Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
XIN MẸ 200 TỆ TIỀN MỪNG SINH NHẬT
Nhà mổ bò, mẹ tôi gửi cho tôi một hũ lớn thịt bò cay.
Tôi cảm động khoe với bạn trai, ai ngờ anh ta nói:
“Bé yêu à, có phải em chưa từng được ba mẹ yêu thương không?”
Tôi nổi giận:
“Chẳng lẽ cứ phải cho tiền mới gọi là thương? Một hũ đầy ắp thịt bò thế này không phải là tiền à? Anh có biết thịt bò đắt cỡ nào không?”
Bạn trai nhún vai:
“Nói ba mẹ em trọng nam khinh nữ thì em lại không vui. Thôi bỏ đi, là anh lắm lời.”
Ngay sau đó, tôi nghe thấy mẹ anh ấy gọi đến:
“Bò nhà mình mổ hết rồi, bán được 200.000 tệ, mẹ chuyển hết vào tài khoản cho con rồi đấy.”
Anh ấy thản nhiên đáp:
“Con biết rồi.”
“À, mẹ có làm cho chị con một hũ thịt bò cay, chuyện tiền bán bò thì đừng lỡ lời nhé.”
...
Dĩ Nhã Dĩ Nam
Dĩ Nhã Dĩ Nam
Chị gái tôi từ nhỏ đã không ưa tôi cho lắm.
Chị đối xử với tôi cực kỳ lạnh nhạt, giành đồ chơi, xé bài tập của tôi.
Thế nhưng, sau một vụ s/ập nhà, chị ấy đột nhiên như biến thành một người khác.
Hào Môn Loạn Tình
Tôi và bạn thân cùng nhau gả vào hào môn.
Tôi gả cho người chú nắm quyền lạnh lùng, còn cô ấy gả cho người cháu u ám, bệnh kiều.
Tuy hai người họ không hợp nhau, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến việc tôi và bạn thân mỗi ngày tiêu tiền như nước, hưởng thụ cuộc sống.
Cho đến khi Tề Tuyết trở về, cô ta là thanh mai của chồng tôi và chồng bạn thân, cũng là ngòi nổ khiến hai người họ xé mặt nhau.
Trong buổi đấu giá, cô ta công khai pha trà, còn trợn mắt với tôi, tôi và bạn thân liền cùng nhau đánh cô ta một trận tơi tả.
Đánh xong rồi, tôi sợ hãi: “Cháu dâu, hay là… chúng ta chạy đi!”
Bạn thân lạnh giọng: “Chạy? Người trong lòng chưa dọn sạch, có giỏi mấy tớ cũng chẳng thèm.”
Ba tháng sau, tôi và bạn thân đang bàn luận hăng say về một đám người mẫu nam.
Người cháu bệnh kiều nghiến răng, hung hăng đè cô ấy vào trong ngực: “Em thấy mông của anh có đủ cong không?”
Tôi vừa định chạy, quay đầu liền nhìn thấy tám múi cơ bụng.
Thẩm Quân Dật mặt đen thẫm, cúi người, từng chữ từng câu nói với tôi: “Trong nhà không có sao, còn bỏ tiền ra nhìn người khác, hửm?”
Diều Ruột Người
Tôi đã cứu một cô gái, để báo ơn, cô ta nhất quyết muốn làm tiểu tam, lấy chồng của tôi.
Tôi khuyên cô ta: "Chồng tôi thích thả diều, anh ấy sẽ làm cô bị thương đấy."
Cô gái không bận tâm: "Tôi cũng thích thả diều! Sau này tôi và chồng cô cùng bay bổng, còn cô thì cứ đi theo sau dâng trà rót nước cho tôi là được."
Tôi thở dài, vì cô ta không biết diều mà chồng tôi thả là diều ruột người.
Diều ruột người: Dùng dao mỏng sắc bén rạch khoang bụng của phụ nữ, rồi kéo ruột non ra, kéo từ trên cao xuống cho đến khi ruột tách rời khỏi khoang ngực.
Nụ Cười Của Bà Ngoại
Nụ Cười Của Bà Ngoại
Ngoại bà phát hiện ra mình mới chính là con gái ruột của hào môn thì đã năm mươi tuổi.
Cả nhà lập tức nhao nhao bàn bạc, tính toán xem làm sao có thể “bán” ngoại bà được một cái giá thật cao.
Ông ngoại mơ mộng có tiền để rước thêm vợ bé, cậu thì tính toán đòi cho mình một chức vụ béo bở, ngay cả thằng em họ Yếu Tổ cũng gào lên đòi phải có biệt thự to ở trung tâm thành phố.
Ngoại bà như thường lệ, vẫn cười hiền, gật đầu đồng ý hết thảy.
Bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt chan chứa ý cười:
“Còn Phan Phan, con muốn gì nào?”
Toàn thân tôi lạnh buốt.
Bởi vì tôi rõ ràng đã nhìn thấy – trong đáy mắt ngoại bà, thoáng qua một tia sát ý.
Mèo Quỷ Báo Thù
Vì để lấy lòng chồng, tôi đã làm cho tám cô bạn thân mê man rồi nhốt vào phòng ngủ.
Chồng tôi sau khi thỏa mãn thì ôm lấy tôi khoe khoang với bạn bè.
Mọi người ngưỡng mộ tâng bốc, nhưng người bạn nối khố của anh ấy lại nhíu mày.
“Bọn họ đều là yêu mèo, ở bên cậu chỉ để hút tinh khí của cậu thôi.
“Đợi đến khi cậu gặp người phụ nữ thứ tám mà cô ta mang về, thì cũng là lúc cậu gần đất xa trời rồi.”
Tôi nhướng mày không nói, trong lòng lạnh lùng cười.
Tên này, nói trúng tim đen thật.
Người Đồng Hành Khám Thai
Người Đồng Hành Khám Thai
Giai đoạn cuối thai kỳ, một tổng tài bận rộn như chồng tôi vẫn ngày đêm vùi đầu vào dự án ở nước ngoài, nhiều đêm thức trắng trong thư phòng.
Ấy vậy mà, anh vẫn tranh thủ những khoảnh khắc hiếm hoi để giúp tôi bôi dầu chống rạn, còn hứa sau khi dự án kết thúc sẽ dành trọn thời gian cho mẹ con tôi.
Tôi thương anh, nên hôm sau đi khám thai, tôi đặc biệt đặt dịch vụ có người đi cùng, chỉ để anh khỏi phải tất bật chạy về.
Không ngờ, đến đón tôi lại là chiếc xe BYD quen thuộc – mẫu xe mà năm xưa chúng tôi từng vay mượn mới mua được, khi còn tay trắng.
Quãng ngày cơ cực, hai vợ chồng ăn ngủ trong chính chiếc xe ấy.
Thế nhưng, giờ đây bên trong lại treo đầy búp bê Mỹ Dương Dương, ghế phụ còn dán nhãn: “Chỗ ngồi riêng của công chúa nhỏ”.
Cô gái lái xe niềm nở, bắt gặp ánh mắt tôi nhìn quanh, liền dịu dàng giới thiệu:
“Chị thấy xe đẹp đúng không? Đây là món quà bạn trai em dành dụm hai năm lương để mua. Anh ấy không giàu, nhưng yêu em hết lòng.”
Tôi cố thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay trước cổng bệnh viện, tôi lại tận mắt thấy người chồng tổng tài, vốn dĩ đang “công tác trời Tây”, lúc này khoác trên mình chiếc áo có dòng chữ “người đồng hành khám thai”.
Anh không để lộ cảm xúc, giọng nhạt nhẽo:
“Thưa cô, cần tôi đưa vào phòng chuyên khoa không?”
Tôi khẽ lắc đầu, môi đắng nghét:
“Không cần. Phiền anh đưa tôi đi đăng ký làm thủ thuật p//há th//ai.”
Trà Đào Hồng Lạnh
Trà Đào Hồng Lạnh
Ngày Thương Quyết đi gặp Bạch Nguyệt Quang, Thương Tứ gọi điện cho anh ta:
“Omega của cháu đang nóng lên rồi.”
“Cậu giúp cháu trông chừng cậu ấy một chút, cho cậu ấy uống thuốc ức chế là được.”
Ngón tay Thương Tứ khẽ mát xa tuyến thể nóng rực của tôi:
“Yên tâm, cậu đang chăm sóc cậu ấy rất tốt.”
Điện thoại ngắt. Tôi nắm lấy ống quần tây phẳng phiu của người đàn ông, run run cầu xin:
“Cậu… cậu Tứ…”
“Ừ.”
“Cậu Tứ giúp cháu với.”
Răng nanh của anh cắn sâu vào tuyến thể của tôi:
“Chồng cháu không muốn giúp cháu còn cậu Tứ thì sẵn lòng.”
Kính Từ
Kính Từ
Sau khi tiễn đứa cháu út vào đại học, tôi sung sướng nằm trên giường, cuối cùng cũng được yên tĩnh!
Thế nhưng, vừa chợp mắt thì lại xuyên không, tỉnh dậy đã thành Hoàng Thái hậu.
Thôi kệ, an hưởng tuổi già ở đâu chẳng được?
Đang cảm thán, một cục bột nhỏ lấm lem lăn đến bên chân, rên ư ử.
Gì nữa đây? Lẽ nào mệnh ta đã định, cứ phải nuôi cháu mãi sao?
Hoàng Hậu Lại Muốn Bỏ Trốn
Hoàng Hậu Lại Muốn Bỏ Trốn
Ta là kỹ nữ được cả kinh thành hâm mộ.
Chỉ bởi dung mạo ta có bảy phần tương tự Thái tử phi, nên đêm đầu tiên treo bảng, liền có kẻ một xuất ngàn vàng mà chuộc đi.
Ôm lấy bạc nặng trĩu trong lòng, ngồi trên kiệu nhỏ, ta vừa phấn khởi vừa thấp thỏm.
Trong bụng thầm hạ quyết tâm:
Dẫu cho kim chủ là lão đầu sáu mươi tuổi, ta cũng sẽ tình ý chan chứa mà hầu hạ.
Chỉ cần đổi lấy thân khế, nắm được tự do, thì chuyện gì ta cũng có thể làm!
Thế nhưng, khi đối diện với kẻ đi/ên trong ngục thất, y ti/ểu tiện thất thủ, thần trí hoang mang, ta liền quay lưng toan rút lui.
Xin thứ cho ta… vẫn là quá đề cao bản thân rồi!