”
Lẽ ra hôm ấy là ngày chúng ta thành thân, thì hắn lại mười dặm hồng trang rước tiểu thư tướng quân phủ.
Hôm đó, người thanh mai trúc mã của ta từ biên ải vội vàng trở về, lập thệ muốn cưới ta:
“Vãn Quất của chúng ta là nữ tử tốt nhất kinh thành, ta cưới nàng.”
Ta gả cho chàng làm thê, chàng luôn yêu thương, nâng niu ta.
Thế nhưng, ta lại nghe thấy chàng cùng đại phu nói:
“Năm đó ngươi hạ độ/c, nay còn cách nào giải được không?”
Đại phu nghi hoặc:
“Nếu thế tử muốn cùng phu nhân sinh hài tử, khi trước sao lại…”
Chàng lạnh lùng:
“Nếu không hủy nàng, Giao nương sao có thể gả vào Hầu phủ?
Chỉ là… dù sao cũng lớn lên cùng nhau, vẫn có chút tình cảm.”
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Tôi trúng số, được năm chục triệu tệ.
Tôi định mua cho mỗi đứa con một căn hộ view sông, rồi chia thêm cho mỗi đứa mười triệu tiền mặt.
Tuần sau là sinh nhật tuổi sáu mươi của tôi. Tôi muốn giữ lại món quà bất ngờ này, đợi đến hôm đó con cháu tụ họp đông đủ sẽ trao cho tụi nó.
Không ngờ, đợi đến nửa đêm, vẫn không thấy bóng dáng ai.
Hôm sau tôi mới biết, bọn chúng đi dự tiệc kỷ niệm ngày cưới của chồng cũ và người đàn bà kia.
Chúng tặng bà ta quà đắt tiền, miệng còn ngọt xớt gọi bà ta là “mẹ”.
Đứa cháu gái tôi luôn nâng như nâng trứng, hứng khởi ngẩng đầu nói:
“Bà Thu à, bà xinh đẹp quá, còn dịu dàng hơn cả bà nội của cháu nữa. Cháu muốn bà làm bà nội cháu luôn. Tuần sau trường cháu có hội thao, bà với ông nội tới xem cháu thi đấu nhé?”
Vợ Cả Không Biết Đẻ
Vợ Cả Không Biết Đẻ
Kết hôn 3 năm chưa có con, mẹ chồng ngang nhiên dắt cô em họ bên ngoại tới, trước mặt tôi hùng hồn tuyên bố muốn cho chồng tôi cưới vợ nhỏ.
“Muốn trách thì trách bụng dạ mày không chịu nghe lời, đừng làm lỡ việc nhà họ Tiêu ta khai chi tán diệp!”
“Các người đưa Tiểu Vân 50 vạn tiền đền ơn, tối nay động phòng luôn cho tôi!”
Chồng tôi sợ đến tái mét, giơ tay thề thốt sự chung thủy son sắt.
Tôi ngoan ngoãn mỉm cười:
“Sao lại hoảng? cưới vợ là chuyện vui, cứ nghe theo ý mẹ đi.”
Ngày hôm sau, tôi liền giới thiệu cho bố chồng một người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp, tao nhã.
“Một người cố gắng chẳng bằng cha con cùng chung sức. Dù sao sinh ra cũng đều là dòng giống nhà họ Tiêu, mẹ, mẹ thấy có đúng không?”
Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả
Tôi Sẽ Khiến Hai Người Trả Lại Tất Cả
Trong buổi tụ tập bạn học, bạn trai tôi chỉ thuận tay đưa cho cô bạn thân – cũng là pháp y – một chai nước suối tinh khiết. Thấy vậy, tôi lập tức sầm mặt, buông đũa xuống.
“Nếu cậu dám nhận chai nước này, sau này chúng ta khỏi liên lạc.”
Cô ấy khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy khó tin, buột miệng nói:
“Cậu bị sao vậy? Một chai nước thôi mà cũng không cho tôi uống?”
Tôi gật đầu, giọng chắc nịch:
“Không cho. Đây là nước bạn trai tôi mang tới. Cậu muốn uống thì lần sau tự mang theo. Còn nếu không thì tình bạn này dừng ở đây.”
Nhận ra tôi không hề đùa, bên cạnh, Thẩm Tự Ngôn hiếm hoi mất kiên nhẫn ngay trước mặt mọi người, lạnh giọng quát:
“Em phát gì vậy? Sơ là bạn duy nhất của em, có cần so đo với cô ấy vì một chai nước hai đồng không?”
Vừa nói, anh vừa ra vẻ dỗ dành, đưa chai nước trong tay về phía bạn tôi.
Tôi cau mày, nhìn anh thật sâu, cố nén lại cơn thôi thúc muốn hắt thẳng lọ dầu ớt lên mặt anh.
Mở miệng lần nữa, giọng tôi mang theo sự châm chọc xen lẫn uy hiếp.
“Thẩm Tự Ngôn, nếu chai nước này đưa cho người khác, chuyện thăng chức của anh… đừng mơ.”
Đừng mở cửa
Trời bão, tôi gọi bạn trai Trình Viễn đến nhà tôi tránh nạn.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi đang định ra mở cửa, thì đột nhiên, màn hình nhấp nháy:
【Đừng mở cửa, ngoài cửa không chỉ có Trình Viễn, còn có cả nhà hắn.】
【Đừng để bọn họ vào, nếu không, cô sẽ chết.】