Gia Đình
Gia đình khai thác sự gắn kết, mâu thuẫn và yêu thương trong tổ ấm.
Truyện mới cập nhật
ĐẠO LƯƠNG DUYÊN
Kế mẫu vì muốn bảo toàn ta, bèn nghĩ ra cách để ta sớm xuất giá.
Suy đi nghĩ lại, bà chọn đích nam tộc nhà ta là Bùi Chiêu.
Nhưng thuở nhỏ ta và Bùi Chiêu có vài mối oán niệm.
Ngày tái giá hôm sau, hắn liền thẳng mặt nhấn mạnh:
"Chúng ta là giả thành hôn, cô mẫu đã nói với ngươi rồi chứ?"
Ta như gà mổ thóc gật đầu, "Đã nói rồi."
Ta tưởng hắn vô tình, ta vô ý, sống qua những ngày tháng yên ổn, bình lặng.
Nhưng về sau lại khác.
Khi người đời đều chê ta là kẻ cuồng phụ, Bùi lão gia định lấy pháp gia nghiêm trị ta.
Bùi Chiêu lại chắn trước mặt ta, trầm giọng nói:
"Ngươi dám động đến nàng một chút, thì hôm nay ta liền cùng ngươi quyết mạng!"
Xin hãy hoán đổi cuộc đời với tôi
Để duy trì hình tượng thiên kim tiểu thư nhà giàu, tôi đã thuê một căn hầm nhỏ và chạy đôn chạy đáo làm mấy công việc.
Mỗi lần đến trường, tôi đều trau chuốt trang điểm, số tiền kiếm được đều chi vào việc thuê túi xách và quần áo. Cuối cùng, Lâm Y Hiểu đã dùng hệ thống trao đổi cuộc đời với tôi.
Khi bố mẹ từ quê hối hả đến lôi tôi đi gả chồng, tôi hỏi họ: “Nhìn cho kỹ, người các người muốn tìm là tôi sao?”
Tôi quay lưng bỏ đi, phía sau Lâm Y Hiểu khóc thét lên đau đớn “Nhầm rồi” nhưng lại bị chính gia đình mà cô ta hằng mơ ước kéo lên xe.
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.
NGƯỜI BÀ CAY NGHIỆT
Mang thai được ba tháng, bà nội chồng tôi tìm tới nhà đặt ra luật lệ.
Bà ta cố tình giec con chó mà tôi nuôi suốt ba năm, rồi đem hầm thành canh để chọc tức tôi.
Trên bàn cơm, bà ta đắc ý khoe khoang:
“Ăn thịt con s/ú/c s/i/n/h lớn lên bằng đồ ăn xịn đúng là thơm ngon~”
Ăn xong, bà ta lại bắt tôi phải quỳ lạy, nhận con rùa mà bà ta nuôi bốn mươi năm làm mẹ nuôi.
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Chỉ là… bà ta không biết, nhận mẹ nuôi thì dễ, nhưng tiễn con nuôi đi thì khó đấy!
…
LÝ PHÁN PHÁN TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TOẢ SÁNG
Ba mẹ ruột không cho tôi gọi họ là ba mẹ, chỉ được phép gọi là chú và dì.
Vậy mà sau này, khi tôi đỗ vào Thanh Hoa, họ lại đi khắp nơi khoe khoang:
“Đây là con gái tôi…”
Tôi mỉm cười phản bác:
“Chú dì à, con cái không thể nhận bừa được đâu.”
…
Thâp Niên 70 Tôi Và Anh Ta Sống Chết Không Gặp Nhau
Trọng sinh quay lại năm 1978, tôi quyết định làm ba việc.
Việc thứ nhất, chủ động nộp đơn xin đi hỗ trợ xây dựng Đại Tây Bắc.
Việc thứ hai, sẽ không còn ngốc nghếch hầu hạ cô em nuôi đang mang thai của chồng – Mạc Hiểu Nhã.
Việc thứ ba, ly hôn với Cố Dục Quân, từ nay mỗi người một ngả, vĩnh viễn không gặp lại.
Phát hiện tôi thay đổi bất thường, không ầm ĩ, cũng chẳng để tâm đến việc anh ta bênh vực Mạc Hiểu Nhã.
Cố Dục Quân còn tưởng rằng sau khi bị anh ta nhốt kỷ luật, tôi đã học ngoan.
Cho đến khi anh ta đi làm nhiệm vụ bị thương phải nằm viện cần người chăm sóc, tìm đến tôi thì bị tôi vô tình từ chối.
Lúc này Cố Dục Quân mới nhận ra mọi chuyện đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của anh ta.
Tôi đã quyết định, đời này sẽ không cần anh ta nữa!
Người Cha Khiếm Thính
Từ nhỏ tôi đã không có mẹ, chỉ có bố.
Bố tôi là người bị điếc một bên tai.
Tôi là đứa trẻ mà ông vớt được từ dưới sông lên.
Dân làng khuyên ông: “Đứa con hoang nhặt về nuôi không bao giờ nên người đâu.”
Nhưng bố chưa từng bỏ rơi tôi, cho đến khi ông lâm bệnh nặng, cô nhỏ lại muốn bỏ ra ba vạn tệ để “cưới” tôi về làm vợ cho đứa con trai ngốc của bà...
Nhà Trẻ Trong Hậu Cung
Nhập cung mười năm, ta vẫn chẳng được sủng ái, cũng chẳng có lấy một đứa con.
Hoàng thượng hỏi ta: “Uyển Ninh, nàng có muốn hài tử không?”
Muốn!
Một năm sau, người phát hiện đứa trẻ khi xưa chỉ to bằng bàn tay, nay đã có thể vung chiếc xẻng sắt, làm ra mười món ăn cùng một bát canh cho cả cung nhân.
Ta hoảng hốt, vội vàng kéo công chúa quỳ xuống khấu đầu cầu xin tha tội.
Người lại thu hồi vẻ kinh ngạc, ôn hòa nói: “Uyển Ninh, hài tử nàng nuôi rất tốt.”
“Trẫm lại ban cho nàng thêm một đứa.”
……
“Trẫm còn muốn ban cho nàng thêm một đứa nữa.”
……
“Nơi đây còn có hai đứa nữa.”
Ba năm, năm đứa trẻ.
Mười mấy năm trôi qua, lần đầu tiên ta bưng điểm tâm cầu kiến hoàng thượng.
Người nhíu mày, hiện vẻ không vui, tưởng rằng ta muốn kháng chỉ.
Ta vội vàng mở miệng: “Hoàng thượng, liệu có thể cho thiếp được đổi sang cung điện rộng lớn hơn chăng? Chiêu Hoa điện thực sự quá nhỏ, chẳng thể chứa nổi nhiều người đến vậy……”
Lời còn nghẹn nơi khóe miệng, hoàng thượng mấy phen muốn mở miệng, lại nuốt trở vào.
Khi Quý Phi Độc Ác Bắt Đầu Buông Bỏ
Ta trở thành kế mẫu của tiểu Thái tử. Ai nấy đều nghĩ ta sẽ lấy lòng tiểu Thái tử, bản thân tiểu Thái tử dường như cũng nghĩ vậy nên khinh thường ta ra mặt. Nhưng ta chỉ muốn buông bỏ mọi thứ thôi mà.
Tiểu Thái tử muốn ăn cơm, ta bảo hắn tự học nấu ăn. Tiểu Thái tử muốn luyện võ, ta bảo hắn tự tìm sư phụ.
Sau khi áp dụng cách làm qua loa lên đến đỉnh điểm, bỗng nhiên ta nhận được thánh chỉ phong hậu.
Hoàng đế dịu dàng nói: "Chăm sóc Thái tử, nàng đã vất vả rồi."