Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Một Đời Không Gọi Là Yêu
Một Đời Không Gọi Là Yêu
Ta vốn là thiếp thất mờ nhạt nhất trong phủ Bình Dương hầu.
Đối ngoại, ta cung kính nhu hòa. Phụng dưỡng công công bà bà luôn lạnh mặt khinh khi, nhẫn nhịn mọi sự chèn ép từ chính thất.
Đối nội, ta dè dặt lấy lòng. Dù Bình Dương hầu vốn băng lãnh vô tình, cũng từng có đôi lần thất thần nơi giường ta.
Trong mắt người ngoài, ta chính là lương thiếp. Phúc phần lớn nhất đời này, là được hầu gia để mắt tới, lại còn sinh hạ được một nam nhi có tiền đồ.
Cứ thế, ta an ổn mà sống đến tuổi thất thập cổ lai hy.
Theo lẽ thường, một người như ta, hẳn chẳng cần trọng sinh. Bởi ta tầm thường, nhạt nhòa, cả đời như đi trên băng mỏng. Nhưng nhờ sự nhẫn nhịn, cúi mình, cuối cùng cũng đổi lại được sự công nhận của thế tục.
Nào ngờ, vừa mở mắt, ta đã quay về tửu lâu năm ấy – ngày ta lần đầu gặp Bình Dương hầu.
Khi đó, các tỷ muội đang rủ ta đi hầu hạ quý khách.
Ta lặng im. Cuối cùng khẽ lắc đầu:
“Ta không muốn đi.”
Trong sảnh, Bình Dương hầu – kẻ vốn định tiện tay thu ta vào trong túi – chờ trái chờ phải, vẫn chẳng thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
Chén rượu trong tay hắn bỗng khựng lại, ánh mắt thoáng hiện nét kinh ngạc.
Thế thân
Thế Thân
Sau khi Đức phi – người mà Hoàng đế sủng ái nhất – qua đời, tính tình của người trở nên bất ổn, sáng nắng chiều mưa.
Ta vào cung thỉnh an, liền bị ánh mắt của người ghim chặt, dứt khoát ép ta vào tẩm điện.
Ta không muốn phụ bạc phu quân, liền dùng kim trâm rạch nát khuôn mặt mới miễn cưỡng giữ được sự trong sạch.
Phu quân Lưu Tiến ôm lấy gương mặt máu thịt chằng chịt của ta mà rơi lệ than rằng: “Phu nhân đoan chính như thế, ta quyết không phụ nàng.”
Hắn lấy cớ không muốn quấy rầy ta tịnh dưỡng, chuyển sang chính viện ở, từ đó không còn cùng ta chung phòng.
Ta chủ động đi tìm hắn, lại vô tình nghe thấy hắn cùng mẹ trách than: “Đã từng bước vào tẩm điện của Hoàng đế, làm gì còn trong sạch nữa.”
“Chỉ nghĩ đến việc nàng ta từng ở dưới thân kẻ khác mà hưởng lạc, ta đã buồn nôn muốn ói.”
“Ta đã hạ chậm độc trong cơm canh của nàng, lặng lẽ xử trí là xong.”
Thì ra hắn chưa bao giờ tin ta.
Sự thanh bạch mà ta liều mạng giữ lấy chẳng qua chỉ là một trò cười.
Một lần nữa tỉnh lại, trước mắt ta chính là ánh nhìn nóng rực của Hoàng đế.
Ta vươn tay vòng qua cổ người, chủ động dâng lên nụ hôn.
Thái Tử Phi Xung Hỉ
Thái Tử Phi Xung Hỉ
Năm ta 3 tuổi, được chọn làm Thái tử phi xung hỉ, bước vào Đông cung.
Ngày đại hôn, Thái tử ngủ ngoài, ta ngủ trong.
Ta đẩy đẩy hắn, ngẩng đầu hỏi:
“Thái tử ca ca, có thể để nhũ mẫu ngủ ở giữa không?”
Thái tử quay đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn ta, đáp một chữ:
“Không được.”
Ta thở dài, xoay người lại, lôi khúc xương thịt giấu trong tay áo ra gặm.
Đang mải nhai nhóp nhép, hắn bỗng xoay người ta lại, ánh mắt dừng nơi gương mặt nhỏ nhễu dầu của ta.
Ta đưa khúc xương qua, chân thành hiến bảo:
“Cho huynh liếm một cái nè.”
Nghe nói Thái tử bệnh lâu ngày, đã rất lâu không được ăn thịt, nhất định là thèm lắm rồi.
NỮ ĐẾ TRUYỆN
Ta xuyên thành nữ đế, lại chỉ cảm thấy cuộc sống này hoang đường dị thường.
Mẹ chồng buộc ta sáng chiều phải vấn an, nói rằng đó là tổ tông lễ pháp.
Quân hậu (chồng của nữ đế) thì làm loạn hậu cung, lại muốn ta niệm tình cũ mà dung tha.
Đường muội phản nghịch bị bắt, còn dám ngang nhiên lớn tiếng:
“Bệ hạ người cũng thuộc cửu tộc của ta, chẳng lẽ người định tự tru chính mình sao?”
Ta lập tức trục xuất nàng khỏi tông tịch.
Đường muội vẫn không hề sợ hãi:
“Ta đã mang cốt nhục của quân hậu, hài nhi là vô tội!”
…
Ngày Ta Nhặt Được Mẹ
Ngày hôm đó, trời tuyết rơi trắng xóa, ta nhặt được mẹ.
Bà bị người ta như quăng một mảnh giẻ rách ra khỏi xe ngựa.
Bậc quyền quý hất rèm xe lên, lạnh lùng:
“Đã không biết lỗi, thì hãy đứng ngoài kia mà tĩnh tâm. Bao giờ biết lỗi, thì trở về, quỳ trước phu nhân mà tạ lỗi.”
Người nhỏ nhắn trên gối ông ta, gương mặt cũng lạnh như băng:
“Ngươi còn chẳng phải thiếp, sao dám vọng tưởng làm mẫu thân ta? Không được lén nhìn ta nữa.”
Xe ngựa đi rất lâu, mẹ vẫn không động đậy.
Ta vừa kéo vừa dìu bà về nhà.
“Phụ thân! Ta nhặt được mẹ bị người ta bỏ đi rồi!”
“Ta có mẹ rồi!”
Phụ thân vung gậy quát:
“Lưu Tiểu Tào! Ngươi lại nhặt cái gì về nữa hả!”
Ta buộc lòng thả mẹ xuống, chạy trốn:
“Phụ thân! Ta không nhặt bừa! Ta nhặt mẹ cho riêng mình!”
Tuyết rơi nửa tháng trời, gió bắc thổi vào thân thể như dao nhỏ cắt thịt.
Nếu ta không nhặt mẹ về, bà nhất định đã chết cóng rồi.
Đây rõ ràng là việc nghĩa hiệp!
Ta thở hổn hển trốn sau bàn:
“Lưu Đại Châu! Quan phủ đã cấm đánh trẻ con! Ngày mai ta sẽ đi cáo quan!”
Lưu Đại Châu giận đến nỗi lông mày dựng đứng.
Mẹ dưới đất bất ngờ rên lên một tiếng:
“Tê nhi…”
Ta lao tới:
“Mẹ! Mẹ không sao chứ!”
Lưu Đại Châu gõ vào đầu ta:
“Đừng la lối!”
Ông cẩn thận dìu mẹ lên giường, ra lệnh cho ta lau mặt và tay cho bà.
Khuôn mặt mẹ sưng vù, máu đông lại thành từng mảnh băng trên gò má.
Đôi bàn tay đầy vết nứt, quần áo thì mỏng manh chẳng đủ che thân.
Ta phẫn nộ:
“Hai cha con nhà họ mặc áo dày, còn đốt than trong xe ngựa! Sao lại để mẹ ta mặc thế này! Còn quẳng bà giữa tuyết, mẹ sẽ chết mất!”
Lưu Đại Châu lặng im một lát:
“Ngươi nhặt bà ở đâu? Ngày mai chúng ta sẽ đưa bà trở về.”
Ta ôm chặt cánh tay mẹ:
“Đường phố đầy mèo chó hoang, sao mẹ lại không thể là ‘hoang dã’? Ta muốn mẹ, Lưu Đại Châu! Ngươi không được đưa bà đi đâu hết!”
Lưu Đại Châu đúng là kẻ xấu xa.
Trước kia, mấy con mèo ta nhặt về đều bị y lén vứt đi, bảo rằng mèo sẽ phá hỏng hàng hóa.
Lần này ta quyết không để y lén bỏ rơi mẹ ta nữa.
Ta rúc sát bên mẹ, nắm chặt tay áo bà.
PHƯỢNG MỆNH BẢO CHÂU
Năm ta tám tuổi, mẫu thân muốn móc đi đôi mắt của ta.
Chỉ bởi một cơn ác mộng.
Rằng đôi mắt này sẽ mang đến tai ương cho cả nhà, còn muội muội ta thì mệnh cách tôn quý, sẽ trở thành Hoàng hậu đương triều.
Từ đó, muội muội được nâng như châu ngọc trong tay, còn ta bị mẫu thân giáng thành tiện tỳ, giẫm nát dưới bùn đất.
Nhiều năm sau, lời dự đoán kia chỉ ứng nghiệm một nửa.
Mẫu thân — phát điên.
...
Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian : Nuôi Con Làm Giàu
"PS: Nữ chính bộ này vừa ngầu lại vừa hài, Ad mê lắm luôn 😚. Nếu các bạn cũng thấy ghiền thì nhớ để lại bình luận nhé!"
Thương Vãn – Nữ Cường Nhân từng tung hoành giữa mạt thế, sát tang thi như chém rau, đầu đội trời, chân đạp đất – vậy mà vừa mở mắt đã thấy bản thân xuyên tới Đại Chu triều, trở thành tam thiếu phu nhân của Lục gia, một đại hộ giàu có nức tiếng ở huyện Đông Ninh.
Tưởng đâu vận may đổi đời, sắp hưởng chút phú quý an nhàn, nào ngờ chưa kịp ấm chỗ, tai họa ập xuống đầu:
Phu quân bị tống ngục vì đầu độc huyện lệnh, Lục gia lập tức sợ bị liên lụy, không chút lưu tình đoạn tuyệt quan hệ, đuổi nàng ra khỏi nhà, một đồng cũng không bố thí.
Bên cạnh chỉ còn một bé gái mới tròn một tuổi – nữ nhi nàng, Tiểu Viên Viên – còn đang oe oe đòi bú, cùng hai người hầu thất thần không biết nương vào đâu. Ba người chui rúc trong căn nhà tranh rách nát: mái dột, tường thủng, chuột chạy loạn xạ, không còn nổi một hạt gạo – đói đến mức nhìn nhau cũng nghe tiếng bụng réo.
Nhưng Thương Vãn không biết sợ là gì. Từng sống trong mạt thế ăn thịt uống máu, chút khốn khó này tính là gì? Nàng xách giỏ tre vào núi, tay không bắt gà rừng, nướng thỏ hoang, bắt cá suối – không một món nào thoát khỏi tay nàng!
Kẻ có tiền tới bắt nạt?
Nhà chồng trở mặt đòi bòn rút?
Thương Vãn chẳng buồn nhiều lời – xắn tay áo lên là đánh!
Dựa vào linh tuyền trong không gian, nàng bắt đầu xây dựng lại cuộc đời: trồng thảo dược, chữa bệnh cứu người, mở tiệm thuốc, lập thương đội, gầy dựng danh tiếng, một đường làm giàu không ai ngăn nổi!
Thổ phỉ cản đường? Đánh!
Sơn tặc cướp bóc? Đánh!
Tiểu nhân giở trò sau lưng? Tiếp tục đánh!
Mà đâu chỉ mình nàng, Tiểu Viên Viên tuy chân ngắn nhưng lanh lẹ, thấy ai dám động tới mẹ liền lao lên trước, một cước đá bay hán tử cao bảy thước, hét to:
“Không được ức hiếp nương thân ta!”
Nam chính là một thư sinh yếu ớt, sắc vóc tựa mỹ nhân, nhưng ra tay tàn nhẫn vô tình, không chớp mắt bẻ gãy cổ kẻ địch. Đánh xong còn thong thả cúi người lau sạch vết máu trên giày – đôi giày do nương tử tặng, không thể để dính bẩn.
Hai người hầu đi theo cũng không tầm thường, vung đao chiến đấu chẳng kém ai:
“Thiếu phu nhân nghỉ ngơi đi! Mấy việc đánh nhau này, cứ để bọn ta lo!”
Thương Vãn khoanh tay nhìn một đám người tranh nhau ra trận vì mình, chỉ đành xoa cằm cảm thán:
— Nước linh tuyền quả thực hữu hiệu. Cho uống tiếp!
TƠ LIỄU TRƯỚC GIÓ
GIỚI THIỆU:
Năm thứ ba làm thế thân cho tiểu thư trong đêm, rốt cuộc ta cũng mỏi mệt.
Trên giường gấm chăn hoa, ta cầu xin cô gia cho ta một danh phận.
Hắn chẳng để tâm:
“Ngươi là nha hoàn hồi môn của phu nhân, nạp ngươi, chẳng phải là vả vào mặt nàng ấy sao?”
Ta tuyệt vọng khép mắt.
Tình thâm của cô gia dành cho tiểu thư, ai ai cũng hay.
Ngày hôm sau, ta đến trước mặt lão phu nhân, nguyện ý kết âm thân với đại công tử đang hấp hối.
Lão phu nhân cảm động không thôi:
“Kết âm thân rồi phải thủ tiết vì phu quân, hài tử, con đã nghĩ kỹ chưa?”
Ta dập đầu, đáp:
“Tuyệt không hối hận.”
Trong ánh mắt liếc qua, sắc mặt cô gia cùng tiểu thư đã trắng bệch như tờ giấy.
Sinh Sinh Bất Tức
Sinh Sinh Bất Tức
Khi ta xuyên không tới đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Thiên hạ đã thái bình, tân đế đăng cơ.
Người con gái đã cùng hắn sẻ chia gian khổ, không rời không bỏ lại bị ban một chén rượu đ/ộc.
Còn ta, lại là đích nữ của vương gia, danh môn vọng tộc, là Hoàng hậu sắp được hắn nghênh cưới.
Ta nhìn người con gái đang uống rượu đ/ộc và hỏi: “Nàng có biết vì sao ta đến không?”
Nàng cười lạnh một tiếng, mồ hôi đầm đìa: “Sợ ta chưa chet?”
“Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ nàng chet.”
CỘT THU LÔI CỦA TIÊN GIỚI
Ta là cột thu lôi duy nhất trong giới tu tiên.
Các sư huynh đệ độ kiếp ai dùng rồi cũng khen.
Nhưng ta lại vì không giúp tiểu sư muội độ kiếp chống sét mà bị đưa lên đài xét xử.
Mặc dù ta đã nhấn mạnh nhiều lần, tiểu sư muội mới Trúc Cơ thì chỉ có thể coi là bị điện giật thôi.
Sau khi nhìn rõ bản chất mê gái của bọn họ, ta quyết đoán gia nhập tiên môn ở ngọn núi kế bên.
"Chưởng môn, có cần cột thu lôi không? Loại có thể dẫn dòng điện sang tiên môn kế bên ấy."