Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
GIỮA GIÓ VÀ TRĂNG CHỈ THIẾU NÀNG
Đích tỷ cao thượng, chính là quý nữ rực rỡ nhất kinh thành, sinh ra đã định làm mệnh phụ phu nhân. Nàng không tranh không giành, ung dung tự tại như cúc, khiến tất cả nam tử kinh thành đều si mê nàng. Vị hôn phu của ta cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng nàng lại cố tình chọn một gã thợ săn nghèo rớt mồng tơi.
Ta khuyên nàng chân thành: "Nghe nói gã thợ săn kia tính tình không tốt, hơn nữa không môn đăng hộ đối, gả qua đó e là sẽ chịu khổ."
Đích tỷ chỉ hờ hững liếc ta một cái, rồi buông lời trách mắng: "Cuộc sống đạm bạc danh lợi, tự tại như mây trời có gì không tốt? Gia gia thanh liêm, nếu người còn sống, thấy mọi người theo đuổi danh lợi, trèo cao đạp thấp như vậy, ngài nhất định sẽ không vui."
Ta câm nín.
Chưa đầy một năm, nàng đã ly hôn với gã thợ săn kia, trở về phủ Tướng quốc.
Đêm trước ngày ta và Thụy Vương đại hôn, đích tỷ múa một điệu kinh hồng, đoạt lấy trái tim hắn, cùng hắn trải qua một đêm xuân.
Ngày hôm sau, nàng đội phượng quan, mặc áo choàng đỏ, ngồi kiệu tám người khiêng, đường đường chính chính lấy thân phận chính thê mà vào Vương phủ Thụy Vương.
Còn ta thì trở thành thiếp.
Sống cùng vinh quang, ta vì nàng mà toan tính, vì nàng mà chắn những mũi tên sáng, trở thành cái đích cho mọi lời chỉ trích.
Sau này ta bị những người thiếp khác hãm hại, ta quỳ xuống cầu xin đích tỷ giúp ta chứng minh sự trong sạch.
Nàng lại hờ hững gạt tay ta: "Công đạo ở trong lòng người, muội chưa từng làm, họ tự khắc sẽ không làm khó muội."
Cuối cùng ta bị Thụy Vương hành hạ đến chết.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay trở về ngày nàng kén phu.
Hoàng Hậu Muốn Hòa Ly
Hoàng Hậu Muốn Hòa Ly
Ngày thái tử đăng cơ, ta trốn ra khỏi cung.
Quân truy đuổi bám riết khiến ta phải nhảy xuống sông, đại nạn không chết, ta được một người nông phu nơi thôn dã cứu về nhà.
Thiên hạ ca ngợi tân hoàng chung tình, bởi từ sau khi lên ngôi, người như phát điên mà tìm kiếm hoàng hậu đã mất tích.
Cáo thị tìm hoàng hậu dán đến tận thôn, bức họa kia lại giống ta như đúc.
Về sau, Cấm quân vây kín tiểu viện của ta, bóng dáng áo vàng rực rỡ dắt theo một đứa bé từ long liễn bước xuống.
“Về đi được không? Con cứ khóc mãi.”
CÂU CHUYỆN THÂM CUNG
Trong yến tiệc ngày xuân, đích tỷ để sổng mất con vẹt của Thái hậu.
Nàng rơi lệ, quỳ xuống cầu xin:
“Xin Thái hậu tha cho muội muội một mạng.
Nàng không cố ý làm chết con vẹt, chỉ là ham vui quá mức mà thôi.”
Nhưng con vẹt kia biết niệm kinh Phật, là vật Thái hậu vô cùng yêu thích.
Thái hậu giận dữ ngất đi, Hoàng đế lập tức hạ chỉ — đem ta dìm xuống hồ sen.
Đích tỷ ta nhờ danh tiếng hiền lương trung hậu, được đưa vào cung làm phi.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, chỉ thấy đích tỷ đang cầm thiệp mời dự yến tiệc ngày xuân, chau mày than:
“Bao nhiêu là quý nữ như thế, Hoàng thượng sao có thể nhớ tới ta được chứ?”
...
Tuế An
Năm thứ ba làm cung nữ, ta gặp một hài tử, trên đầu nàng viết bốn chữ, ‘nữ phụ ác độc’.
Ta tự hỏi, một hài tử bảy tuổi có thể độc ác đến nhường nào? Cho đến khi ta nhìn thấy nàng xô ngã cung nữ, đánh đập thái giám, mắng nhiếc giáo dưỡng ma ma, ta mới chợt nhận ra, đánh đúng quá.
Ta cũng đã muốn đánh mấy kẻ này từ lâu rồi. Đây nào phải nữ phụ ác độc, đây là thiên thần bảo bối của ta.
Sau này, nàng hỏi: "Ngươi không ghét ta sao?"
Ta đáp: "Không hề, ta yêu ngươi nhiều như sao trời, như hạt cát sa mạc, như giọt nước biển khơi."
Nàng vừa thẹn thùng vừa kiêu ngạo, đưa tay đặt vào lòng bàn tay ta: "Đêm nay, ngươi thị tẩm."
Xẻ Đôi Ngọn Núi
Xẻ Đôi Ngọn Núi
Tại yến tiệc trong cung, ta thay Giang Húc đỡ một đa/o, sau đó bị đưa đến Lĩnh Nam tịnh dưỡng.
Trong suốt một năm nằm dưỡng bệnh nơi đó, mỗi tháng Giang gia đều gửi bổ phẩm tới như nước chảy, người người ca tụng Giang Húc si tình, chuyên nhất với ta.
Nhưng thân thể ta vẫn không khá lên, ta muốn hồi kinh, Giang Húc đích thân đến Lĩnh Nam khuyên nhủ:
“Khí hậu kinh thành không thích hợp cho nàng tịnh dưỡng, đợi khi thân thể nàng khá hơn, vi phu sẽ đích thân đưa nàng hồi phủ.”
Thế là lại dây dưa thêm 3 năm, thân thể ta ngày càng suy nhược.
Khi bệnh tình nguy kịch, ta âm thầm hồi kinh, chỉ muốn gặp Giang Húc lần cuối.
Nào ngờ lại chứng kiến Giang phủ đang tổ chức yến tiệc đầy tháng, Giang Húc ôm tiểu thanh mai, bế hài nhi còn đang bọc tã, một nhà ba người mặt mày hớn hở tiếp đãi khách khứa.
Ta làm ầm lên một trận, lập tức bị quan binh áp giải. Giang Húc chỉ tay vào ta, lớn tiếng quát:
“Đây là chính thê bị bệnh điê/n của ta, đã được đưa về quê dưỡng bệnh từ lâu, mau áp giải ả xuống, đừng để mất mặt mất mũi!”
Thì ra những năm ta dưỡng bệnh, hắn lại bôi nhọ ta thành kẻ điê/n!
Ta liều mạng phản kháng, cuối cùng n g/ã từ trên đài cao xuống mà ch .t thảm.
Phù Sinh Nhất Mộng
Ta ở nhờ trong phủ hầu đã ba năm, thế nhưng thế tử không hề ưa ta.
Hắn chê ta dáng vẻ yêu kiều, khó bề lộ mặt ra ngoài, mỗi lần gặp mặt đều không tránh khỏi lời răn dạy.
Ta tự biết chuyện gả vào hầu phủ là điều vô vọng, bèn nhân lúc hắn bị điều đi nhậm chức bên ngoài, tìm một mối nhân duyên rồi thân chinh đến trước đại phu nhân cầu xin.
Sau này, thế tử hồi kinh trình tấu.
Trong tiệc gia yến, hắn vô tình hỏi đến ta.
Đại phu nhân mỉm cười ôn hòa: “Con bé ấy đã theo vị hôn phu về quê nhà Dư Hàng thành thân rồi.”
“Khởi hành nửa tháng trước, đi đường thủy, e rằng giờ này cũng đã tới nơi.”
Nghe đến đó, vị thế tử vốn xưa nay khắc tự giữ mình, bỗng chốc nổi cơn thịnh nộ.
Xuân Đường Tẫn
Xuân Đường Tẫn
Ngày Bùi Nghiên Hằng được phong Tể tướng, ta bị huynh trưởng hạ thuốc, đưa vào khuê phòng.
Sau một đêm mặn nồng, Bùi Nghiên Hằng bị thiên hạ chỉ trích, bất đắc dĩ phải cưới ta về làm vợ.
Sau này, đại tướng quân Tây Bắc đại thắng khải hoàn, cũng mang theo bạch nguyệt quang của Bùi Nghiên Hằng, Cố tam tiểu thư trở về.
Khi thấy ta bế con trai cùng Bùi Nghiên Hằng xuất hiện, Cố tam tiểu thư lệ lóe lên, bỗng dưng tức giận mà thổ huyết rồi chet ngay tại chỗ.
Từ đó về sau, Bùi Nghiên Hằng ngày đêm ngủ ở thư phòng, không còn gặp mặt ta cùng con trai.
Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ ba năm sau đột nhiên bạo loạn xảy ra.
Quân phản loạn lấy tính m/ạng ta và con trai ra uy hiếp, muốn Bùi Nghiên Hằng giao ra hổ phù được cất giấu phía sau bài vị của Cố tam tiểu thư.
Thế nhưng, Bùi Nghiên Hằng lại lạnh nhạt đến mức chẳng buồn ngẩng đầu: “Hai m/ạng tiện, sao xứng đổi lấy bài vị của người ta yêu?”
Lời vừa dứt, ta tận mắt chứng kiến con trai bị một k/iếm đ/âm xuyên ngực.
Cuối cùng, không muốn bị làm nh/ục, ta đã c/ắn lưỡi t/ự v/ẫn.
Khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày Bùi Nghiên Hằng bái tướng.
Nhìn bóng người bước vào khuê phòng, ta lôi huynh trưởng đã bị đ/ánh ngất lên giường, còn mình thì lật cửa sổ mà đi.
Lần này, để hắn tự mình gả đi vậy!
Hoàng Hậu Nàng Không Hiểu Phong Tình
Hoàng Hậu Nàng Không Hiểu Phong Tình
“Hoàng thượng trở về rồi, trong lòng ôm một nữ tử sống ch .t chưa rõ.”
Ta nhìn theo ánh mắt kinh hãi của đám cung nữ, vừa liếc mắt liền nhận ra — chẳng phải là Chu Chử, thanh mai trúc mã của hoàng thượng, đích nữ phủ Hộ Quốc Công hay sao?
Phủ Hộ Quốc Công bị xét nhà l/ưu đày từ năm ngoái, không ngờ đích nữ nhà đó lại được hoàng thượng mang về cung theo cách này.
“Hoàng hậu không có gì muốn hỏi trẫm sao?” Hoàng thượng an trí Chu Chử ở tẩm điện bên trong của ngự cung, rồi đến chính điện hỏi ta một câu như thế.
Hỏi gì chứ? Ta dám chắc không dám rồi.
Ta là một nữ nhân xuyên không, thân phận thấp bé, chẳng có tình cảm sâu đậm gì với hoàng thượng, cũng không có hài tử làm chỗ dựa. Chỉ nhờ vào chút vận khí mới được làm hoàng hậu, đã thấp thỏm lo sợ từng ngày, ta nào chơi lại đám người mọc lên từ hậu cung như các ngươi?
…
Ôn Miên
Ôn Miên
Ngày ta thay phụ thân vào kinh bẩm tấu, Hoàng đế hạ chỉ ban hôn, chỉ định ta gả cho đích tử của Thừa tướng. Éo le thay, Thừa tướng lại chính là tử địch một đời của phụ thân.
Đêm tân hôn, ta nhìn gương mặt tân lang kia, dung mạo lại vô cùng giống mẫu thân ta năm ấy, bất giác rơi vào trầm tư. Đến khi dâng trà, cả nhà Thừa tướng lại đồng loạt thất thần, bởi dung nhan ta lại giống hệt Thừa tướng phu nhân.
Bầu không khí lặng ngắt. Nửa buổi sau, Thừa tướng đột nhiên bật dậy, nghiến răng thốt lên:
“Trời ạ! Hóa ra năm đó ôm nhầm hài tử với Ôn Hiển Đường rồi!”
Sau Khi Thay Huynh Trưởng Xuất Chinh
Sau Khi Thay Huynh Trưởng Xuất Chinh
Tháng thứ hai thay huynh trưởng chinh chiến nơi sa trường, cha mẹ ta lại làm chủ, đem biểu muội gả thay ta.
Đợi đến khi ta khải hoàn trở về, bụng nàng đã mang thai năm tháng.
Trước cổng gia môn, nàng chống bụng, nụ cười e lệ:
“Ban đầu hôn sự sắp kề, mẫu thân ta cũng chỉ bất đắc dĩ, mới đem ta gả cho phu quân.”
“Nay ta cùng Phó lang tình thâm nghĩa trọng, chỉ mong tỷ tỷ rộng lòng tha thứ.”
“Chỉ cần tỷ nguyện ý làm thiếp, Phó lang tất sẽ để tỷ cùng chúng ta bạc đầu giao phó.”
Ta cũng cười, song là nụ cười kiêu ngạo chói mắt:
“Biểu muội nói đùa. Đàn ông mà thôi, muốn thì cho ngươi hết.”
“Nếu chưa đủ, tỷ đây vẫn còn nhiều lắm.”
“…A?”