Trả Thù
Trả thù tập trung vào việc nhân vật chính khiến kẻ ác phải trả giá.
Truyện mới cập nhật
CÂU CHUYỆN THÂM CUNG
Trong yến tiệc ngày xuân, đích tỷ để sổng mất con vẹt của Thái hậu.
Nàng rơi lệ, quỳ xuống cầu xin:
“Xin Thái hậu tha cho muội muội một mạng.
Nàng không cố ý làm chết con vẹt, chỉ là ham vui quá mức mà thôi.”
Nhưng con vẹt kia biết niệm kinh Phật, là vật Thái hậu vô cùng yêu thích.
Thái hậu giận dữ ngất đi, Hoàng đế lập tức hạ chỉ — đem ta dìm xuống hồ sen.
Đích tỷ ta nhờ danh tiếng hiền lương trung hậu, được đưa vào cung làm phi.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, chỉ thấy đích tỷ đang cầm thiệp mời dự yến tiệc ngày xuân, chau mày than:
“Bao nhiêu là quý nữ như thế, Hoàng thượng sao có thể nhớ tới ta được chứ?”
...
Thai Cừu Non
Ở quê tôi có một món ăn được cho là còn ngon hơn cả thịt rồng, gọi là "thai dương" - tức cừu non chưa đủ tháng, được sinh ra khi cừu mẹ đang mang thai bị dọa cho sợ đến tột độ.
Thịt thai dương tươi ngon, mỡ mềm như đậu hũ, cắn một miếng là hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng.
Bố tôi là một cao thủ chế biến món thai dương, nhưng nhà tôi không nuôi một con cừu nào.
Tôi tò mò hỏi mẹ tại sao. Mẹ tôi mặt mày tái nhợt, những ngón tay đặt trên bụng bầu không ngừng run rẩy.
BA ĐỜI CHỒNG, NHƯNG TÔI KHÔNG PHẢI LÀ HÀNG MẤT GIÁ
Tôi từng kết hôn với hai người đàn ông.
Chồng cũ ngoại tình tinh thần, tôi chủ động ly hôn.
Người hiện tại nghĩ tôi xem anh ta là người thay thế, cũng đòi ly hôn.
Lúc tôi chuẩn bị ký vào đơn ly hôn, cây bút bị Thẩm Dự giật lấy.
“Em đã nghĩ kỹ chưa?”
Ánh mắt anh ta tối lại, nặng nề nhìn tôi.
“Hôm qua nếu tôi về nhà chậm một chút, anh và người phụ nữ đó định làm gì?”
“Là em sai trước, tôi chỉ đang đáp trả thôi.” – Anh ta cười lạnh.
Những lời biện minh đến bên môi tôi lại bị nuốt ngược vào.
Thôi vậy...
“Ngày mai, chín giờ sáng gặp nhau ở Cục Dân chính, được không?”
Thấy tôi thực sự không có ý níu kéo, Thẩm Dự nghiến răng giận dữ.
“Lại ly hôn, em sẽ là… hàng đã qua tay ba người rồi đó!”
Tôi ngắm nhìn gương mặt trắng trẻo, môi đỏ răng trắng của anh ta, mỉm cười đáp:
“Còn anh thì sao? Đồ hoa tàn liễu úa từng bị tôi chơi qua?”
Trọng Sinh Cùng Em Trai Báo Thù Những Kẻ Đã Hại Chúng Tôi Ở Kiếp Trước
Trong tang lễ của mẹ, bố tôi mang về một đứa con gái riêng.
Cô ta trông ngoan ngoãn, mềm mại, bộ dạng vô cùng đáng thương.
Tôi khẽ cười lạnh, liếc nhìn về phía sau lưng.
Ánh mắt em trai tôi lóe lên sát khí, cả người tràn ngập hơi thở nguy hiểm.
Tôi bước đến cạnh cậu, chậm rãi mở miệng:
"Kiềm chế chút, đừng chơi đến chết người, ít nhất phải chừa lại một hơi thở."
Tôi Và Chồng Hoán Đổi Thân Xác
Tôi mang thai ba, bụng to đến mức không thể nằm thẳng khi ngủ, đi lại phải nhờ xe lăn.
Thế nhưng chồng tôi lại càu nhàu:
"Những phụ nữ khác sinh con có dễ gì đâu, sao em lại kén cá chọn canh vậy?"
Nhưng chẳng ngờ, đến ngày tôi sắp lâm bồn...
Chúng tôi đã hoán đổi cơ thể.
Mọi chuyện bây giờ ổn rồi.
Anh ấy có thể trực tiếp trải nghiệm việc "dễ dàng" này.
HỒNG LÂU ẢNH NGUYỆT
Kinh thành, giữa đêm trăng, Hồng Nguyệt Lâu sáng rực như dải ngân hà rơi xuống nhân gian.
Nơi đó, nàng là chủ nhân cao quý – Tô Yên Vũ.
Nhan sắc khuynh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, thân thủ bất phàm, chỉ một ánh mắt đã khiến cả sảnh đường im bặt.
Nhưng không ai biết, sau tà áo đỏ rực là mối thù sâu như máu.
Cha nàng, quyền thần nắm binh, kẻ từng cưỡng đoạt mẫu thân nàng, rồi phủi tay bỏ mặc.
Kẻ đó cũng chính là hung thủ gián tiếp đẩy mẫu thân nàng xuống mồ.
Giữa ván cờ báo thù, nàng gặp hắn – Lạc Vũ Hàn, vị Thái tử quyền mưu, ngoài lạnh trong nóng, từng là kẻ đối đầu, rồi thành đồng minh bất đắc dĩ.
Tình cảm, nghi kỵ, phản bội, âm mưu…
Khi máu nhuộm thềm ngọc, nàng sẽ chọn gì – báo thù đến cùng, hay buông bỏ tất cả để giữ lấy một trái tim?
Hồng lâu dưới ánh trăng, bóng người mờ ảo.
Nơi hoa không vì ai mà nở, cũng không vì ai mà tàn.
Đại Công Chúa
Ta là Đại công chúa của An Triều.
Thế nhưng khi bệnh nặng, phu quân Trạng nguyên không những đánh đổ thuốc của ta, mà còn ở trước giường ta thân mật cùng nữ nhân khác.
Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ba năm trước, hắn vẫn còn giả bộ.
Lần này, ta phải xem hắn diễn thế nào đây?
ĐÍCH NỮ PHẢN KÍCH
Mùng tám tháng Giêng, nhà họ Cố đến cầu thân.
Người họ cầu thân không phải là ta, người đã lớn lên cùng Cố Tòng Cẩn, cùng hắn là thanh mai trúc mã, mà lại là thứ muội của ta.
Ta lấy hết dũng khí, tránh khỏi các hạ nhân đuổi theo đến tận ngoài phủ, hỏi hắn vì sao.
Ánh mắt hắn vẫn dịu dàng, nụ cười vẫn ấm áp như xưa, nhưng lại nói:
"Thịnh Khai, ta chỉ xem nàng như huynh muội, không có tình cảm nam nữ!"
Ta không hiểu, liền hỏi ngược lại:
"Chàng và đích muội trước đây chưa từng gặp mặt, vậy tình cảm nam nữ từ đâu mà có?"
Hắn hơi sững lại, sau đó từ từ nói:
"Thịnh Doanh danh tiếng tài hoa vang xa, lại thông tuệ hiền lành, là người duy nhất thích hợp làm tông phụ của Cố gia ta."
Nghe giọng điệu quả quyết của hắn, ta nghĩ mình đã hiểu ý hắn.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, dáng người như tùng, không kiêu ngạo cũng không tự ti, không còn chút dáng vẻ khốn cùng của năm xưa ở Thanh Châu.
"Vậy ra, chàng chưa từng nghĩ đến việc cưới ta, chỉ muốn dùng ta làm cái thang để bước vào Thịnh gia, đúng không?"
Văn phòng ma ám
Một nơi tưởng văn minh, nhân đạo nhưng lại thối nát, tệ hại. Họ xem con người là thứ để chà đạp, làm thú tiêu khiển. Nơi đạo đức là thứ rẻ mạt. Vốn dĩ ma quỷ không đáng sợ bằng lòng người.
Một Giấc Mộng Dưới Ánh Trăng Sáng
Vị hôn phu của ta si tình với tỷ tỷ.
Biết được họ tâm đầu ý hợp, ta đã đề nghị hủy hôn.
Vị hôn phu từ chối.
“Ta chỉ xem nàng là tỷ tỷ của nàng nên quan tâm hơn một chút thôi, nàng đã nghĩ nhiều rồi.”
Sau này, tỷ tỷ cùng ta đi dạo chơi, nửa đường gặp phải sơn tặc cướp bóc.
Lũ cướp bắt hắn phải chọn một trong hai. Hắn bất chấp ta đang mang thai, lại lựa chọn tỷ tỷ.
Tỷ tỷ đắc ý mỉm cười, còn ta thì bị sơn tặc luân phiên giày vò, một xác hai mạng.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại vào ngày hắn đến nhà ta cầu thân.