Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Kẻ Viết Số Mệnh
Kẻ Viết Số Mệnh
Ngày Cố Thạc Chi cự tuyệt hôn sự trong Kim điện, ta cuối cùng cũng đoạt lại quyền khống chế thân thể.
Hắn đứng giữa đại điện, thái độ kiên định.
“Bệ hạ! Người thần tâm niệm duy chỉ có Mạc Vũ. Thần tuyệt đối sẽ không cưới bất kỳ nữ tử nào ngoài nàng.”
Trong tiếng xôn xao khắp triều, ta khẽ day thái dương đau nhức, nhẹ nhàng cười.
“Chuẩn. Ban cho Mạc Vũ làm thông phòng của Cố thám hoa.”
Nhìn gương mặt hắn thoáng chốc tái nhợt, ta thong thả bồi thêm:
“Nhớ kỹ, là nô tịch thông phòng, vĩnh viễn không được nâng thành chính thất.”
“Cố thám hoa, còn không tạ ân ban thưởng của bản cung?”
Thái Tử Phi Đổi Mệnh
Từ nhỏ, đại tỷ ta đã được nuôi dưỡng như một Thái tử phi tương lai.
Phụ mẫu thì thiên vị, các đệ muội thì ỷ lại, ngay cả vị hôn phu vốn khắc chế nghiêm cẩn kia, cũng thường mượn cớ tới tìm ta để được gặp nàng, giải nỗi tương tư.
Đời trước, ta từng dùng cái ch .t ép buộc, cầu chút yêu thương. Đổi lại, chỉ nhận lấy kết cục đôi chân t/àn phế, bị đuổi khỏi phủ, cuối cùng chịu nhục nhã mà ch .t trong tay bọn ăn mày nơi phố chợ.
Đời này, ta sẽ không cam chịu.
Ta muốn tranh, tranh làm Thái tử phi, càng phải tranh cho được quyền lực chí tôn thiên hạ.
Phong Hoa Dĩ Tận
1
Trong thư phòng mà phu quân chưa từng cho ta tùy tiện động tới, ta phát hiện trong mật các có một hộp son phấn thượng hảo hạng, mang hương Tô Hợp.
Ta không lộ nửa phần thần sắc, chỉ lặng lẽ thay thứ son kia bằng phấn Đào Hoa Huyễn – loại bột chạm da tất sinh lở loét, ngứa ngáy khó lành.
Hai ngày sau, từ gian phòng bên truyền ra tiếng kêu thảm thiết.
Vị biểu muội vốn yếu đuối nương nhờ trong phủ, soi gương điểm trang,
dung nhan liền nát vụn.
Khuôn mặt từng kiều diễm giờ đầy vết đỏ loang lổ, lở loét khó coi.
Phu quân ta – Tống Thiếu Khanh, nay vừa thăng chức Viên ngoại lang bộ Lại, được Thánh thượng sủng tín.
Gần đây triều chính rườm rà, ngày nào chàng cũng khuya mới về.
Đêm ấy, nguyệt quang trong trẻo phủ khắp sân.
Ta nghe tiểu đồng ngoài hiên bẩm khẽ:
“Bẩm phu nhân, gia đã về, nhưng vừa vào thư phòng.”
Ta vội múc bát canh gà hầm nhân sâm đã ninh cả ngày, cẩn thận đặt vào khay, mong để chàng bồi bổ.
Ánh nến mờ mờ từ thư phòng hắt ra.
TƯỚNG QUÂN PHU NHÂN ĐỀU RẤT QUÝ MẠNG
Tướng quân đã trở về, lại còn mang theo một nữ tử mang thai!
Khi nghe tin ấy, ta liền vội vàng lao về phía trước phủ, gấp gáp đến nỗi đánh rơi cả một chiếc hài thêu.
Tướng quân một thân sương gió, từ xa đưa mắt nhìn ta. Ánh mắt chúng ta giao nhau, lệ nóng chan hòa.
Cuối cùng… mẫu thân của tên đó, chúng ta cũng đã tìm thấy rồi!
…
Tẫn Hoan truyện
Trùng sinh một đời, ta quyết không làm Thái tử phi.
Hoàng đế hỏi ta lý do.
Ta chỉ vào vị Vương gia mắc chứng tự kỷ, “là chàng đã ngủ cùng thần nữ, nên phải chịu trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần ấp úng biện bạch, “không……không……”
Ta mặt không đổi sắc, lại e thẹn mở miệng, “chàng nói mỗi ngày.”
3 ngày trước, thích khách hành thích.
Ta liều chết cứu giá.
Trên Kim Loan điện, luận công hành thưởng.
Hoàng đế hiền hòa hỏi ta, “Nguyện ý làm Thái tử phi chăng?”
Ta kiên quyết lắc đầu, “Thần nữ không nguyện.”
Lời vừa rơi, Thái tử Tạ Uẩn bóp nát chén trà trong tay.
Hắn trầm giọng quát, “Cố Tẫn Hoan! Đừng giở trò trẻ con!”
Hoàng đế liếc hắn một cái, rồi dịu dàng quay sang ta, “Vì sao? Trẫm biết các ngươi thanh mai trúc mã, tình ý sớm đã tương thông.”
Ta lại chỉ vào góc điện, nơi Vương gia Tạ Vi Trần ngồi, “Là chàng đã ngủ cùng thần nữ, nên phải chịu trách nhiệm.”
Tạ Vi Trần giật mình ngẩng đầu, kết kết bập bẹ, “không……không……”
Ta thản nhiên đáp, “Chàng nói mỗi ngày.”
“Bịch!” một tiếng, Tạ Vi Trần ngất đi.
Ta bình tĩnh giải thích, “Là vì chàng quá mức vui mừng.”
Tạ Uẩn nghiến răng, lôi kéo ta, “Phụ hoàng bớt giận, Cố Tẫn Hoan chỉ là cùng nhi thần giận dỗi mới nói vậy. Nhi thần thay nàng nhận tội.”
Hoàng đế trầm ngâm, “Vi Trần đã mười mấy năm chưa từng mở miệng nói một chữ.”
Đôi mắt ông đảo qua, rồi nheo lại cười, “Thành thân rồi, các ngươi phải hòa thuận tương kính, phu xướng phụ tùy, cầm sắt hòa minh.”
Sắc mặt Tạ Uẩn trắng bệch, “Phụ hoàng! Nhi thần……”
Hoàng đế lạnh giọng cắt lời, “Sao? Không được ư?”
Lâu lắm, Tạ Uẩn mới buông tay khỏi ta.
Đích Tỷ
Đích Tỷ
Từ nhỏ ta đã quen nghe lời đích tỷ của ta, nàng nói gì ta đều nghe theo.
Tỷ ấy nói đi đằng Đông, ta tuyệt đối không dám đi đằng Tây. Ngày nàng gả vào Tạ gia làm dâu cả, ta cũng nghe lời nàng mà gả cho con trai thứ của Tạ gia.
“Tỷ muội đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn.”
“Thôi, nói ra muội cũng chẳng hiểu, tóm lại cứ nghe lời tỷ, tỷ sẽ bảo vệ muội cả đời!”
Ta quả thật không hiểu, nhưng ta biết nghe lời nàng thì sẽ không sai.
Sau này, hai huynh đệ Tạ gia cùng tử trận, nàng lại vội vàng chạy đến: “Thủ tiết vì nam nhân là chuyện mà chỉ kẻ ngốc mới làm! Mau thu dọn đồ đạc, tỷ đưa muội đi cùng.”
Ta nhìn đứa trẻ còn ngây thơ bên cạnh mình, lần đầu tiên không nghe lời nàng.
A KHƯƠNG
Mẫu thân ta bán đậu hũ ở trấn trên.
Dân trong vùng kẻ xa người gần đều kéo đến, có kẻ vì đậu hũ ngon, có kẻ lại vì muốn ngắm mỹ nhân.
Một ngày nọ, có hai bà tử đến, nói rằng ta là tiểu thư phủ Quốc công.
Mẫu thân ta bảo, họ là bọn buôn người.
Về sau, loạn quân tràn đến, mẫu thân dùng dao róc xương rạch nát dung nhan của mình.
Người muốn đưa ta tới Liêu Đông, đi tìm vị phụ thân Quốc công chết tiệt kia của ta.
...
Bán Đậu Hũ Thối Dụ Được Tướng Quân
Bán Đậu Hũ Thối Dụ Được Tướng Quân
Ta vốn chỉ là một kẻ bán đậu hũ thối, lại còn là nam nhân.
Thế mà lại bị một vị “tiên tử” bắt đi, làm ra chuyện hoan ái chẳng thể nói nên lời.
Một đêm mây mưa, nàng không chê ta quê mùa dốt nát, còn nguyện ý làm vợ ta.
Ta tự biết mình không xứng, nhưng lòng vẫn xao động, vẫn rộn ràng vì nàng.
Ta dốc hết tâm tư để đối xử thật tốt với nàng, chỉ mong nàng vui vẻ.
Tưởng đâu cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua.
Cho đến một ngày, ta vô tình nghe được nàng nói chuyện với hạ nhân:
“Công tử, nếu hắn phát hiện người là nam cải nữ trang thì sao?”
“Trở thành vật chứa độc cho ta, đó là phúc khí của hắn.”
“Vậy… còn quận chúa thì sao?”
“Thanh Nhi sẽ không chấp nhặt với một tên dân quê như hắn.”
Tim ta co rút từng hồi, kinh hãi chưa đủ, đau lòng mới là thật.
Hắn đã có vị hôn thê, sao còn cố ý dây dưa với ta?
Hắn là nam nhân, ta cũng là nam nhân.
Ta chợt nhớ lại từng hành động dối lừa của hắn suốt thời gian qua.
Lệ nóng không nén được, rơi lã chã.
Chung quy là do ta mộng tưởng.
Ta thu dọn đồ đạc, lặng lẽ rời đi trong đêm.
Hắn cưỡi ngựa, chặn ta ngay tại cổng thành.
“Ngươi bước thêm một bước, chúng ta không còn gì nữa.”
“Ngươi cũng đừng hòng gặp lại ta!”
Ta cười khẩy, đầy mỉa mai:
“Ta cũng chẳng muốn thấy ngươi, càng không cần cái ‘sau này’ đó.”
Nha Hoàn Thông Phòng Ôm Bụng Bầu Chạy Trốn
Nha Hoàn Thông Phòng Ôm Bụng Bầu Chạy Trốn
Ta làm nha hoàn thông phòng của Vương gia đã 4 năm, lại vô tình có thai ngay trước khi Vương phi bước vào cửa.
Trong Vương phủ, trước khi Vương phi nhập môn mà có con, đó vốn là đại kỵ. Huống hồ, Vương gia từ xưa tới nay căn bản không thích trẻ nhỏ.
Vậy nên, ta ôm theo tất cả vàng bạc cùng đứa con trong bụng, lén lút trốn đi phương Bắc.
Nhiều năm sau, vì việc học của hài tử, ta lại dắt con trở về Trường An.
Hôm ấy, sau khi tan học, thằng bé lao về nhà, bổ nhào vào lòng ta mà hỏi:
“A nương, người có nhớ con không?”
Ta ôm con, khẽ cười:
“Tất nhiên là nhớ.”
Ai ngờ, phụ thân nó – nay đã là Hoàng đế, bất chợt bước ra, trầm giọng hỏi:
“Thế nàng có nhớ… cha của đứa nhỏ không?”
…
Bình An Phù
Phu quân tặng ta một lá bùa bình an, ta liền đem lá bùa đó, đưa cho một tử tù.
Chỉ vì đời trước, hắn từng dùng một lá bùa như thế để đổi lấy linh hồn của ta, cho tiểu thanh mai hắn yêu.
Lá bùa hắn tặng, ta ngày ngày mang bên người, thân thể càng lúc càng yếu, cho đến khi hồn lìa xác, hóa thành cô hồn phiêu đãng.
Lơ lửng giữa hư không, ta mới phát hiện tiểu thanh mai của hắn đã chiếm lấy thân thể ta.
Phu quân ta làTống Hoài An đang tay trong tay cùng nàng diễn trọn vai phu thê ân ái, khiến bao người hâm mộ.
Họ tiêu xài bạc nhà ta, dối gạt cha mẹ ta, nuốt trọn sản nghiệp nhà họ Thẩm.
Đến khi ta mở mắt lần nữa, chính là lúc hắn vừa đưa ta lá bùa bình an.
Kiếp này, ta thề bắt họ nợ m.á u phải trả bằng m á/u.