Gia Đình
Gia đình khai thác sự gắn kết, mâu thuẫn và yêu thương trong tổ ấm.
Truyện mới cập nhật
Giả Thiên Kim
Kiếp trước, sau khi được đón về nhà họ Thẩm, tôi luôn sống dưới sự chèn ép và những mưu kế thâm độc của Thẩm Thiên Thiên, cô thiên kim giả khéo léo nhưng đầy thủ đoạn.
Cô ta nhanh mồm dẻo miệng, nghệ thuật trà xanh xuất sắc, khiến ai cũng khen ngợi.
Còn tôi thì chẳng thể tranh cãi lại, cuối cùng chỉ có thể ôm nỗi ấm ức mà chết oan.
Sau khi sống lại, tôi quyết định: thôi thì giả câm luôn cho khỏe.
Dù cô ta có nói gì, tôi cũng chỉ đáp: "A ba, a ba."
Nhưng không ngờ từ lúc đó, người bị cả thiên hạ chỉ trích lại là cô ta.
Mọi người đều cho rằng cô ta quá ác độc, đi bắt nạt một người câm.
Kể từ đó, Thẩm Thiên Thiên trở thành đối tượng bị cả xã hội phê phán, làm gì cũng bị đánh giá về đạo đức.
Còn tôi? Tôi chỉ ngồi một góc, cười đến đau cả bụng: "A ba, a ba."
...
Nợ Ân Tình
Ngày đại quân khải hoàn trở về, ta bế Sâm Nhi đi xem náo nhiệt.
Sâm Nhi chỉ vào vị tướng trên lưng ngựa, trong tay đang ôm một đứa trẻ, hỏi ta:
"Mẫu thân, người đó giống phụ thân trong bức họa."
Ta siết chặt đôi tay ôm Sâm Nhi:
"Nói bậy, đó không phải."
Trước đây thì phải, giờ thì không, sau này cũng không phải.
Quân tử có chí lớn nơi mây xanh, ta không thể ngăn cản.
...
A Vận
Kiếp trước, sau khi phụ mẫu qua đời, một mình ta gánh vác cả gia đình, nuôi nấng ba đệ muội khôn lớn, cả đời không lập gia đình.
Nhiều năm vất vả lao lực, đến khi thân mang bệnh nặng, ta tìm đến các đệ muội, nhưng không một ai chịu thu nhận ta.
Khi ta đến nhà muội muội nhỏ nhất, nàng lạnh lùng nói:
"Đại tỷ thật không biết xấu hổ. Trưởng tỷ như mẹ, tỷ chăm sóc chúng ta là lẽ đương nhiên, có phải chúng ta van xin tỷ nuôi dưỡng đâu. Giờ ta đã có gia đình, sao tỷ còn mặt mũi đến đây đeo bám ta?"
Cuối cùng, ta chết cô độc trong một đêm mưa gió.
...
Kế Hoạch Loại Bỏ Chị Gái Trà Xanh
Khi tôi và Lâm Thi Nhụy vừa chào đời, chúng tôi đã bị tráo đổi.
Cô ấy trở thành thiên kim tiểu thư thật sự, còn tôi thì bị vứt vào thùng rác.
Năm tôi 17 tuổi, tôi được đón trở về nhà, nhưng cả gia đình vẫn cưng chiều cô ấy như trước.
Cô ta hất mặt, cười nhạt: "Thiên kim tiểu thư thật thì sao chứ? Ba mẹ và anh trai đều đứng về phía tôi. Chỉ cần tôi muốn, cô sẽ bị đuổi khỏi nhà bất cứ lúc nào."
Tôi mỉm cười nhạt: "Sống lại một đời, cô nghĩ tôi không có chút tiến bộ nào sao?"
...
Phu Quân Ta Là Đồ Tể Mặt Quỷ
Ta là nha hoàn hầu hạ tiểu thư nhỏ trong Hầu phủ.
Nhờ việc Hầu gia ưa chuộng phong nhã, nên dù thân phận thấp kém, ta cũng được ban cho cái tên dễ nghe – Thanh Tụng.
Tuyên Bình Hầu nổi tiếng phong lưu, hành sự phóng túng, không thiếu chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng khổ nỗi Hầu phu nhân lại là người khó đối phó.
Trước khi bước chân vào Hầu phủ, mẫu thân từng dặn dò ta: “Con gái à, sau này vào nhà người ta làm nô tài, phải nhớ cúi đầu, che khuất khuôn mặt mình. Đừng để người khác để mắt tới sẽ rước họa vào thân.”
Đó là lời cuối cùng mẫu thân nói với ta trước khi bà nghẹn ngào bán ta đi.
Suốt mười năm qua, câu nói ấy luôn in sâu trong tâm khảm, ta không dám quên nửa chữ.
Ta đã cẩn trọng ẩn nhẫn suốt mười năm, chẳng ngờ cuối cùng vẫn vì dung mạo này mà gặp tai họa.
Một hôm, Hầu phu nhân nhìn chằm chằm ta hồi lâu rồi cười lạnh, nói: “Sao trước giờ ta chưa từng để ý, tiểu nha đầu này càng lớn càng xinh đẹp. Dung nhan thế này, gả cho tên đồ tể mặt quỷ ngoài phố thì vừa khéo, biết đâu lại áp chế được mấy phần sát khí giết người của hắn.”
Giọng nói của bà ta lạnh lùng như lưỡi dao: “Nghe cho kỹ, đây là mệnh lệnh của bản phu nhân. Nếu ngươi dám trái ý, cả đời này cũng đừng mong thoát khỏi thân phận nô lệ.”
...
Sau Khi Thanh Mai Của Phu Quân Qua Đời
Ngày thanh mai của Vệ Trường Cung qua đời, hắn dẫn người đến tịch thu toàn bộ gia sản của phu quân nàng.
Hắn đưa con trai của nàng về bên mình, nhận làm con nuôi, đích thân dạy dỗ.
Thương xót muội muội của thanh mai cô độc không nơi nương tựa, hắn quyết định nạp nàng làm bình thê.
Người người trong kinh thành đều ca ngợi rằng Vệ tướng quân trọng tình trọng nghĩa, không quên cố nhân.
Không ai để ý dưới cát vàng mịt mù, là mười năm máu và nước mắt của ta đã bị mài khô cạn.
...
Hơi Ấm Tình Thân
Phụ thân nhận nửa tấm thịt lợn rồi bán ta vào nhà họ Triệu, chỉ vì đệ đệ vô tình buột miệng nói thèm thịt lợn kho.
Nhà họ Triệu có ba người con trai, ta được gả cho người con út.
Hai vị tẩu tẩu thì hung dữ, mẹ chồng lại cay nghiệt chua ngoa.
Ta đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với những tháng ngày khổ sở.
Nhưng không ngờ, vừa bước chân vào cửa, ta lại được cả nhà họ Triệu nâng niu, chiều chuộng như báu vật.
...
Liễu Nương
Sau khi mẫu thân qua đời, thanh mai trúc mã của phụ thân chủ động đến ở trong nhà.
Về sau, phụ thân cũng qua đời.
Bà ta ngang nhiên chiếm lấy cửa tiệm của phụ thân, không cho ta và đệ đệ dính dáng đến việc làm ăn của gia đình, thậm chí còn cầm roi mây đuổi đánh đệ đệ ta khắp nơi.
Đến khi bà ta qua đời, ta và đệ đệ nhìn nhau cười.
Cười mãi, cười đến mức cả hai ôm chầm lấy nhau mà khóc nức nở.
...
Mong Người Một Đời Vui Vẻ
Tiểu thư đối với ta rất tốt, không chỉ ban cho ta một cái tên, mà còn cho ta cơ hội cùng nàng bó chân.
Nàng bảo, trong chốn nội viện tịch mịch này, điều cốt yếu nhất chính là nương tựa lẫn nhau.
Nàng hứa, nếu mai sau được gả vào nhà tốt, sẽ để ta thay thế nàng trong lúc nàng mang thai, trở thành nha hoàn thông phòng của phu quân nàng.
Thế nhưng, sau này nàng lại đổi ý.
Nàng chỉ nói: “A Lê, mau chạy đi.”
...
Làm Dưỡng Mẫu Cũng Tốt Mà!
Sau khi rời khỏi Hầu phủ, ta đã nuôi dạy ba đứa trẻ.
Một đứa khuynh quốc khuynh thành, trở thành yêu phi danh tiếng một thời.
Một đứa tâm tư khó lường, trở thành quyền thần hô phong hoán vũ.
Và một đứa tàn nhẫn quyết đoán, lật đổ cả đám huynh đệ, trở thành Thái tử của địch quốc.
Đến nỗi khi con ruột của ta tìm đến, ta vẫn ngây người không nói nên lời.
"Ngươi nói, ngươi là trưởng tử của ta sao?"
Hắn ngạo nghễ đáp: "Không sai. Nay ta đã đỗ Nhị giáp, đặc biệt đến mời mẫu thân trở về phủ."
Hắn nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng: "Không biết nay mẫu thân thấy ta công thành danh toại, trong lòng có từng hối hận không?"
...