Trả Thù
Trả thù tập trung vào việc nhân vật chính khiến kẻ ác phải trả giá.
Truyện mới cập nhật
NGHI LỄ HIẾN TẾ CỦA CÔ GÁI MÙ
Tôi là một người mù.
Khi mở tủ lạnh ra, tay tôi vô tình chạm phải t/h/y t/h/ể của bạn trai.
Ngay lúc ấy, có ai đó đang đứng sau lưng tôi im lặng mà bình thản, hắn dường như chỉ đợi xem… tôi sẽ phản ứng thế nào.
…
CHỒNG MẤT, MẸ ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ, GIỜ LẠI MUỐN TÔI VỀ CHĂM SÓC
—
Khi tôi đang vội vã chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện vì mẹ chồng bị ngã, bà ta bỗng lạnh lùng lên tiếng:
“Cô đúng là giỏi giả vờ.”
Tôi còn đang ngẩn người chưa hiểu bà nói gì, thì bà lại tiếp:
“Lúc nãy bác sĩ hỏi cô có phải con gái tôi không, tôi còn chưa kịp nói không phải thì cô đã ngắt lời rồi.”
“Cô định tranh giành tài sản với con gái tôi đúng không?”
“Đừng tưởng gọi tôi một tiếng mẹ là tôi sẽ cho cô tiền.”
“Con trai tôi chết rồi, tiền của tôi đều để lại cho con gái.”
Tôi khẽ gật đầu.
Đúng vậy.
Con trai bà đã chết rồi.
Vậy tôi còn lý do gì để phải tiếp tục quan tâm đến người mẹ chồng cũ này?
Tôi lập tức để bà ngồi xuống chiếc ghế cạnh nhà vệ sinh bốc mùi nhất bệnh viện, rồi quay người bỏ đi.
NGUYỆT HOA TRUYỆN
Đêm tân hôn, phu quân ta nói lời xin lỗi.
Hắn bảo, để bảo vệ tình yêu của hắn, ta phải tự kết liễu.
“Ngươi chọn cách c/h/e/c cho mình đi: rượu độc, d/a/o găm, t/r/e/o c/ổ hay nhảy sông?”
Ta hỏi lại:
“Thiếp có thể chọn… sướng tới c/h/e/c được không?”
…
LÒ HƯƠNG NỮ
Năm mất mùa đói kém, mẫu thân ta rửa mặt cho ta sạch sẽ, rồi đem ta bán vào kỹ viện, đổi lấy ba chiếc bánh bao.
Trong một đám nữ hài, ta lại bị chọn làm lò hương nữ.
Ngày ngày ta phải ngâm mình trong suối nước nóng rắc đầy cánh hoa, mỗi món ăn đưa vào miệng đều được cân đo nghiêm ngặt, từng bộ xiêm y mặc trên người đều ướp qua hương liệu kỳ dị.
Chớ nói tới chuyện tiếp khách, người thường còn chẳng được tới gần ta trong vòng ba thước.
Bọn kỹ nữ ai cũng bảo ta gặp vận tốt — nhưng chỉ mình ta biết rõ, bản thân chẳng qua là bị nuôi dưỡng thành một loại “người hương thượng phẩm” để dâng lên bậc quyền quý mà thôi.
...
Không Thể Trốn Thoát
Thậm chí các cơ thể của cha tôi đã bị tách rời, các bộ phận đều nằm khắp nơi...
Tay thì nằm dưới gầm giường, chân thì được quăng ra cửa, cả cơ thể đã bị băm từng khúc. Điều đó khiến cho tôi sợ hãi mà khóc thét lên:
“Huhuhu! Mẹ đã làm gì vậy? Tại sao mẹ lại giết chết cha chứ?”
Vẫn đang chìm trong sự bối rối của chính mình, mẹ tôi cũng đã tỉnh lại sau khi nghe thấy tiếng khóc. Bà lúc này, đưa mắt nhìn chăm chăm tôi mà bảo:
“Con có chuyện gì mà con lại khóc vậy?”
Vẫn đang chìm trong sự hoang mang của chính mình, ngay lập tức bà cũng để ý xung quanh mà hốt hoảng:
“Đây... rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Tại sao chồng của mình lại thành ra như thế này?”
Bà, trong sự sợ hãi đến bàng hoàng, vẫn ngồi bất động ở đó. Còn tôi, bởi vì sợ hãi nên cũng đã chạy ra bên ngoài mà đóng sầm cửa lại. Trong khi mẹ tôi lúc này cố gắng đập cửa mà bảo:
“Này con! Hãy mau mở cửa ra đi! Thậm chí những gì con nghĩ không phải là sự thật đâu! Mẹ không có giết chết cha con mà! Mẹ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra ở đây?”
Mặc kệ cho những lời giải thích của mẹ mình, nhưng tôi cũng không tin tưởng bà. Trong khi tôi thì cũng đã chạy xuống dưới nhà, nhưng lúc này cánh cửa đã khóa lại. Thậm chí chìa khóa còn nằm trên phòng của mẹ tôi nữa chứ?
Giờ đây tôi trở nên sợ hãi đến tột cùng. Tôi cũng chẳng biết phải làm gì trong tình huống này, hoặc làm sao để lấy chìa khóa để rời khỏi đây. Thậm chí, có ai đó sẽ đến giúp đỡ mình không? Nếu không, tôi sẽ chết ở đây do những gì mẹ mình đã gây ra đối với cha...
Thế là tôi cứ đứng đờ người ra đó. Sau một lát, cũng lên tiếng để gọi mọi người xung quanh đến:
“Có ai không? Làm ơn cứu cháu với! Mẹ của cháu phát điên, giết người rồi nè! Làm ơn hãy cứu cháu với!”
SAU KHI TIỂU THƯ QUA ĐỜI, TA TÁI GIÁ CÙNG CÔ GIA
Ta vốn là nha hoàn của tiểu thư, sau khi tiểu thư qua đời, ta được cô gia nạp làm kế thất.
Hôm nọ ta đến chùa hoàn nguyện, hương vừa thắp lên thì đột ngột tắt ngang.
Vị hòa thượng trông coi lò hương giật mình thất sắc:
“Ngọn hương bị gãy ngang thế này gọi là đoạn đầu hương! Nữ thí chủ, có người đang muốn mượn xác cô để hoàn hồn đấy!"
...
CỬU DI NƯƠNG MẤT TÍCH
Toàn phủ trên dưới đều đinh ninh rằng Cửu di nương đã cùng người mà nàng tư thông bỏ trốn.
Nào có ai hay, thi thể nàng lúc ấy lại đang lặng lẽ nằm gọn trong hòm y phục của ta.
Chẳng bao lâu sau, quản gia bắt đầu lục soát trong phủ…
Chuyện khởi đầu từ việc phu nhân mất một chiếc vòng ngọc, bèn hạ lệnh cho quản gia tra xét khắp nơi.
Ta không dám mở cửa, cũng không dám để ai bước vào kiểm tra.
Bởi vì — trong hòm đựng y phục của ta, chính là một thi thể.
...
XOAY CHUYỂN CÀN KHÔN
Chu Định Uyên là một kẻ xuất thân giang hồ, bỗng nhiên chấp nhận triều đình chiêu an, mà điều kiện hắn đưa ra chính là ban ta cho hắn.
Khi mọi người đều khuyên ta nhận mệnh, hắn lại chạy đến Yên Châu cứu một nữ tử, đó chính là chân ái kiếp trước của hắn.
Giây phút ấy, ta đã xác định, ta cùng hắn vốn là đế hậu tiền sinh, lâm triều nhiếp chính, c.h.ế.t đi rồi lại song song trọng sinh.
Hắn dắt mỹ nhân vào kinh, hoàn toàn không hề che giấu mà nói thẳng:
“Vì để Thừa Quân có thể thuận lợi giáng thế, ta đành miễn cưỡng cưới ngươi thêm một lần. Có thể trở thành công cụ sinh ra người thừa kế ưu tú nhất, đó chính là vận may của ngươi.”
Ta trước mặt hắn đã diễn suốt hơn hai mươi năm vai hiền thê thuận mệnh, cuối cùng lại chính tay tiễn hắn quy tiên, đoạt lấy hoàng vị của hắn.
Thế nhưng hắn hoàn toàn không biết sự thật, trọng sinh quay về, lại lần nữa cầu hôn ta.
Ta cũng không ngại diễn thêm một màn.
Để hắn hiểu rõ rằng ta chưa bao giờ là kẻ nhu nhược tầm thường, ta từng nắm trong tay đại quyền, chỉ điểm giang sơn.
Xin hãy hoán đổi cuộc đời với tôi
Để duy trì hình tượng thiên kim tiểu thư nhà giàu, tôi đã thuê một căn hầm nhỏ và chạy đôn chạy đáo làm mấy công việc.
Mỗi lần đến trường, tôi đều trau chuốt trang điểm, số tiền kiếm được đều chi vào việc thuê túi xách và quần áo. Cuối cùng, Lâm Y Hiểu đã dùng hệ thống trao đổi cuộc đời với tôi.
Khi bố mẹ từ quê hối hả đến lôi tôi đi gả chồng, tôi hỏi họ: “Nhìn cho kỹ, người các người muốn tìm là tôi sao?”
Tôi quay lưng bỏ đi, phía sau Lâm Y Hiểu khóc thét lên đau đớn “Nhầm rồi” nhưng lại bị chính gia đình mà cô ta hằng mơ ước kéo lên xe.
Bình Luận Tiết Lộ Kịch Bản, Ta Phản Đòn.
Tân nương vừa bước vào cửa, còn chưa bái đường, phu quân đã bắt ta phải dập đầu dâng trà cho tẩu tẩu góa phụ trước.
Còn muốn ta gọi nàng một tiếng
"Tỷ tỷ".
Trong lúc ta còn đang nghi hoặc, trước mặt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận.
【Nếu không phải vì của hồi môn hậu hĩnh của nữ phụ có thể giúp nam chính giải quyết khoản thâm hụt trong phủ, nam chính đã không đời nào cưới nàng ta làm bình thê.】
【Chỉ tội nghiệp cho nữ chính của chúng ta, khó khăn lắm mới chờ được đến ngày có thể quang minh chính đại ở bên cạnh nam chính, vậy mà còn phải chia sẻ phu quân với người khác.】
【Nhưng nhanh thôi, cha và anh trai của nữ phụ sẽ bị phán tội thông đồng với địch, nữ phụ cũng sẽ bị đày vào quân trung làm kỹ nữ quân đội.】
【Đến lúc đó sẽ không còn ai ngứa mắt nữ chính nữa.】
Lúc này ta mới biết, phu quân của ta, Lục Trạm, muốn trong hôm nay cưới cả hai người thê tử, đón cả tẩu tẩu góa phụ của hắn là Tạ Vãn Ngưng và ta cùng vào cửa.
Mà vị trí chính thê vốn thuộc về ta cũng phải chắp tay dâng cho người khác.
Cơn giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt, ta lập tức giật phăng khăn hỷ xuống, giơ tay tát cho Lục Trạm một cái bạt tai.
L/ừa đ/ảo, ch/iếm đ/oạt tài sản, hại người mà còn dám giở trò trên đầu ta, hắn coi như đã đụng phải thứ dữ rồi.