Hiện Đại
Nội dung xoay quanh bối cảnh xã hội ngày nay với tình yêu, công việc, gia đình và những vấn đề quen thuộc trong cuộc sống. Nhân vật có tính cách gần gũi, câu chuyện dễ liên hệ với thực tế nên thường rất được yêu thích.
Truyện mới cập nhật
MẸ CỦA PHẬT TỬ ĐÃ TRÙNG SINH RỒI
Tôi là mẹ của một “Phật tử” trong giới hào môn Kinh thành. Con trai tôi bẩm sinh lãnh đạm vô tình. Cho đến khi thằng bé vì một minh tinh mà phá giới, bước chân trở lại chốn hồng trần.
Thẩm Tự đem toàn bộ gia sản đổi lấy việc cưới được minh tinh kia. Mọi người đều ca tụng: kẻ xưa nay vô tình, một khi động tâm thì sâu nặng, đến cả tài sản bạc tỷ cũng có thể dâng cho người ta.
Còn tôi, bởi hết lần này đến lần khác ngăn cản, nên bị thằng bé oán hận, cả đời không muốn gặp mặt.
Ngay cả khi tôi nằm trên giường bệnh, thằng bé cũng chỉ niệm khẽ một câu Phật hiệu rồi nói: “Nhân quả báo ứng. Mẹ rơi vào kết cục này, cũng là tự chuốc lấy mà thôi.”
Sau đó, tôi trùng sinh. Trở về cái ngày thằng bé nói muốn xuống tóc đi tu.
Lần này, chính tay tôi tiễn thằng bé vào cửa Phật. Rồi quay đầu, lập đứa “sói con” tôi một tay nuôi lớn trở thành người thừa kế.
Bí Mật Bên Phải
Bạn trai tôi mắc chứng yêu đồ vật, lúc nào cũng mang theo một con búp bê vải bên mình.
Khi xem phim, anh ta thậm chí còn mua ba vé chỉ để đặt con búp bê vải bên cạnh.
Tôi đăng bài lên mạng để than thở, có người bình luận: [Bạn trai cô không phải mắc chứng yêu đồ vật mà chỉ sợ có người ngồi bên phải hắn thôi.]
Tình Trôi Theo Dòng Nước
Tôi là con dâu được nhà họ Lục chỉ định.
Ngay lúc ba anh em bọn họ cãi vã không ngừng, ai cũng không muốn cưới tôi, tôi lặng lẽ mở miệng: “Tôi mang thai rồi.”
Ba người lập tức sững lại, phát ra tiếng gầm sắc bén.
“Ai là cha đứa bé?!”
Tôi đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Xin lỗi nhé, không thể tiết lộ, sau này tôi cũng không ở nhà họ Lục nữa. Đây là tiền nhà họ Lục đã nuôi dưỡng tôi, tôi làm tròn hai mươi vạn.”
Tôi đặt tiền xuống, không quay đầu mà rời đi.
Sau đó, bọn họ lại hối hận, hết lần này đến lần khác tìm tôi.
Cho đến khi nhìn thấy tôi và Kỳ Chính hôn nhau, bọn họ hoàn toàn không nhịn nổi nữa.
“Kỳ Chính! Đồ khốn kiếp! Dám phản bội bọn tao?!”
Năm đó, người bày mưu tính kế cho bọn họ thoát khỏi hôn ước chính là Kỳ Chính.
SỔ TAY QUAN SÁT HAI ĐỨA TRẺ
Tôi trước giờ luôn nghĩ anh trai tôi bị rối loạn cảm xúc.
Lúc ba mẹ ly hôn, mặt anh ấy không hề có chút biểu cảm nào.
Khi ông bà mất, ánh mắt anh cũng dửng dưng như chẳng có chuyện gì.
Cho đến khi thấy tôi thi ba môn mà điểm cộng lại chưa được 40, cuối cùng anh cũng bùng nổ:
"Em nói cái gì? Tổng ba môn cộng lại còn không bằng cỡ giày của anh?"
Cười xỉu, là tôi giả vờ đó!
Thật ra là... bốn môn lận.
…
Trò Chơi Tình Ái
Con trai trưởng nhà họ Giang từ nhỏ đã ghét tôi, nhưng không thể thay đổi số phận: sẽ cưới tôi.
Để phản đối, trong lễ cưới, anh bỏ chạy đi chơi đua xe, còn sau hôn lễ thì vô tư làm đủ trò quái đản.
Tôi trở thành trò cười trong giới, Giang Dực nhìn cảnh chẳng thèm can thiệp: "Tự gây phiền phức thì chịu đi."
Vì thế, ai cũng công nhận, tôi sẽ gắn cả đời với Giang Dực, anh cũng vậy.
Đến kỷ niệm năm thứ năm, tôi gửi cho anh một tờ giấy ly hôn.
Tôi cười nhẹ, nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng có thể vứt bỏ ngươi rồi."
Đêm ấy, Giang Dực nổi điên, tay không đập tan phòng cưới.
CẢ THẾ GIỚI ĐỀU BIẾT ANH YÊU EM
Văn án:
Sau khi uốn nắn gã nam chính bệnh kiều, trước đây chính là một kẻ có chiếm hữu dục cực mạnh, nổi điên lên thì có thể hủy trời diệt đất, sau khi đã thành một người bình thường, tôi quyết định rời khỏi thế giới này.
Anh ta mắt đỏ hoe, không chịu để tôi đi. Tôi ôm lấy anh, dịu giọng dỗ:
“Ngoan nào, em đi mua dâu tây cho anh nhé.”
Rồi tôi biến mất.
Không ngờ ba năm sau, tôi lại xuyên trở về.
Người đáng thương năm xưa Kỷ Yến Xuyên, giờ đã trưởng thành thành ông trùm hắc đạo khét tiếng ở thủ đô, một tay là có thể che trời.
Anh lạnh lùng siết chặt cổ tay tôi, mạnh mẽ ném xuống giường. Chiếc cà vạt từng vòng từng vòng quấn lại, giọng khàn khàn truy hỏi:
“Ngoan ngoãn, dâu tây mà ba năm trước em nợ anh… tối nay muốn để anh ‘trồng’ ở cổ, hay ở eo đây?”
…
Cứu Chồng Một Mạng, Tôi Nhận Lại Một Cú Phản Bội
Chồng tôi được chẩn đoán mắc ung thư, bác sĩ nói có thể chữa được, nhưng phải tốn rất nhiều tiền.
Tôi lập tức gọi điện cho mẹ, muốn mượn tiền của bà.
Mẹ tôi ngoài miệng thì đồng ý, nhưng sau lưng lại lén lút nhắn tin cho chồng tôi, lừa hắn rằng tôi bị ung thư.
Tôi hiểu ý mẹ, tôi trách bà không tin chồng tôi, nhưng bà lại nghiêm túc nói: "Nếu chồng con sẵn lòng làm điều tương tự vì con, vậy mẹ sẽ cho con mượn."
Ngay khi tôi định phản bác, chồng tôi lại đột nhiên gửi cho tôi một tin nhắn: "Chúng ta ly hôn đi."
Sự Cứu Rỗi Của Phản Diện
Sau khi tự sát, tôi du hành thời không đến cổng viện phúc lợi. Hệ thống yêu cầu tôi nhận nuôi nam chính lẻ loi hiu quạnh, chữa lành tuổi thơ bi thảm của cậu ta.
"Nếu tôi không làm thì sao?"
"Chinh phục thất bại, ký chủ sẽ mãi mãi không thể trở về thế giới cũ."
Nghe vậy, tôi hài lòng gật đầu, xoay người đi về phía góc phòng. Ở đó, phản diện phiên bản mini trong nôi đang ôm quả bóng da nhỏ mà bi bô, trông rất đáng yêu, tôi cười híp cả mắt: "Nào, về nhà với mẹ."
Búp Bê Da Người
Tôi vừa chuyển đến căn hộ mới, cô bạn cùng phòng chưa từng quen biết đã tặng tôi một chiếc túi hàng hiệu xa xỉ.
Nhưng tôi không hề cảm ơn cô ta.
Bởi vì từng đồng tiền của cô ta đều nhuốm máu tươi của tôi và một người bạn cùng phòng khác của tôi đang khoác tay bạn trai tôi trở về.
Mọi người đã tề tựu đông đủ, tiệc sắp bắt đầu.
GAME KINH DỊ CHỮA KHỎI BỆNH TRẦM CẢM CỦA TÔI
Game kinh dị đã giáng lâm.
Trước khi bước vào trò chơi: tôi là đứa con bị ba mẹ hắt hủi, ngày ba bữa cơm rau dưa, có khi chẳng làm gì cũng ăn đòn thừa sống thiếu chết. Nỗi trầm cảm cứ thế ngấm sâu, nhưng sáng nào cũng phải dậy sớm nấu cơm cho cả nhà.
Sau khi bước vào trò chơi: Lạnh cóng, có ma rìu mang áo bông dày cộm đến cho.
Đói bụng, có ma chết đuối làm đầu bếp riêng.
Chán nản, có ma tóc dài đến thắt bím tóc, chơi đồ hàng với tôi…
Những người chơi khác kinh ngạc: "Chúng ta chơi cùng một game thật sao?"