HE
Truyện có cái kết viên mãn, hạnh phúc cho nhân vật chính sau nhiều sóng gió. Đây là thể loại khiến độc giả cảm thấy ấm lòng sau khi đọc.
Truyện mới cập nhật
Xuyên Thành Nữ Phụ Quần Chúng Xinh Đẹp
Tôi đã xuyên sách rồi, xuyên thành một nữ phụ quần chúng cực kỳ xinh đẹp.
Trong truyện, vai trò duy nhất của tôi là:
Sau khi nam chính bị nữ phụ hạ dược, tôi chính là người dẫn đường cho nữ chính đến bắt gian tại trận.
Nhưng chuyện tồi tệ lại xảy ra.
Thập Niên 70, Bạch Phú Mỹ Làm Tinh
Nguyễn Minh Phù xuyên qua.
Nguyên thân là bạch phú mỹ thật sự.
Ba là xưởng trưởng, mẹ là chủ nhiệm hợp tác xã cung ứng, được nuông chiều từ nhỏ.
Thời thế thay đổi, Nguyễn Minh Phù phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.
Đại tiểu thư nũng nịu nhổ một cọng cỏ tay cũng có thể bị xước, nào chịu được khổ cực nơi đồng ruộng, ngồi khóc sướt mướt tính toán tìm cho chính mình một phiếu cơm dài hạn.
. . .
Nguyễn Minh Phù vừa mở mắt đã thấy bên cạnh có một người đàn ông đang nằm. Chuyện chết người chính là ngoài cửa có người, sắp trình diễn tiết mục ‘bắt gian'.
Nguyễn Minh Phù nhớ tới ký túc xá thanh niên trí thức tồi tàn, nhớ tới ba mẹ nguyên thân cùng với địa đầu xà như hổ rình mồi nhắm tới nguyên thân..
Lòng cô chợt lạnh, tiếp tục nằm xuống.
. . .
Tạ Duyên Chiêu có tướng mạo tuấn lãng, tiền đồ tươi sáng, còn trẻ mà đã trở thành đoàn trưởng.
Chỉ là tuổi tác càng lớn nhưng vẫn chưa giải quyết vấn đề cá nhân khiến các lãnh đạo sầu trắng tóc.
Tin tức Tạ Duyên Chiêu kết hôn đột nhiên truyền đến, nghe nói đối tượng là một cô gái nông thôn.
Mọi người nghe xong đều không khỏi cảm thán một câu thật ủy khuất.
Thẳng đến khi Nguyễn Minh Phù eo thon chân dài, gương mặt xinh đẹp theo Tạ Duyên Chiêu tiến vào đại viện, tất cả mọi người mới choáng váng:
"Đây là cô gái nông thôn? Chuyện tốt thế này sao không rơi xuống trên đầu ta nha!"
Xuân Dung
Xuân Dung
Ta là nha hoàn thông phòng mà phu nhân chọn cho thiếu gia.
Nhưng thiếu gia chưa từng chạm vào ta, chê trên người ta bẩn.
Một ngày, thiếu gia uống say, cùng đồng song đánh cược, lấy ta làm tiền đặt.
Hắn thua, liền muốn đem ta tặng cho tiểu thiếu gia của Tạ gia.
“Con nha đầu này bị ta nuông chiều đến không còn quy củ, chỉ có làm điểm tâm là khéo. Ngươi nếu thích thì cứ nhận lấy đi!”
Đêm ấy, lão quản gia cầm thân khế của ta, đưa ta đến Tạ phủ.
Ngày hôm sau, quản gia lại đến mời ta:
“Thiếu gia uống say nói bậy thôi, ta sẽ đi gặp gia chủ Tạ gia giải thích, cô nương theo ta về đi.”
Ta đang ở trong viện Tạ gia trồng hoa.
Vỗ vỗ bùn đất trên người:
“Không về.”
Thiếu gia nghe được chuyện này, tức giận mắng:
“Ta chỉ uống nhiều hơn vài chén, ai cho phép nàng coi là thật? Dám chống lại ta, trước tiên cứ quỳ ở từ đường một ngày cho ta!”
Hắn đích thân đến bái phỏng gia chủ Tạ gia, dùng trọng kim chuộc ta.
Thế nhưng thân khế của ta đã bị Tạ Đông Lăng ném vào lửa đốt sạch.
KẾ PHỤ TA LÀ VƯƠNG GIA ĐỒ TỂ
Sau khi phụ thân ta – Lý Diệu Tổ – qua đời, tổ mẫu liền đem cả mẫu thân và ta gộp lại, bán cho Vạn Hoa lâu.
Mẫu thân ta sống chết không chịu khuất phục, tự hủy dung nhan, suýt nữa thì bị bọn người trong lâu đánh chết.
May thay, lò mổ trong trấn có một gã đồ tể đã mua lại hai mẹ con ta.
Nghe đồn, hắn mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, đã khắc chết cả nhà mình.
...
Bé Cưng Kiều Ân Và Thằng Chồng Diễn Sâu
Kết hôn với người bạn thanh mai trúc mã bị què mà tôi không hề thích.
Để sỉ nhục anh ta, tôi ngày nào cũng ép anh ta “làm tình đầy hận thù.”
Lâm Chu mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi:
“Đợi chân tôi khỏi rồi tôi nhất định sẽ cho cô lên bờ xuống ruộng!”
Tôi đột ngột dừng lại, trước mắt lại hiện lên mấy dòng bình luận bay lơ lửng:
【Nam chính đúng là giả vờ, eo cong lên tận trời còn cứng miệng!】
【Nữ chính ơi, vả cho anh ta hai cái bạt tai đi cho ngoan!】
【Cũng không biết ai lúc nữ chính nản lòng muốn cưới anh trai anh ta, ngày nào cũng ra cổng kêu “Chị dâu mở cửa, là em trai của anh đây”!】
Bàn tay tôi giơ lên định tát cứng đờ giữa không trung.
Giây sau, lòng bàn tay lại cảm nhận được một chút ướt át.
Khi Gia Đình Không Phải Nơi Để Về
Khi Gia Đình Không Phải Nơi Để Về
Khi dự án đang vào giai đoạn bận rộn nhất, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ.
Bà khóc nức nở, bảo ba bị t/é n/ặng, cần gấp 100 triệu để nhập viện.
“Mẹ tính rồi, con đưa 70 triệu, em con đưa 30 triệu, nó còn phải nghỉ làm chăm ba.”
Tôi thấy hợp lý, lập tức chuyển khoản.
Vì lo lắng, tôi còn đặt vé máy bay về quê ngay sáng hôm sau.
Kết quả là…
Trước cổng nhà đang bày tiệc linh đình, ba tôi nâng ly rượu trắng, cười tươi rói:
“Con trai tôi mua xe mới rồi, mọi người đến ăn mừng lấy hên!”
Giúp Việc Nhà Tôi Nấu Quá Nhiều
Giúp Việc Nhà Tôi Nấu Quá Nhiều
Người giúp việc trong nhà tôi nấu ăn lúc nào cũng không biết tiết chế.
Rõ ràng chỉ có hai người ăn, vậy mà bà ấy hấp tận hơn bốn mươi cái bánh bao.
Tôi chỉ nhẹ nhàng nhắc một câu:
“Dì ơi, lần sau làm ít lại một chút, ăn không hết thì phí lắm.”
Thế mà dì ấy lập tức qu//ỳ sụp xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa rối rít xin lỗi.
“Xin lỗi cô chủ, tôi lại quên mất rồi. Nhưng cô yên tâm, mấy cái bánh bao này sẽ không bị lãng phí đâu, tôi sẽ mang về ăn hết.”
Tối đó tôi lướt mạng, thấy một food blogger đang làm thử thách ăn hết bốn mươi cái bánh bao một lúc.
Nhìn gương mặt giống y hệt dì giúp việc của tôi, tôi vừa tức vừa buồn cười.
Tập tiếp theo là ăn sầu riêng đến phát điê//n đúng không?
Tôi lập tức đặt năm cân nhân trung hoàng trên mạng cho dì luôn!
Tôi Không Cùng Anh Chịu Khổ Nữa
Tôi Không Cùng Anh Chịu Khổ Nữa
Bạn trai tôi làm anh hùng cứu mỹ nhân, bị th/ương phải nhập viện.
Anh bảo tôi ở lại chăm sóc, tôi từ chối.
Anh nói lòng mình quang minh chính đại, chưa từng có ý gì với ai khác ngoài tôi. Tôi không tin.
Sau đó tôi dứt khoát nói lời chia tay.
“Đoạn đường còn lại, em không đi cùng anh nữa. Em không thể làm người khom lưng chịu thiệt mãi như thế.”
“Mẹ em sinh em ra, không phải để em đi hầu hạ người khác đâu.”
ANH LÀ AI KHÔNG QUAN TRỌNG BẰNG ANH LÀ CỦA EM
Để tránh nóng, tôi lên thảo nguyên và "cưa" được một chàng trai chăn ngựa.
Thân hình uy vũ "chỗ nào đó"... cũng hùng dũng.
Trời vừa sáng tôi đã bỏ chạy.
Vậy mà anh ta đuổi đến tận Nam Thành
"Để tìm em, anh đã bán hai con bò..."
Nghĩ đến sức lực vô tận như trâu của anh, tôi liền mềm lòng. Bao nuôi anh ta luôn.
Cho đến khi tôi phát hiện ra, nhà anh ta tính bò không phải theo "con",
Mà là theo "ngọn đồi".
TRIÊU TRIÊU TUẾ TUẾ
Văn án:
Ta cùng với khuê mật xuyên không về cổ đại.
Nàng gả cho đích thứ tử phủ Hầu, còn ta lại gả cho trưởng huynh của hắn.
Tưởng đâu nắm trong tay kịch bản sủng văn ngọt ngào, ngày ngày ân ái mặn nồng, sống cuộc đời không biết xấu hổ là gì.
Cho đến khi hai huynh đệ ấy dẫn về một mỹ nhân, tối hôm đó liền đem cả hai chúng ta tống vào từ đường quỳ gối chịu phạt.
Chà chà! Đúng là mùi ngược văn bốc lên rồi đây!
Khuê mật vừa gặm móng giò vừa nức nở:
"Hu hu hu… soái như vậy, ta còn chưa ngủ đủ mà..."
Ta thì cõng theo đống châu báu, cười hi hi ha ha:
"Ra ngoài rồi, ta bao cho ngươi mười người mẫu nam, chơi đến chán thì thôi!"