Nữ Cường
Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, thông minh, độc lập. Không phụ thuộc vào nam chính mà tự tạo dựng cuộc sống, địa vị và tình yêu.
Truyện mới cập nhật
Báo Đốm Xuyên Không Vào Nữ Minh Tinh Tuyến 18 Yêu Đương Với Ảnh Đế
Tôi vốn là con báo nổi tiếng nhất trong khu bảo tồn Thiết Lĩnh. Nghe mẹ kể, loài người còn từng quay cảnh tôi tung vó trên chương trình "Thế Giới Động Vật" đình đám của họ.
Vậy mà chỉ vì một khúc xương gà mắc ngang cổ họng, tôi lại xuyên hồn vào thân thể của một nữ diễn viên quèn hạng mười tám, chẳng có chút danh tiếng nào.
Chị quản lý khuyên tôi tham gia một show hẹn hò thực tế để gầy dựng lại danh tiếng, nhưng tôi lại quen thói hoang dã, hành động cứ như đang đóng "Fast and Furious".
Kết quả là khán giả ai nấy đều há hốc mồm. Ôi, vì miếng cơm manh áo mà một con báo như tôi cũng phải học cách ngoan ngoãn rồi.
NHA HOÀN THANH CHỈ
Ta là nha hoàn thông phòng của thiếu gia.
Ngày thứ hai sau khi chính thất vào cửa, ta liền bị bán cho gã đánh mõ Lưu Thập Tam làm thê tử.
Hắn vừa xấu xí lại thấp hèn, đầu đầy sẹo và chốc lở, xưa nay chưa từng có ai nguyện ý gả cho hắn.
Người duy nhất tiễn ta lên đường là Hồng Cẩn - tỷ muội tốt của ta, nàng cười nói:
“Nguyện Thanh Chỉ tỷ tỷ cùng Lưu Thập Tam trăm năm hòa hợp, con cháu đầy đàn.”
...
TA KHIẾN TƯỚNG QUÂN TỪ HÔN VỚI THANH MAI
Văn án:
Vị tướng quân bình định biên cương khải hoàn trở về, gia tộc định gả ta cho hắn.
Đáng tiếc, trong lòng hắn đã sớm có bạch nguyệt quang.
Bạch nguyệt quang của hắn kiêu ngạo nói với ta:
“Dẫu ngươi là thiên kim thừa tướng, nhan sắc như hoa xuân thì đã sao? Ta với chàng là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô ưu vô lo.”
Ồ, định tranh giành đạo lý với ta sao?
Ta cụp mắt khẽ cười, làn khói trà lượn lờ che khuất đi ý lạnh trong mắt.
Không khéo rồi, ta giỏi nhất chính là tranh đấu chốn hậu viện đấy.
TRI NGUYÊN VỊ NHẤT
Tề Nghiễn vừa tắt thở, trong cung đã lập tức truyền tới danh sách tuẫn táng.
Tên ta đứng đầu tiên.
Ta nhìn dải lụa trắng được mang đến, cự tuyệt không chịu tuẫn táng.
Chỉ bởi ta và Ninh vương Tề Nghiễn có chung một đứa con, theo lý mà nói, không thể tuẫn táng theo được.
Nhưng quan viên Lễ bộ lại nói:
"Vương gia trước lúc lâm chung đã tấu trình lên thánh thượng, đem Tiểu Quận vương ghi vào danh phận của trắc phi Bạch thị. Nay Vương phi có thể an tâm lên đường rồi chứ?"
Ta vẫn không chịu chec.
Bọn cung nhân c/ư/ỡ/n/g ép chấp hành, vì để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, bọn chúng nhẫn tâm dùng lụa trắng s/i/ế/t cổ ta đến không còn hơi thở.
Trong khoảnh khắc hồn lìa x/á/c, bên tai lờ mờ vang lên thanh âm của Tề Nghiễn:
"Chu Tri Nguyên! Ngươi hại Vãn Vãn cả đời không thể sinh nở, đây chính là báo ứng của ngươi!"
Thì ra trước khi ta c/h/ế/t, Tề Nghiễn đã uống linh dược bí truyền, giả c/h/ế/t rồi hoàn sinh, toàn phủ hân hoan mừng rỡ.
Còn Bạch Vãn Vãn vì công lao dưỡng dục Tiểu Quận vương mà được nâng vị làm chính thê.
Chỉ có ta… hóa thành một linh vị cô tịch trong vương phủ.
Lần nữa mở mắt, ta đã trở về ngày mình ầm ĩ đòi hủy hôn.
…
Người Ngoài
Người Ngoài
Ngày hôm đó, khoản tiền đền bù giải tỏa của nhà chồng được chuyển về, nhưng tôi được thông báo rằng mình sẽ không được chia dù chỉ một xu.
Tôi không tranh cãi, cũng không ầm ĩ. Lặng lẽ thuê một căn hộ nhỏ, dọn ra khỏi căn nhà ấy.
Họ tưởng rằng tôi đi rồi thì mọi chuyện coi như kết thúc, từ nay không còn dây dưa.
Nhưng không ngờ, mẹ chồng bỗng phát bệnh nặng phải nhập viện, em chồng lập tức gọi điện cho tôi.
“Chị dâu, mẹ không có ai chăm sóc, chị mau về ngay đi!” Giọng cô ta vừa sốt sắng vừa đầy vẻ đương nhiên.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, mặc cho nó rung lên hết lần này đến lần khác.
Tôi tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi này, hoàn toàn không bị lay động.
Quân Hữu Hối
Quân Hữu Hối
Thái tử cưới ta, là vì nhìn trúng tính cách không tranh không đoạt của ta.
Hắn muốn ta hứa với hắn rằng, đợi đến khi tỷ tỷ ta hồi tâm chuyển ý trở về, ta sẽ nhường lại vị trí Thái tử phi.
Thế nhưng hắn nào hiểu, không tranh chính là sự tranh giành lớn nhất.
Sau khi thành thân, bất kể là tiền triều hay nội viện, ta đều vì hắn mà dốc cạn sức lực. Thậm chí có mấy lần, ta suýt chút nữa “mất m/ạng” vì hắn.
Ngày tỷ tỷ trở về, ta đúng theo lời hẹn, cởi bỏ y phục Thái tử phi, giao ra Phượng ấn.
Thế nhưng hắn lại bắt đầu chần chừ.
Thiên Thu Nghiệp
Thiên Thu Nghiệp
Trọng sinh trở về đêm Lương Chi Yển cùng Triệu Lệnh Nghi hẹn nhau bỏ trốn, với tư cách là vị hôn thê của hắn, ta đã tặng hắn lộ phí.
Với lòng biết ơn dành cho ta, hắn và nàng lén lút ra khỏi thành trong đêm.
Sau đó, đón chờ họ sẽ là cảnh màn trời chiếu đất, nghèo túng khốn khó.
Hắn sẽ không còn cơ hội nắm giữ quyền lực khuynh đảo thiên hạ như kiếp trước.
520 Ngày Dối Trá
520 Ngày Dối Trá
Tôi ngồi xe liên tỉnh về nhà mẹ đẻ ăn Tết, bên cạnh là một nữ sinh đại học.
Vô tình liếc qua màn hình điện thoại cô ấy, tôi thấy ảnh nền là một người đàn ông mặc vest.
Cô bé giơ điện thoại lên, cười khoe:
“Đây là bạn trai em đó, đẹp trai ha? Anh ấy là lãnh đạo cấp cao của một công ty niêm yết, lại còn cực kỳ chung tình nữa!”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không dám tin mà dụi mắt.
Người đàn ông kia… sao lại giống chồng tôi như đúc?
Đúng lúc đó, điện thoại cô gái vang lên.
Cô ấy tươi cười bật loa ngoài.
Giọng chồng tôi vang lên trong điện thoại:
“Bé yêu, đến nơi gọi cho anh nhé, anh ra bến xe đón em.”
BÁNH NƯỚNG VÀ MỄ ĐẬU
Ta vốn là thú nô hung hãn nhất dưới trướng Trưởng công chúa, nhân lúc nàng tuẫn quốc, ta thừa cơ chạy trốn giữa cơn loạn lạc.
Ma ma trong cung trước khi chết đã dúi vào tay ta rất nhiều bánh nướng — đó là món ta yêu thích nhất.
Bà nói: “Bên ngoài kia mới là chốn tốt nhất. Không biết đi đâu… thì cứ lần theo mùi bánh mà tìm.”
Ta ngơ ngác mù mịt, bước chân lang thang giữa thế gian hỗn độn, trên đường đi… ta nhặt về ba cô nương.
Cho đến khi — cả ba đều lần lượt chết trong vòng tay ta, ta mới hiểu ra…
Thứ ta muốn tìm, từ đầu đến cuối… chưa bao giờ là bánh nướng.
...
Mặt Dày Gặp Lạnh Đầu
Mặt Dày Gặp Lạnh Đầu
Chị thuê nhà tầng dưới sau khi biết tôi có một căn nhà bỏ trống trong khu chung cư, đã dẫn cả gia đình chủ động tìm đến gặp tôi.
Tôi tưởng họ muốn thuê nhà, nên đã nói một mức giá thấp nhất.
Không ngờ chị ta lắc đầu:
“Chúng tôi không thuê nhà chị, mà là muốn làm người trông coi căn nhà của chị!”
“Chỉ cần chị trả lương hàng tháng, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho ngôi nhà của chị!”
Tôi phải mất một lúc mới hiểu rõ từ lời nói của họ,
cả gia đình này thực chất muốn tôi bỏ tiền ra thuê họ vào ở miễn phí trong nhà mình!
Tôi cạn lời, mấy người kia lại giả vờ như không hiểu, còn tỏ vẻ rất đương nhiên:
“Chúng tôi thật lòng muốn làm người trông nhà cho chị mà.”
“Cả nhà đã họp rồi, lương không cần nhiều, mỗi tháng chỉ cần mười nghìn tệ là được!”
Tôi chẳng buồn đôi co, đuổi cả đám ra ngoài.
Sau đó trực tiếp ủy thác cho bên môi giới cho thuê lại căn nhà.
Nhưng không ngờ, gia đình này quyết tâm có được căn hộ đó, bịa đặt rằng nhà tôi từng xảy ra á/n m/ạng, khiến khách thuê sợ quá mà hủy hợp đồng.
Nhìn bộ dạng quyết lấy cho bằng được nhà tôi của họ,
tôi lạnh lùng cười khẩy:
Đã thích ở nhà miễn phí như thế, vậy thì để tôi tìm cho mấy người một chỗ không tốn tiền mà tha hồ ở luôn!