Trả Thù
Trả thù tập trung vào việc nhân vật chính khiến kẻ ác phải trả giá.
Truyện mới cập nhật
Thiên Mệnh Ác Nữ
Phản quân đã áp sát thành, xe ngựa lại không chạy nổi nữa.
Phụ thân liếc nhìn đầy khoang xe toàn là vàng bạc châu báu, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ.
Người nhét cho ta một thanh đoản đao, bảo ta xuống xe, tự mình chạy trốn.
"Sống c.h.ế.t chỉ là chuyện nhỏ, mất danh tiết mới là chuyện lớn, con chớ làm nhục gia phong.”
Vì giữ danh tiết, ta lẽ ra nên tự vẫn.
Nhưng trên đời này, làm gì có chuyện gì là lẽ ra nên hay không nên.
Ta chỉ biết một điều.
Bất luận kẻ nào cũng không thể cản đường sống của ta.
TỪNG Ở DƯỚI BÙN LẦY, GIỜ CHẠM TỚI TRỜI CAO
Mẹ kế là bạn thân của mẹ ruột tôi, luôn nuông chiều tôi hết mực.
Cưng chiều đến mức khiến ba tôi hoàn toàn thất vọng, quay sang dồn hết tâm huyết vào việc bồi dưỡng con gái riêng của bà ta.
Sau khi ba mất, mẹ kế nuốt trọn phần thừa kế, rồi thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi chết giữa đêm tuyết trắng, xác nằm lạnh lẽo nơi đầu đường.
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình quay về quãng thời gian sắp lên lớp mười một.
Mẹ kế dúi tiền vào tay tôi, thì thầm:
“Đừng để ý tới ba con. Dì ủng hộ con theo đuổi đam mê âm nhạc.”
...
MINH SA
Ta là quỷ chuyên đan dệt linh hồn duy nhất ở U Minh Ty, đã làm thị nữ cho con gái Quỷ Vương – Dạ Ly – suốt năm trăm năm.
Nàng yêu một họa sĩ nhân gian, muốn vì hắn mà đọa vào luân hồi.
Trước khi rời đi, nàng bỗng nảy ra một ý, rút hết những sợi tơ linh hồn trong thân thể ta, đan thành một bộ giá y, để khoác lên mình mà đến nhân gian thành thân với hắn.
Nàng nhét tàn hồn của ta vào tay áo, nói muốn ta chứng kiến hạnh phúc của bọn họ.
Về sau, để lấy lòng họa sĩ kia, nàng còn muốn đem tàn hồn còn sót lại của ta nghiền nát, làm thành loại mực tươi mới nhất cho hắn vẽ tranh.
Ta bị ép đặt dưới nghiên mực, đối mặt với họa sĩ ấy, khẽ mỉm cười quỷ dị:
“Ngươi có biết vì sao tài hoa cạn kiệt, chẳng thể vẽ nổi nữa không? Bởi mỹ nhân mà ngươi ngày ngày si mê — căn bản không phải là người.”
...
NGHI LỄ HIẾN TẾ CỦA CÔ GÁI MÙ
Tôi là một người mù.
Khi mở tủ lạnh ra, tay tôi vô tình chạm phải t/h/y t/h/ể của bạn trai.
Ngay lúc ấy, có ai đó đang đứng sau lưng tôi im lặng mà bình thản, hắn dường như chỉ đợi xem… tôi sẽ phản ứng thế nào.
…
CHỒNG MẤT, MẸ ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, GIỜ LẠI MUỐN TÔI VỀ CHĂM SÓC
—
Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện vì mẹ chồng bị ngã, bà ta bỗng lạnh lùng lên tiếng:
“Cô đúng là giỏi giả vờ.”
Tôi còn đang ngẩn người chưa hiểu bà nói gì, thì bà lại tiếp:
“Lúc nãy bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp nói không phải thì cô đã ngắt lời rồi.”
“Cô định tranh giành tài sản với con gái tôi đúng không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi đều để lại cho con gái.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Con trai bà đã chết rồi.
Vậy tôi còn lý do gì để phải tiếp tục quan tâm đến người mẹ chồng cũ này?
Tôi lập tức để bà ngồi xuống chiếc ghế cạnh nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệnh viện, rồi quay người bỏ đi.
NGUYỆT HOA TRUYỆN
Đêm tân hôn, phu quân ta nói lời xin lỗi.
Hắn bảo, để bảo vệ tình yêu của hắn, ta phải tự kết liễu.
“Ngươi chọn cách c/h/e/c cho mình đi: rượu độc, d/a/o găm, t/r/e/o c/ổ hay nhảy sông?”
Ta hỏi lại:
“Thiếp có thể chọn… sướng tới c/h/e/c được không?”
…
LÒ HƯƠNG NỮ
Năm mất mùa đói kém, mẫu thân ta rửa mặt cho ta sạch sẽ, rồi đem ta bán vào kỹ viện, đổi lấy ba chiếc bánh bao.
Trong một đám nữ hài, ta lại bị chọn làm lò hương nữ.
Ngày ngày ta phải ngâm mình trong suối nước nóng rắc đầy cánh hoa, mỗi món ăn đưa vào miệng đều được cân đo nghiêm ngặt, từng bộ xiêm y mặc trên người đều ướp qua hương liệu kỳ dị.
Chớ nói tới chuyện tiếp khách, người thường còn chẳng được tới gần ta trong vòng ba thước.
Bọn kỹ nữ ai cũng bảo ta gặp vận tốt — nhưng chỉ mình ta biết rõ, bản thân chẳng qua là bị nuôi dưỡng thành một loại “người hương thượng phẩm” để dâng lên bậc quyền quý mà thôi.
...
Không Thể Trốn Thoát
Thậm chí các cơ thể của cha tôi đã bị tách rời, các bộ phận đều nằm khắp nơi...
Tay thì nằm dưới gầm giường, chân thì được quăng ra cửa, cả cơ thể đã bị băm từng khúc. Điều đó khiến cho tôi sợ hãi mà khóc thét lên:
“Huhuhu! Mẹ đã làm gì vậy? Tại sao mẹ lại giết chết cha chứ?”
Vẫn đang chìm trong sự bối rối của chính mình, mẹ tôi cũng đã tỉnh lại sau khi nghe thấy tiếng khóc. Bà lúc này, đưa mắt nhìn chăm chăm tôi mà bảo:
“Con có chuyện gì mà con lại khóc vậy?”
Vẫn đang chìm trong sự hoang mang của chính mình, ngay lập tức bà cũng để ý xung quanh mà hốt hoảng:
“Đây... rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Tại sao chồng của mình lại thành ra như thế này?”
Bà, trong sự sợ hãi đến bàng hoàng, vẫn ngồi bất động ở đó. Còn tôi, bởi vì sợ hãi nên cũng đã chạy ra bên ngoài mà đóng sầm cửa lại. Trong khi mẹ tôi lúc này cố gắng đập cửa mà bảo:
“Này con! Hãy mau mở cửa ra đi! Thậm chí những gì con nghĩ không phải là sự thật đâu! Mẹ không có giết chết cha con mà! Mẹ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra ở đây?”
Mặc kệ cho những lời giải thích của mẹ mình, nhưng tôi cũng không tin tưởng bà. Trong khi tôi thì cũng đã chạy xuống dưới nhà, nhưng lúc này cánh cửa đã khóa lại. Thậm chí chìa khóa còn nằm trên phòng của mẹ tôi nữa chứ?
Giờ đây tôi trở nên sợ hãi đến tột cùng. Tôi cũng chẳng biết phải làm gì trong tình huống này, hoặc làm sao để lấy chìa khóa để rời khỏi đây. Thậm chí, có ai đó sẽ đến giúp đỡ mình không? Nếu không, tôi sẽ chết ở đây do những gì mẹ mình đã gây ra đối với cha...
Thế là tôi cứ đứng đờ người ra đó. Sau một lát, cũng lên tiếng để gọi mọi người xung quanh đến:
“Có ai không? Làm ơn cứu cháu với! Mẹ của cháu phát điên, giết người rồi nè! Làm ơn hãy cứu cháu với!”
SAU KHI TIỂU THƯ QUA ĐỜI, TA TÁI GIÁ CÙNG CÔ GIA
Ta vốn là nha hoàn của tiểu thư, sau khi tiểu thư qua đời, ta được cô gia nạp làm kế thất.
Hôm nọ ta đến chùa hoàn nguyện, hương vừa thắp lên thì đột ngột tắt ngang.
Vị hòa thượng trông coi lò hương giật mình thất sắc:
“Ngọn hương bị gãy ngang thế này gọi là đoạn đầu hương! Nữ thí chủ, có người đang muốn mượn xác cô để hoàn hồn đấy!"
...
CỬU DI NƯƠNG MẤT TÍCH
Toàn phủ trên dưới đều đinh ninh rằng Cửu di nương đã cùng người mà nàng tư thông bỏ trốn.
Nào có ai hay, thi thể nàng lúc ấy lại đang lặng lẽ nằm gọn trong hòm y phục của ta.
Chẳng bao lâu sau, quản gia bắt đầu lục soát trong phủ…
Chuyện khởi đầu từ việc phu nhân mất một chiếc vòng ngọc, bèn hạ lệnh cho quản gia tra xét khắp nơi.
Ta không dám mở cửa, cũng không dám để ai bước vào kiểm tra.
Bởi vì — trong hòm đựng y phục của ta, chính là một thi thể.
...