Gia Đình
Gia đình khai thác sự gắn kết, mâu thuẫn và yêu thương trong tổ ấm.
Truyện mới cập nhật
SỐNG LẠI MỘT ĐỜI TÔI QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ KẺ XẤU LỪA BÁN NHÀ
Giang Duệ lớn lên trong một căn nhà cũ nằm ở khu trung tâm thành phố.
Ngôi nhà ấy không lớn, tường ngoài đã bong sơn, cầu thang gỗ mỗi lần bước lên đều phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Nhưng với Giang Duệ, đó là nơi duy nhất trên đời từng được gọi là nhà.
Ngôi nhà đứng tên bà ngoại, cũng là tài sản duy nhất còn sót lại của gia đình cô.
Tầng dưới mở một tiệm may nhỏ. Máy may cũ chạy từ sáng đến tối, nuôi sống cả nhà suốt mấy chục năm. Tầng trên là nơi bà cháu cùng mẹ cô sinh hoạt, mỗi một mét vuông trong căn nhà này đều thấm đẫm mồ hôi, thời gian và ký ức.
Giang Duệ đã gắn bó với căn nhà ấm áp này, học bài dưới ánh đèn vàng, ngủ bên tiếng máy may đều đều, và lớn lên trong sự che chở lặng lẽ của bà ngoại.
Năm mười tám tuổi, cô thi đỗ vào một trường đại học top đầu toàn quốc.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, bà ngoại cười rất lâu, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn cả ngày thường. Bà nói, chờ Giang Duệ nhập học xong, sẽ làm nốt thủ tục sang tên căn nhà cho cô.
Nhưng bà không kịp.
Chỉ ba ngày sau, bà ngoại đột ngột qua đời vì tai biến.
Trước khi mất, bà nắm tay Giang Duệ, giọng yếu ớt nhưng kiên định:
“Nhà này, sau khi mẹ mất sẽ để lại cho Tiểu Duệ.”
Đó là di chúc miệng duy nhất.
Không công chứng hay giấy tờ. Chỉ có lời nói, và sự tin tưởng tuyệt đối.
Giang Duệ tin rằng, chỉ cần đợi thêm chút thời gian, mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Cô không biết rằng, chính khoảng trống pháp lý ngắn ngủi ấy đã mở ra cánh cửa bi kịch.
Chưa đầy một tuần sau tang lễ, cậu ruột cô - Giang Thành xuất hiện.
Hắn mang theo một tập giấy dày.
Trong đó có giấy xác nhận “chăm sóc người già” suốt nhiều năm.
Hai nhân chứng lạ mặt, khẳng định bà ngoại từng nói muốn giao lại căn nhà cho Giang Thành quản lý.
Và một bản di chúc viết tay mờ nhòe, chữ ký run rẩy, nội dung mập mờ.
Giang Thành nói nhỏ nhẹ:
“Tiểu Duệ à, cậu chỉ quản lý tạm thôi. Đợi cháu học hành ổn định xong, cậu sẽ sang tên lại căn nhà cho cháu.”
Kiếp trước, Giang Duệ tin người.
Cô vừa mất bà, vừa chuẩn bị nhập học, đầu óc trống rỗng. Cô ký vào tờ giấy “đồng ý cho cậu quản lý tài sản trong thời gian học tập”, nghĩ rằng đó chỉ là thủ tục hình thức.
Nhưng chữ ký ấy đã hủy cả cuộc đời cô.
Chỉ hai tháng sau, căn nhà bị bán rẻ cho một công ty bất động sản.
Tiệm may bị tháo dỡ.
Mẹ cô vì tranh chấp, chạy vạy khiếu nại khắp nơi, cuối cùng đột quỵ ngay trước cổng ủy ban.
Giang Duệ chưa kịp tốt nghiệp thì đã mất nhà, mất mẹ, và chỗ dựa duy nhất.
Cô bỏ học giữa chừng, làm công nhân thời vụ tại công trường, và chết trong một tai nạn lao động.
Trước khi chết, cô mới biết được sự thật cuối cùng.
Người bạn trai từng nắm tay cô, nói sẽ chờ cô tốt nghiệp - Lục Minh Trạch
chính là luật sư tư vấn pháp lý cho bên mua căn nhà ấy.
Hắn đã đứng ở phía đối diện, ngay từ đầu.
Máu thấm ướt nền xi măng, ý thức Giang Duệ mờ dần, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Nếu được làm lại…
SỐNG LẠI MỘT ĐỜI TÔI QUYẾT TÂM KHÔNG ĐỂ KẺ XẤU LỪA BÁN NHÀ
Giang Duệ lớn lên trong một căn nhà cũ nằm ở khu trung tâm thành phố.
Ngôi nhà ấy không lớn, tường ngoài đã bong sơn, cầu thang gỗ mỗi lần bước lên đều phát ra tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Nhưng với Giang Duệ, đó là nơi duy nhất trên đời từng được gọi là nhà.
Ngôi nhà đứng tên bà ngoại, cũng là tài sản duy nhất còn sót lại của gia đình cô.
Tầng dưới mở một tiệm may nhỏ. Máy may cũ chạy từ sáng đến tối, nuôi sống cả nhà suốt mấy chục năm. Tầng trên là nơi bà cháu cùng mẹ cô sinh hoạt, mỗi một mét vuông trong căn nhà này đều thấm đẫm mồ hôi, thời gian và ký ức.
Giang Duệ đã gắn bó với căn nhà ấm áp này, học bài dưới ánh đèn vàng, ngủ bên tiếng máy may đều đều, và lớn lên trong sự che chở lặng lẽ của bà ngoại.
Năm mười tám tuổi, cô thi đỗ vào một trường đại học top đầu toàn quốc.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, bà ngoại cười rất lâu, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn cả ngày thường. Bà nói, chờ Giang Duệ nhập học xong, sẽ làm nốt thủ tục sang tên căn nhà cho cô.
Nhưng bà không kịp.
Chỉ ba ngày sau, bà ngoại đột ngột qua đời vì tai biến.
Trước khi mất, bà nắm tay Giang Duệ, giọng yếu ớt nhưng kiên định:
“Nhà này, sau khi mẹ mất sẽ để lại cho Tiểu Duệ.”
Đó là di chúc miệng duy nhất.
Không công chứng hay giấy tờ. Chỉ có lời nói, và sự tin tưởng tuyệt đối.
Giang Duệ tin rằng, chỉ cần đợi thêm chút thời gian, mọi thứ sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Cô không biết rằng, chính khoảng trống pháp lý ngắn ngủi ấy đã mở ra cánh cửa bi kịch.
Chưa đầy một tuần sau tang lễ, cậu ruột cô - Giang Thành xuất hiện.
Hắn mang theo một tập giấy dày.
Trong đó có giấy xác nhận “chăm sóc người già” suốt nhiều năm.
Hai nhân chứng lạ mặt, khẳng định bà ngoại từng nói muốn giao lại căn nhà cho Giang Thành quản lý.
Và một bản di chúc viết tay mờ nhòe, chữ ký run rẩy, nội dung mập mờ.
Giang Thành nói nhỏ nhẹ:
“Tiểu Duệ à, cậu chỉ quản lý tạm thôi. Đợi cháu học hành ổn định xong, cậu sẽ sang tên lại căn nhà cho cháu.”
Kiếp trước, Giang Duệ tin người.
Cô vừa mất bà, vừa chuẩn bị nhập học, đầu óc trống rỗng. Cô ký vào tờ giấy “đồng ý cho cậu quản lý tài sản trong thời gian học tập”, nghĩ rằng đó chỉ là thủ tục hình thức.
Nhưng chữ ký ấy đã hủy cả cuộc đời cô.
Chỉ hai tháng sau, căn nhà bị bán rẻ cho một công ty bất động sản.
Tiệm may bị tháo dỡ.
Mẹ cô vì tranh chấp, chạy vạy khiếu nại khắp nơi, cuối cùng đột quỵ ngay trước cổng ủy ban.
Giang Duệ chưa kịp tốt nghiệp thì đã mất nhà, mất mẹ, và chỗ dựa duy nhất.
Cô bỏ học giữa chừng, làm công nhân thời vụ tại công trường, và chết trong một tai nạn lao động.
Trước khi chết, cô mới biết được sự thật cuối cùng.
Người bạn trai từng nắm tay cô, nói sẽ chờ cô tốt nghiệp - Lục Minh Trạch
chính là luật sư tư vấn pháp lý cho bên mua căn nhà ấy.
Hắn đã đứng ở phía đối diện, ngay từ đầu.
Máu thấm ướt nền xi măng, ý thức Giang Duệ mờ dần, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Nếu được làm lại…
TỤC LIỄU
Khi phụ thân gả ta cho Đoạn lão gia, ta vừa tròn hai mươi, còn ông ta đã năm mươi.
Người người đều nói đây là mối nhân duyên tốt.
Nhà họ Đoạn giàu có sung túc, dù là kế thất chứ không phải chính thê, cũng đủ thể diện và vinh hoa.
Trên sảnh đường ngày thành hôn, thân hình Đoạn lão gia còng xuống.
Khi bàn tay già nua của ông ta nắm lấy đầu ngón tay ta, ta khẽ rũ mắt cười nhạt — trong lòng lại lạnh lẽo như băng.
Ông ta hơn ta ba mươi tuổi, tuổi tác ấy đủ để làm tổ phụ của ta.
Nhưng thì sao chứ?
Bọn họ cho rằng ném cho ta một lão nhân là có thể trói buộc cuộc đời ta.
Nào ngờ, điều đó lại vừa khéo hợp ý ta.
Trượng phu trẻ tuổi có thể sẽ dây dưa khó dứt, nhưng người đã già rồi… thì sẽ chết sớm thôi.
Lấy Cả Giang Sơn Này, Kính Phu Nhân
Cha ta là đại thổ phỉ nổi danh nhất trên núi Thương Ngô.
Ta không lấy đó làm nhục, trái lại còn lấy làm niềm kiêu hãnh.
Dẫu sao trong thời loạn thế này, có thể thoải mái ăn thịt lớn, uống rượu bát to, lại chưa từng bị quan binh tiêu diệt, cũng chỉ có một mình cha ta là Diêm Thiết Sơn mới làm được như thế.
Năm ta bảy tuổi, đến sinh thần của ta, cha đã uống đến say khướt.
Người nhét cả cái đùi gà nướng còn đang chảy mỡ vào miệng ta, hỏi:
"Tiểu Man, năm nay con muốn gì nào? Muốn thỏi vàng của nhà họ Lý, hay là tượng Quan Âm bằng ngọc của nhà họ Triệu? Đêm nay cha đi cướp về cho con!"
Ta gặm đùi gà, miệng đầy dầu mỡ, chớp chớp mắt nhìn người:
"Cha, con muốn có mẹ."
CHỊ DÂU MUỐN TÔI RA KHỎI NHÀ, TÔI CẮT LUÔN KHOẢN TRẢ GÓP HÀNG THÁNG
Ngày thứ ba sau đám cưới của anh trai, chị dâu Trương Lệ mỉm cười rạng rỡ nói với tôi:
“Tiểu Tuyết, em định bao giờ dọn ra ngoài vậy? Chị muốn dùng căn phòng này làm phòng em bé.”
Anh tôi ngồi cạnh gật đầu, mẹ tôi thì vừa gọt táo vừa nói:
“Lương con cao mà, ra ngoài thuê nhà sẽ tiện hơn.”
Tôi nhận lấy quả táo, cũng mỉm cười.
“Được thôi.”
Tối hôm đó, tôi lập tức dừng việc thanh toán khoản vay mua căn nhà này – suốt ba năm qua, mỗi tháng 23.000 tệ.
Đã không còn cần tôi trong ngôi nhà này, thì căn nhà này – ai thích giữ thì giữ.
THIÊN THU TUẾ
Sau lễ cập kê, ta chờ Tằng Minh đến cưới ta.
Chờ suốt ba năm.
Cuối cùng, chờ được tin hắn quỳ ba ngày liền để cầu xin vì một nữ tử cải nam trang đi thi.
Ta chủ động giải trừ hôn ước.
Sau đó, phủ Quận vương tổ chức yến thưởng hoa, chọn vợ cho Tiểu Quận vương.
Các tiểu thư quyền quý chế giễu ta mặt dày đến dự, cười nhạo ta mười tám tuổi vẫn còn đợi gả.
Giữa lúc khó xử, bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp: “Ai mười tám rồi?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Tiểu Quận vương tuấn nhã như ngọc, phong tư như lan.
Trước mắt ta chợt hiện lên hàng chữ: “Buồn cười quá, cuối cùng cũng bắt được một người đã trưởng thành.”
Tiểu Quận vương nhìn ta, khẽ nói:
“Thế tử phi của ta, chính là nàng.”
KHI NỮ CƯỜNG NHÂN GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ!
Tôi vừa đi công tác về, cả người mệt mỏi rã rời, chỉ mong được hôn lên má con gái để nạp lại chút năng lượng.
Thế nhưng, vừa mới đưa tay ra, con bé đã hoảng sợ quay đầu ôm chặt lấy mẹ chồng tôi:
“Con ghét mẹ!”
Tôi khựng lại, tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Dưới ánh mắt cổ vũ của mẹ chồng, con bé khóc lóc hét lên:
“Mẹ quanh năm suốt tháng không có ở nhà, mẹ của người ta lúc nào cũng ở bên con cái. Mẹ không phải là người mẹ tốt! Các bạn còn nói con không mang họ bố, bố không phải là bố ruột của con!”
Tôi từ từ đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua mẹ chồng đang không giấu nổi sự đắc ý, rồi đến gã chồng dửng dưng đứng bên cạnh.
Đang yên đang lành sống sung sướng không muốn, lại cứ phải tự tìm phiền toái cho tôi?
...
TUYẾT Ý
Tổ phụ qua đời, ta khăn gói lên kinh, tìm đến vị hôn phu.
Nghe đồn hắn tâm cao khí ngạo, trong lòng đã có người thương, đối với một hôn thê nơi thôn dã như ta thì trăm phần chán ghét.
Suốt chặng đường, lòng ta thấp thỏm chẳng yên, mãi đến khi gặp người mới hay mọi lời đồn đều là sai sự thực.
Hắn rõ ràng là người thủ thân như ngọc, tính tình nhu hòa, dung mạo tuấn tú chưa kể, lại còn đối với ta hết mực yêu thương, nâng niu như châu ngọc.
Ta yên lòng gả về làm thê tử.
Ba tháng sau ngày thành thân, cháu trai hắn trở về từ chuyến du học phương xa, đến phủ bái kiến. Hắn nhìn ta, ánh mắt thất thần, như hồn vía chưa về.
Không lâu sau, ta vô tình bắt gặp hắn tìm đến tận cửa chất vấn phu quân ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi:
“Nhị thúc! Vì sao người lại mạo danh ta… cưới lấy vị hôn thê của ta?!”
TỪNG Ở DƯỚI BÙN LẦY, GIỜ CHẠM TỚI TRỜI CAO
Mẹ kế là bạn thân của mẹ ruột tôi, luôn nuông chiều tôi hết mực.
Cưng chiều đến mức khiến ba tôi hoàn toàn thất vọng, quay sang dồn hết tâm huyết vào việc bồi dưỡng con gái riêng của bà ta.
Sau khi ba mất, mẹ kế nuốt trọn phần thừa kế, rồi thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi chết giữa đêm tuyết trắng, xác nằm lạnh lẽo nơi đầu đường.
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình quay về quãng thời gian sắp lên lớp mười một.
Mẹ kế dúi tiền vào tay tôi, thì thầm:
“Đừng để ý tới ba con. Dì ủng hộ con theo đuổi đam mê âm nhạc.”
...
CHỒNG MẤT, MẸ ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, GIỜ LẠI MUỐN TÔI VỀ CHĂM SÓC
—
Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện vì mẹ chồng bị ngã, bà ta bỗng lạnh lùng lên tiếng:
“Cô đúng là giỏi giả vờ.”
Tôi còn đang ngẩn người chưa hiểu bà nói gì, thì bà lại tiếp:
“Lúc nãy bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp nói không phải thì cô đã ngắt lời rồi.”
“Cô định tranh giành tài sản với con gái tôi đúng không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi đều để lại cho con gái.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Con trai bà đã chết rồi.
Vậy tôi còn lý do gì để phải tiếp tục quan tâm đến người mẹ chồng cũ này?
Tôi lập tức để bà ngồi xuống chiếc ghế cạnh nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệnh viện, rồi quay người bỏ đi.