Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Ký Sinh Trùng
Tôi quen một bạn trai qua mạng, đối phương luôn dịu dàng chăm sóc tôi, cái gì cũng chiều theo ý tôi.
Điểm duy nhất không ổn là hắn chưa bao giờ chịu gọi video với tôi, buổi tối cũng không nghe điện thoại của tôi.
Bạn thân tôi nói rất có thể hắn đã có vợ, bảo tôi phải cẩn thận kẻo bị lừa.
Để làm rõ chuyện này, tôi cố ý gọi cho hắn một cú điện thoại vào nửa đêm.
Giây tiếp theo.
Từ dưới gầm giường vang lên tiếng “vo ve” quen thuộc.
Mười Năm Một Giấc Mộng Tình
Ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn, tôi vô tình phát hiện trong két sắt của Giang Lẫm một tờ danh sách sính lễ.
Đó không phải của tôi, mà thuộc về tình cũ của anh.
Sính lễ ấy xa xỉ vô cùng: 18,88 triệu tệ tiền mặt, mười bộ trang sức giới hạn phiên bản cao cấp, thêm hai căn biệt thự ở thủ đô Kinh thị.
Khác hẳn với tôi. Khi cưới Giang Lẫm, tôi phải ký thỏa thuận tiền hôn nhân.
Không có sính lễ, không có trang sức, ngay cả căn nhà hiện tại tôi đang sống cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
“Em có chút giới hạn nào không, lại tự tiện lục lọi đồ của anh?”
Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đứng ở cửa.
Không cãi vã, không ồn ào, chỉ bình tĩnh nói:
“Giang Lẫm, chúng ta ly hôn đi.”
Anh hơi nhíu mày.
Bước vào, giật lấy tờ danh sách sính lễ màu đỏ trong tay tôi, xé vụn thành từng mảnh.
“Chuyện cũ rích thôi, em cần gì phải làm quá lên?”
Nói xong, anh không buồn nhìn tôi lấy một cái, chỉ thản nhiên xoay người bỏ đi.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ gọi cho luật sư.
Ly hôn, tay trắng rời đi.
Tuyển Thủ 18cm
Tuyển Thủ 18cm
Tôi giúp anh trai chiêu sinh cho câu lạc bộ bóng rổ.
Ai ngờ lại viết nhầm yêu cầu từ cao trên 180cm thành cao trên 18cm.
Kết quả là cả trường chỉ có một học sinh nghèo trong lớp đăng ký.
Cậu ta bước vào với vẻ lạnh nhạt:
“Nghe nói có bao cơm trưa?”
Tôi ngẩn người gật đầu:
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là—cậu thật sự được 18 sao?”
Sự Thật Ở Sườn Núi Tuyết
Sự Thật Ở Sườn Núi Tuyết
Con trai 12 tuổi của tôi mất liên lạc khi leo núi tuyết.
Nhưng chồng lại không cho tôi báo cảnh sát.
Bởi lẽ toàn bộ thiết bị dã ngoại mà con dùng đều là sản phẩm của công ty anh ta.
Anh ta sợ nếu báo cảnh sát, tin tức lan ra sẽ ảnh hưởng đến thương hiệu, làm sụt giảm doanh số.
Tôi muốn liên hệ đội cứu hộ, anh ta cũng ngăn cản.
Thậm chí còn thản nhiên:
“Con trai chúng ta là blogger dã ngoại nhỏ tuổi nhất, lần mất liên lạc này chính là chiêu PR hoàn hảo! Để nó quay video tự cứu ngoài núi tuyết, đến lúc phát sóng, chắc chắn sẽ mang về lượt bán khổng lồ!”
Tôi lập tức vác đồ leo núi lên núi tìm con.
Nhưng đến khi tôi tìm được đứa con vẫn sống nhăn, thì chồng lại phát đi/n.
XUÂN ĐÀI CA
Thứ muội tặng ta một chuỗi vòng tay đã bị đứt.
Trong yến tiệc, nàng ta khóc như mưa:
“Đây là vật gia truyền của mẫu thân muội. Muội đem thứ quý giá nhất dâng tặng cho trưởng tỷ, tỷ không thích cũng đành, cớ sao lại nhẫn tâm phá hủy nó?”
Thái hậu vi phục xuất tuần, vừa khéo trông thấy màn kịch ấy.
“Trưởng nữ nhà họ Đổng kia, tâm địa thật quá độc ác.”
Thứ muội khóc đến ngất xỉu, chẳng ai chịu nghe ta biện bạch.
Từ đó, ta bị đưa vào chùa, sống nốt quãng đời còn lại.
Mà nàng ta thì nhập cung, trở thành phi tử.
Sau một trận hỏa hoạn lớn, ta trọng sinh — quay lại đúng ngày yến tiệc năm ấy.
...
Trước 4 Giờ Sáng, Bà Nội Bắt Tôi Phải Xuất Giá
Trước 4 Giờ Sáng, Bà Nội Bắt Tôi Phải Xuất Giá
Bà nội tôi trước lúc lâm chung nhất quyết không chịu nhắm mắt, ép tôi phải phát thề đ/ộc.
Ngày cưới, nhất định trước 4 giờ sáng phải xuất giá, 7 giờ sáng hoàn thành hôn lễ, nếu không cả nhà trai tất sẽ gặp họa.
Bà làm thầy cúng cả đời, lời nói chưa từng sai.
Tôi vừa khóc vừa cắn răng đồng ý, lại dặn chồng chưa cưới, dù vì tôi, ngày đón dâu nhất định phải đến sớm.
Anh ta miệng miệng đồng ý.
Thế nhưng đến ngày thành hôn, đoàn xe đón dâu mãi không thấy bóng dáng.
Mẹ tôi gọi điện sang, bên kia là tiếng cười lạnh của mẹ chồng tương lai:
“Gấp cái gì? Lời thề đ/ộc đâu phải con trai tôi phát!”
“Muốn đón dâu? Được thôi, thêm năm trăm nghìn tiền sính lễ, không thì khỏi bàn!”
Em Gái Tôi Chia Bạn Trai Cho Tôi
Em Gái Tôi Chia Bạn Trai Cho Tôi
Em gái tôi cùng lúc quen hai người.
Tôi bảo nó chia tay bớt một người, nào ngờ nó… chia cho tôi một người.
Tôi sợ cậu nhóc tuổi này không chịu nổi cú sốc thất tình, nên đành giả vờ làm em tôi để tiếp tục nhắn tin với cậu ấy.
Một ngày nọ, tôi gửi tin nhắn cho cậu ta:
“Sắp thi đại học rồi, mình chia tay đi.”
Ngay lúc đó, tôi chợt nghe nam thần khoa Luật ngồi ngay phía trước xoay người lại, đôi mắt đen thẳm nhìn thẳng vào tôi:
“Đừng chia tay… được không?”
Đổi Mệnh
Đổi Mệnh
Kỳ nghỉ hè đại học, mẹ tôi sinh em trai.
Nhưng khi tôi về nhà, lại thấy thím vội vã ôm chăn rời khỏi bệnh viện.
Linh cảm có điều không ổn, tôi âm thầm điều tra. Đúng lúc lễ tắm ba ngày, tôi nhân cơ hội tráo đổi lại 2 đứa bé.
Nhiều năm sau, trong tiệc cưới của em trai, một người đàn ông gầy gò dắt theo người nhà tìm đến nhận thân:
“Chị ạ, tôi mới là em ruột của chị!”
Ông Anh Cuồng Em Gái Và Cô Thiên Kim Giả
Ông Anh Cuồng Em Gái Và Cô Thiên Kim Giả
Tin xấu là tôi bị nhầm lẫn, tôi chỉ là một cô con gái nuôi.
Tệ hơn nữa, từ nhỏ tôi đã kiêu căng, ngông cuồng và chẳng học hành đến nơi đến chốn, giờ đây thì chẳng làm được trò trống gì.
Tôi nghĩ tất cả là do anh trai tôi, một người cưng chiều em gái đến mức phát cuồng.
Thế là ngay trong đêm, tôi chạy đến căn hộ cao cấp của anh ấy, ôm chặt lấy chân anh.
“Huhu, tất cả là tại anh chiều em quá đấy, nếu anh không lo cho em nữa thì em sẽ tr/eo c/ổ ở ngay trước cửa nhà anh!”
Trán anh tôi nổi đầy gân xanh: “…Em đứng lên trước đi đã!”
Trọng Sinh: Đích Nữ Hoán Mệnh
Trọng Sinh: Đích Nữ Hoán Mệnh
Đời trước, ta cùng phu quân ân ái bốn mươi năm, cho đến lúc hắn hấp hối, trong miệng lại không ngừng gọi: “Diễm Như, Diễm Như.”
Mãi đến khi ấy, ta mới biết, suốt mấy chục năm qua, hắn chưa từng quên vị tẩu tẩu đã góa bụa của mình.
Ta ghé sát bên tai hắn, dịu giọng nói:
“Cái người tẩu tử Diễm Như mà chàng nhung nhớ ấy, đã sớm chết rồi. Xác nàng ta bị ném xuống giếng cổ sau vườn, từ lâu đã hóa thành từng khúc bạch cốt lạnh lẽo. Chàng muốn hợp táng cùng nàng ấy sao?”
Trong mắt hắn ánh lên tia hy vọng mong manh.
Ta lạnh lùng dập tắt ngọn lửa cuối cùng ấy:
“Xác chết trong giếng sau vườn nhiều lắm, đều do mẫu thân chàng ném xuống. Nay xương cốt chẳng rõ của ai, chàng muốn hợp táng thì hãy để kiếp sau đi.”
Mở mắt lần nữa, ta quay về thời khắc vừa mới chào đời.
Vú nuôi họ Tần bế ta trở về phòng, chẳng cho ta bú sữa, mà lại mở tủ, lấy ra một cái giỏ được che kín.
Trong giỏ, một đứa trẻ sơ sinh đang nằm, quấn chặt trong tấm tã bằng vải thô.
Trong lòng ta chấn động, thiếu chút nữa bật khóc òa lên. Nhưng ta sợ làm vú nuôi nảy sinh sát tâm, chỉ đành cố sức mím môi, nén tiếng khóc trở vào.
Vú nuôi Tần vừa thay đổi tã lót của ta và Trần Diễm Như, vừa nghiến răng đe dọa:
“Con nha đầu chết tiệt, nếu dám khóc, ta lập tức bóp chết mày!”
Kiếp trước, khi bị tráo đổi, ta rốt cuộc có khóc hay không, ta chẳng rõ.
Kiếp này, vì giữ lấy mạng sống, mặc kệ bà ta động tác thô bạo làm ta đau đến rát buốt, ta vẫn không hé răng.
Đợi khi bà ta bọc Trần Diễm Như bằng lớp lụa vân gấm mềm mại, liền ôm lấy nó bằng tất cả dịu dàng, còn hôn khẽ lên trán đứa trẻ, khuôn mặt ngập tràn luyến tiếc.
“Con gái ngoan, đừng oán trách nương. Nương làm vậy, là để con cũng được sống kiếp thiên kim tiểu thư, hưởng phú quý một đời, áo gấm lụa là, vinh hoa ngút trời.”