Nữ Cường
Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, thông minh, độc lập. Không phụ thuộc vào nam chính mà tự tạo dựng cuộc sống, địa vị và tình yêu.
Truyện mới cập nhật
Chấp Thoa Sư
Hoàng đế cầu được bí dược, có thể xuyên qua thời không.
Hắn muốn quay lại tìm Bạch Nguyệt Quang đã khuất.
Toàn cung chấn động, đều cầu ta khuyên can.
Bọn họ không biết, ta làm hoàng hậu năm năm, cuối cùng cũng chỉ là thế thân cho cung nữ ấy mà thôi.
Nhưng ta vẫn đi.
"Ngay cả hoàng hậu cũng muốn ngăn cản trẫm sao?"
Thiên tử nổi giận, vạn người quỳ phục.
Ta nhìn hoàng đế, khẽ lắc đầu, từng bước tiến lên phía trước.
"Không, xin hoàng đế bảo trọng long thể, thần thiếp nguyện thay người thử thuốc."
Ta đoạt lấy viên thuốc ấy, ngửa đầu nuốt xuống.
Ai mà chẳng có Bạch Nguyệt Quang của riêng mình?
Tạ Trường Ẩn, ta đến tìm chàng đây.
Bảo Vệ Quốc Sư Đại Nhân
Tiểu thuyết gốc phim “Minh Nguyệt Thương Mang” do Bành Tiểu Nhiễm, Trịnh Nghiệp Thành, Đổng Tư Thành và Dương Hật Tử đóng chính.
Nội dung:
Nữ chính vô tình xuyên vào cơ thể Phùng Diệu Quân một công chúa mất nước, trời xui đất khiến đồng mệnh tương liên với quốc sư nước địch Vân Nhai, sau đó hai người từ đối địch dần rơi vào lưới tình lúc nào không hay.
Giới thiệu vắn tắt:
Nếu như bọn họ cũng có vòng bạn bè——
Đại ma vương: Cột buồm và mái chèo tan thành mây khói, thiên hạ này đúng như ta mong muốn. [Bản Đồ Ngàn Dặm Giang Sơn.jpg]
Phùng Diệu Quân: Nhiệm vụ hàng ngày “Cản trở oan gia xưng bá thiên hạ” hoàn thành (1/1), hôm nay lại vui vẻ sống sót, ngày mai cũng phải tiếp tục cố gắng bảo trụ cái mạng nhỏ của oan gia, bảo vệ mạng hắn chính là bảo vệ mạng ta.
ĐÍCH NỮ PHẢN KÍCH
Mùng tám tháng Giêng, nhà họ Cố đến cầu thân.
Người họ cầu thân không phải là ta, người đã lớn lên cùng Cố Tòng Cẩn, cùng hắn là thanh mai trúc mã, mà lại là thứ muội của ta.
Ta lấy hết dũng khí, tránh khỏi các hạ nhân đuổi theo đến tận ngoài phủ, hỏi hắn vì sao.
Ánh mắt hắn vẫn dịu dàng, nụ cười vẫn ấm áp như xưa, nhưng lại nói:
"Thịnh Khai, ta chỉ xem nàng như huynh muội, không có tình cảm nam nữ!"
Ta không hiểu, liền hỏi ngược lại:
"Chàng và đích muội trước đây chưa từng gặp mặt, vậy tình cảm nam nữ từ đâu mà có?"
Hắn hơi sững lại, sau đó từ từ nói:
"Thịnh Doanh danh tiếng tài hoa vang xa, lại thông tuệ hiền lành, là người duy nhất thích hợp làm tông phụ của Cố gia ta."
Nghe giọng điệu quả quyết của hắn, ta nghĩ mình đã hiểu ý hắn.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, dáng người như tùng, không kiêu ngạo cũng không tự ti, không còn chút dáng vẻ khốn cùng của năm xưa ở Thanh Châu.
"Vậy ra, chàng chưa từng nghĩ đến việc cưới ta, chỉ muốn dùng ta làm cái thang để bước vào Thịnh gia, đúng không?"
Tiểu sư muội có chút không bình thường.
Vừa mới tỉnh dậy thấy bản thân ở một nơi xa lạ ta cảm thấy có dự cảm bất ổn. Điều đầu tiên ta nghĩ đến chính là "mình bị bắt cóc rồi sao??" Nhưng chưa để ta kịp nghĩ nhiều thì trong đầu ta đột ngột xuất hiện những dòng kí ức kì lạ cứ cuộn trào khiến đầu ta đau nhức dữ dội, trong dòng kí ức đó ta biết được một sự thật kinh hoàng, ta vậy mà xuyên không rồi, lại còn xuyên vào cuốn sách mà ta đọc dở, đã thế còn là nhân vật pháo hôi nữa chứ. Rốt cuộc là vì sao, chẳng lẽ chỉ vì trong khi vẽ phù ta lười biếng mà lại bị trời phạt đưa đến thế giới khác rồi??
Ta vốn dĩ là một sinh viên, chỉ là không được bình thường một xíu, cũng chỉ vì ta có mệnh cách thuần âm đặc biệt nên từ nhỏ gia đình đã để ta cho một vị đạo trưởng nuôi nấng và để ông dạy ta đạo pháp. Ban ngày ta đi học làm một sinh viên bình thường, ban đêm theo sư phụ đi giúp người ta trừ ma diệt quỷ hay xem phong thủy bảo địa. Những lúc rảnh rỗi thì sư phụ thường bắt ta luyện vẽ bùa và học mấy cái pháp môn, tâm pháp của ông, ta là thuộc loại trí nhớ tốt, học cũng nhanh nên những thứ đó ta đều sớm đã hiểu rõ, thế nên những lúc sư phụ không có nhà ta đã lén mua tiểu thuyết về đọc. Ấy vậy mà ta lại xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết đó rồi, một cuốn tiểu thuyết tu tiên mất não, nữ chính ngốc nghếch nhưng được trời ban thiên phú không tồi, được nhận vào làm đệ tử thân truyền của một trong năm tông phái mạnh nhất, vì gương mặt xinh đẹp mà được mọi người ưu ái bảo vệ, yêu thương. Ngay cả yêu ma quỷ quái gì cũng rung động với nàng rồi để dấy lên một cuộc chiến vô nghĩa khiến sinh linh đồ thán. Còn người mà ta xuyên vào là một pháo hôi độc ác, tư chất yếu kém, được tông chủ nhặt về nuôi nên được đặc cách làm nội môn đệ tử, nhưng lại luôn ghen tị với nữ chính được mọi người yêu thương nên không ít lần hại nàng sau đó bị đám liếm cẩu của nữ chính gi.ết ch.ết.
Nhưng thông qua kí ức của nguyên chủ thì ta lại không phải như sách nói, hơn nữa cái tư chất yếu kém mà đám người kia nói nguyên chủ vì trong người nguyên chủ không chỉ có đủ ngũ hành linh căn mà còn có ba loại linh căn biến dị, điều này khiến việc tu luyện của nguyên chủ khó khăn nên mới bị coi là phế vật. Nhưng đó là trong mắt họ, còn trong mắt ta đây chính là một thân thể tuyệt vời để tu luyện.
Cô Vợ Gợi Cảm Khiến Bác Sĩ Khương Mất Kiểm Soát
Bạch Y Đình nằm bất tỉnh trong bệnh viện, sống chết chưa rõ… Trong khi đó, vị hôn phu của cô – Hà Diệc Văn – lại thản nhiên vui vẻ ngoại tình, ôm người khác trong lúc cô còn đang vật lộn giữa ranh giới sống – chết.
Khi rơi vào cảnh khốn đốn, xấu hổ nhất, cô lại tình cờ đụng mặt người đàn ông từng là vết thương sâu nhất trong lòng – Khương Minh Hiên.
Cô chưa kịp đứng vững đã bị anh chế nhạo, cười cợt vì quá khứ, còn kéo cô vào bãi đỗ xe ép buộc phải “nhận sai”.
Mà sai lầm lớn nhất đời cô, chính là "ăn sạch" người ta rồi còn dám bỏ trốn không một lời từ biệt.
“Nam thần bệnh viện? Nam thần cái quái gì! Rõ ràng là một tên lưu manh bá đạo, hễ gặp là tôi lại gặp xui!”
Nhiều năm sau, bé con Khương Vận Ninh tò mò hỏi:
“Mami ơi, mami làm sao mà cua được daddy thế ạ?”
Bạch Y Đình nhếch môi, nhẹ nhàng đáp:
“Daddy của con là kiểu… ‘mua một tặng một’, tự mình đưa tới tận cửa, mẹ còn chưa kịp từ chối.”
Yêu anh là sai lầm
Mua đồ tránh thai xong, lúc đến nhà Lộ Minh, tôi nghe thấy hắn đang gọi điện cho bạn qua khe cửa.
“Mày có bạn gái rồi mà còn dây dưa với Thẩm Vi, chẳng lẽ không nỡ buông?”
Lộ Minh cười khẽ:
“Bạn gái tao ngoan lắm, chơi kiểu này chắc chắn sẽ giận. Thẩm Vi thì khác, cô ta thoáng.”
Tay tôi khựng lại ngay trước cửa.
Tôi sững người đứng bên ngoài.
Bất Vi Thiếp
Bất Vi Thiếp
Tin tức Hoài Thục công chúa bệnh nặng truyền đến, Tạ Tướng Thời say túy lúy một trận.
Ngày hôm sau, hắn liền truyền lệnh chuẩn bị hôn lễ, nói muốn nghênh thú công chúa.
Tiểu tư trong phủ đều nhìn nhau.
Chỉ vì bảy năm trước – Ta, thân là công chúa hòa thân, đã được Hoàng đế Chu quốc gả cho Tạ Tướng Thời, trở thành đương gia chủ mẫu của hầu phủ này.
“Hoài Thục tâm thiện si tình, vốn không nên chịu nỗi khổ tương tư này. Nay nàng bệnh nặng gần chet, tâm nguyện duy nhất là được gả cho ta làm thê. A Ninh, giáng thê thành thiếp là làm cho người ngoài thấy, nàng vĩnh viễn là thê tử duy nhất trong lòng ta.”
Đối với điều này, ta không khóc không làm loạn, thậm chí còn mỉm cười gật đầu đồng ý.
Chỉ vì ba ngày trước, phụ hoàng phi long truyền thư, nói hai nước đã đạt thành hiệp nghị, không lâu nữa sẽ đón ta về nước.
Ta, sắp được về nhà rồi.
Dạy bảo
Sau khi cưới, tôi mới phát hiện mẹ chồng với em chồng đúng kiểu không biết giữ khoảng cách.
Mẹ chồng tắm xong không mặc đồ, cứ thế trần truồng đi ngang qua trước mặt con trai.
Em chồng mùa hè thì không mặc quần lót, cứ lượn qua lượn lại trước mặt anh trai với cặp tuyết lộ lồ.
Muốn hỏi tôi gặp phải cái nhà quái gở như vậy sao vẫn chưa ly hôn?
Buồn cười quá, vì tôi là chuyên gia trị mấy thể loại quái gở như này mà.
Sư Tôn Không Muốn Làm Quý Phi
Sư Tôn Không Muốn Làm Quý Phi
Ngày thứ hai sau khi ta xuyên thành sư tôn pháo hôi, hệ thống liền… mất liên lạc.
Mãi đến hơn mười năm sau,nó mới run rẩy tìm đến ta, lên tiếng đầy chột dạ:
【Sau này ngươi sẽ thu bốn đồ đệ quan trọng.】
【Một kẻ là đan tu chuyên luyện độc hại
người,một là kiếm tu đủ sức diệt thiên hủy
địa,một là yêu tu tộc hồ ly, thích m/oi ti/m g/an ăn sống,còn lại là một hoàng tử phản diện, mưu mô thâm hiểm, sẽ khiến cả môn phái ngươi bị di/ệt s/ạch.】
【Hệ thống bên ta trục trặc, đến hơi muộn… chắc ngươi chưa thu ai làm đệ tử chứ?】
Ta gãi đầu, ngập ngừng nói:
“Ý ngươi là… mấy đứa kia hả?”
Tay chỉ về sau lưng:
Một đứa đang dùng lò luyện đan nấu thuốc trừ sâu,một đứa thì vác bản mệnh kiếm băm tỏi làm cơm,đứa còn lại biến thành tiểu hồ ly đuổi gà bắt ch/ó.
An Ngư
Thành thân 3 năm, đột nhiên Thẩm Kỳ An khôi phục ký ức.
Hắn nói với ta rằng bản thân là trưởng tử Trấn Bắc hầu, trong nhà đã có chính thê.
Ta không cự tuyệt lời thỉnh cầu muốn ta cùng hắn hồi kinh, nhưng khi hắn vì chính thê mà khó xử do dự, ta liền phủ nhận mối quan hệ giữa chúng ta.
“Công tử đã tìm được người thân, vậy xin hãy thanh toán số bạc đã hứa với tiểu nữ.”
Trong ánh mắt không thể tin nổi của hắn, ta xoay người rời đi, mang theo một xấp ngân phiếu dày cộm.
Nói đùa gì chứ, loại người như hắn, ta nhặt về không mười cũng tám.
Kẻ vừa mới nhặt về không chỉ tuấn tú hơn hắn, còn trẻ hơn, vừa hay đang lo không biết tìm cớ gì để bỏ hắn đây!