Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn
Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo.
Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ.
“Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?”
Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt.
“Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.”
Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động.
Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên.
Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược.
Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.
Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp
Thay muội gả hòa thân, Nhiếp chính vương hối không kịp
Trước ngày đại hôn một ngày, ta chủ động xin chỉ gả xa sang Bắc Ngụy.
Bởi kiếp trước, vị hôn phu của ta – Nhiếp chính vương Thẩm Dự – lại chọn gả muội muội cùng cha khác mẹ của ta đi hòa thân.
Nhưng kiệu hoa vừa đến biên cảnh, nàng liền lập tức t ự v/ẫ .n ngay trước mặt sứ đoàn.
Nàng nói, đời này nàng chỉ yêu một mình Thẩm Dự, thà ch .t chứ tuyệt không gả cho kẻ khác.
Cái ch .t ấy phá vỡ bang giao hai nước, Bắc Ngụy lập tức kéo quân áp sát biên giới.
Vị hôn phu của ta khi ấy chỉ hơi cau mày, vẫn chuẩn bị đại hôn như không có chuyện gì xảy ra.
Mãi đến khi bái đường, hắn mang theo mấy vạn tinh binh thẳng tiến vào cung, m/á u chảy thành sông.
Đệ đệ mới 10 tuổi của ta bị ch é/m đến thân thể n/át//v ụ.n, còn ta thì rơi vào đại lao, chịu đủ mọi cực hình.
Hắn ôm th i t h //ể của ta và A đệ, ném xuống trước mộ muội muội, rồi ôm bia mộ mà gào khóc:
“A Dữu, đều là do Hạ Minh Châu chiếm vị trí trưởng công chúa, bằng không ta sao lại bỏ lỡ nàng?
Bây giờ ta đã đưa nàng xuống gặp muội, kiếp sau chúng ta nhất định sẽ nên duyên.”
Sau đó hắn lên ngôi, trở thành “minh quân si tình” được ca tụng muôn đời.
Còn ta và A đệ lại bị hậu thế khắc sâu hai chữ “ác độc”, ngàn năm bị người đời nguyền rủa.
Mở mắt ra, ta trở về đúng ngày trước khi hòa thân.
Lần này, ta xé nát thánh chỉ để muội muội đi thay, không chút do dự bước lên kiệu hoa.
TƯỚNG QUÂN PHU NHÂN ĐỀU RẤT QUÝ MẠNG
Tướng quân đã trở về, lại còn mang theo một nữ tử mang thai!
Khi nghe tin ấy, ta liền vội vàng lao về phía trước phủ, gấp gáp đến nỗi đánh rơi cả một chiếc hài thêu.
Tướng quân một thân sương gió, từ xa đưa mắt nhìn ta. Ánh mắt chúng ta giao nhau, lệ nóng chan hòa.
Cuối cùng… mẫu thân của tên đó, chúng ta cũng đã tìm thấy rồi!
…
Năng lực nhìn thấu
Bỗng nhiên, tôi có thể nhìn thấy thuộc tính ẩn của mọi vật thể.
Trên đầu bạn trai đại gia của bạn thân hiện rõ mấy chữ: “Đã có vợ, nợ 3 triệu.”
Còn trên đầu bạn trai nghèo của tôi lại hiện: “Thiếu gia 10 tỷ.”
Cưới Nhầm
Cưới Nhầm
Nhiệm vụ thất bại, trước khi bị x/óa tôi hỏi hệ thống:
“Bây giờ tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?”
“Được.”
Tôi chậm rãi cởi đồ, đứng trước mặt Lục Kính Diệu.
“Xin lỗi, đã lừa anh, thực ra em là con gái.”
Lục Kính Diệu trợn mắt nhìn. Anh cũng thật tội nghiệp, đấu với nhau mấy năm trời mới biết kẻ thù truyền kiếp lại là con gái.
Trong ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi an tâm nhắm mắt, đón chờ c/ái c/h/ết.
Nhưng tôi không ch/ết — tôi lại một lần nữa trở về thế giới này.
Hệ thống xin lỗi rồi nói:
“Khi cô ch/ết, tiến độ nhiệm vụ bỗng dưng tăng vọt, để bù đắp cho cô, cho cô cơ hội hồi sinh.”
“Giờ thân phận của cô là một quả phụ nhà giàu, chồng không về nhà, tiền tiêu thoải mái loại đó.”
Tôi gật đầu: “Tốt đấy, cuộc sống mơ ước. À, chồng không về nhà của tôi tên gì?”
“Lục Kính Diệu.”
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ
Tạm Biệt Vai Phụ, Chúc Em Rực Rỡ
Tôi mang bài tập đến cho anh bạn thanh mai trúc mã đang bị sốt, thì đột nhiên một dòng chữ nổi lướt ngang qua trước mắt:
【Chính là đêm nay, nữ phụ bị nam chính là/m cho mang thai, đến kết cục thì ch .t trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ.】
Tôi ch .t sững tại chỗ.
Ngay lúc đó, cánh tay rắn rỏi của Giang Dã bỗng siết lấy eo tôi.
Cằm anh tựa lên vai tôi, giọng nói khàn khàn đầy uể oải và mập mờ:
“A Vụ, anh thấy khó chịu quá, đêm nay ở lại với anh nhé.”
Tôi có vóc dáng của cá koi
Vào ngày sinh nhật 20 tuổi, tôi có được thể chất cá chép may mắn.
Người càng đối xử tốt với tôi thì càng gặp may.
Người đối xử tệ với tôi thì càng gặp xui.
Thế là, cô bạn thân bị gãy răng cửa, bạn trai thì gãy chân, còn kẻ thù không đội trời chung lại trúng số.
Tẫn Hoan truyện
Trùng sinh một đời, ta quyết không làm Thái tử phi.
Hoàng đế hỏi ta lý do.
Ta chỉ vào vị Vương gia mắc chứng tự kỷ, “là chàng đã ngủ cùng thần nữ, nên phải chịu trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần ấp úng biện bạch, “không……không……”
Ta mặt không đổi sắc, lại e thẹn mở miệng, “chàng nói mỗi ngày.”
3 ngày trước, thích khách hành thích.
Ta liều chết cứu giá.
Trên Kim Loan điện, luận công hành thưởng.
Hoàng đế hiền hòa hỏi ta, “Nguyện ý làm Thái tử phi chăng?”
Ta kiên quyết lắc đầu, “Thần nữ không nguyện.”
Lời vừa rơi, Thái tử Tạ Uẩn bóp nát chén trà trong tay.
Hắn trầm giọng quát, “Cố Tẫn Hoan! Đừng giở trò trẻ con!”
Hoàng đế liếc hắn một cái, rồi dịu dàng quay sang ta, “Vì sao? Trẫm biết các ngươi thanh mai trúc mã, tình ý sớm đã tương thông.”
Ta lại chỉ vào góc điện, nơi Vương gia Tạ Vi Trần ngồi, “Là chàng đã ngủ cùng thần nữ, nên phải chịu trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần giật mình ngẩng đầu, kết kết bập bẹ, “không……không……”
Ta thản nhiên đáp, “Chàng nói mỗi ngày.”
“Bịch!” một tiếng, Tạ Vi Trần ngất đi.
Ta bình tĩnh giải thích, “Là vì chàng quá mức vui mừng.”
Tạ Uẩn nghiến răng, lôi kéo ta, “Phụ hoàng bớt giận, Cố Tẫn Hoan chỉ là cùng nhi thần giận dỗi mới nói vậy. Nhi thần thay nàng nhận tội.”
Hoàng đế trầm ngâm, “Vi Trần đã mười mấy năm chưa từng mở miệng nói một chữ.”
Đôi mắt ông đảo qua, rồi nheo lại cười, “Thành thân rồi, các ngươi phải hòa thuận tương kính, phu xướng phụ tùy, cầm sắt hòa minh.”
Sắc mặt Tạ Uẩn trắng bệch, “Phụ hoàng! Nhi thần……”
Hoàng đế lạnh giọng cắt lời, “Sao? Không được ư?”
Lâu lắm, Tạ Uẩn mới buông tay khỏi ta.
Chiếc Nhẫn Cưới Trên Tay Kẻ Khác
Trước ngày cưới, tôi phát hiện người yêu cũ của chồng sắp cưới – Phí Lâm – đăng ảnh khoe nhẫn kim cương xanh lên vòng bạn bè.
Chỉ nhìn thoáng qua, tôi liền nhận ra: đó là chiếc nhẫn cưới độc bản tôi tự tay thiết kế cho mình và Thẩm Khiêm.
Chỉ có duy nhất một chiếc trên đời. Thế mà, hiện giờ nó lại nằm gọn trên ngón tay của cô ta.
Tôi mất ngủ cả đêm, sáng hôm sau, lạnh nhạt mở lời:
“Chia tay đi.”
Thẩm Khiêm không thay đổi sắc mặt, chỉ nhíu mày nói như dạy dỗ:
“Diệp Ngôn, chúng ta sắp cưới rồi. Em nên cân nhắc kỹ, đừng để sau này hối hận.”
Tôi trả lời ngắn gọn: “Tôi không hối hận.”
Đêm hôm đó, anh uống say rồi gọi cho tôi:
“Ngôn Ngôn, em đâu rồi? Anh tìm mãi chẳng thấy em trong nhà…”
Người Duy Nhất Trong Mắt Anh
Bạn trai tôi gặp tai nạn xe, mất trí nhớ, cùng thanh mai trúc mã của anh ta ngọt ngào hôn nhau trong phòng bệnh.
Tôi vừa định bước vào cắt ngang, trước mắt bỗng trôi qua một hàng chữ bình luận.
“Nữ chính sao không nhìn thử chú nhỏ đi, anh ấy yêu cô đến phát điên mà chẳng dám nói, thật sự rất đáng thương.”
“Chú nhỏ lòng nguội lạnh đi uống rượu, trợ lý đang tìm người thay thế cho cô, nhưng không ai giống cả.”
“Đáng tiếc, chú nhỏ với thân phận phản diện cuối cùng sẽ rơi vào cảnh nhà tan cửa nát, chết thảm ngoài đường.”
… Chết thảm ngoài đường?
Tôi do dự một lát, xoay người đi đến quán bar.
Trong phòng bao quả nhiên có mấy cô gái ăn mặc giống tôi.
Chú nhỏ xoa mi tâm, giọng có chút bực bội.
“Tôi nói rồi, không cần, ai cũng không thể thay thế được cô ấy.”
Lời vừa dứt, tôi đẩy cửa bước vào.
Ánh mắt anh lập tức rơi xuống người tôi, nhìn rất lâu.
“Cô này, ở lại.”