Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Khi Hồ Điệp Nở Hoa
Từ ngày chồng tôi thay bức ảnh cưới trên đầu giường bằng bức tranh sơn dầu do sư tỷ anh ta vẽ, tôi bỗng thấy mệt mỏi.
Khi tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt anh, anh lạnh lùng cất tiếng:
“Chẳng lẽ đến quyền thay một bức tranh tôi cũng không có? Ly hôn? Vậy cả đứa con trai em nâng niu trong lòng bàn tay cũng không cần nữa sao?”
Tôi gật đầu. Đúng vậy, tôi không cần nữa.
Dù sao thì đứa con mà tôi yêu thương hết mực ấy, cũng giống hệt bố nó — luôn đặt một người phụ nữ khác lên vị trí đầu tiên.
Trần Xuân Yểu
Trần Xuân Yểu
Khi sắp trèo lên giường Hầu gia, ta đột nhiên thấy một hàng chữ hiện ra trước mắt.
【Lát nữa chắc là nữ chính dẫn cả đoàn người tới bắt gian rồi, kích thích quá đi thôi! Nha hoàn này chắc sẽ không ngờ, đây là kế sách của nữ chính bày ra!】
【Phải nói nha hoàn này tuy mỹ lệ nhưng lại quá đỗi ngu xuẩn, nếu nàng chịu xuống nước cầu xin nữ chính một câu, đâu đến nỗi phải chịu cảnh ng/ũ m/ã ph/anh th/ây như thế.】
Nghe nói vị tiểu thư sẽ sai người ng/ũ m/ã ph/anh th/ây ta đã bước vào, gương mặt ngập tràn bi thương.
Lòng ta khẽ run, chân mềm nhũn, lập tức ngã nhào vào lòng nàng.
Mặt lộ vẻ không thể tin được: “Tiểu thư… chẳng lẽ… người trên giường kia không phải là người sao?”
Màn bình luận bỗng chốc kinh ngạc:
【Tuyệt vời! Là bách hợp, chúng ta được cứu rồi!】
Ly Hôn Ở Ngã Rẽ Tiếp Theo
Ly Hôn Ở Ngã Rẽ Tiếp Theo
Quốc khánh, tôi và chồng về nhà mẹ đẻ.
Khi dừng nghỉ ở trạm dịch vụ, anh đột nhiên nói:
“Lòng em sao chỉ hướng về nhà mẹ đẻ?
Kết hôn 3 năm rồi, mỗi lần về nhà anh chưa từng thấy em vui vẻ như vậy, càng không thấy em chuẩn bị nhiều quà như hôm nay, cốp xe chất đầy.”
Tôi ngẩn người.
Đang định giải thích rằng những món quà đó đều là do người khác tặng từ trước, không tốn tiền mua.
Anh lại càng tỏ ra khó chịu.
“Em cũng biết kinh tế vốn đã eo hẹp, chỉ cần theo em về một chuyến là chi phí đi lại hết hai ba nghìn, còn phải đưa ba mẹ em thêm hai nghìn nữa, một tháng lương coi như chẳng còn gì.
Mỗi năm phải chạy đi chạy lại như vậy hai lần, không chỉ hao tổn kinh tế mà còn rất mệt, em có biết không?”
Tay chân tôi bỗng run rẩy, không ngờ chỉ về nhà mẹ đẻ hai lần một năm, mà anh cũng thấy quá nhiều.
Thì ra suốt thời gian qua, mỗi tháng tôi chắt chiu tiết kiệm gửi cho ba mẹ chồng 5 nghìn, mỗi tháng lái xe 230 cây số về thăm một lần, anh hoàn toàn không nhìn thấy.
Tôi lặng lẽ dừng lại việc chuyển tiền cho ba mẹ chồng.
“Nếu anh thấy không thể chấp nhận được, vậy chúng ta ly hôn đi.”
Anh trừng mắt nhìn tôi, không tin nổi.
“Cô điên à? Chỉ nói cô vài câu mà cũng đòi ly hôn, đúng là xui tám đời mới cưới phải cô!”
Đợi khi tôi và con gái bước ra từ nhà vệ sinh, thì phát hiện anh đã bỏ mặc hai mẹ con giữa cơn mưa lớn ở trạm dịch vụ, một mình lái xe đi mất.
Sao Lại Không Trêu Chó
Năm cuối du học, tôi vừa dỗ vừa gạt, ăn sạch một anh chàng tóc xoăn đẹp trai.
Trước khi về nước, tôi chủ động cắt đứt mọi liên hệ.
Ánh mắt người đàn ông đỏ lên:
“Đã không thích tôi, sao còn dây dưa với tôi?”
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Có chó, sao lại không trêu?”
Cho đến khi gia đình đứng bên bờ phá sản, tôi bị ép làm công cụ liên hôn, gả vào nhà họ Lục.
Khuôn mặt quen thuộc từ trên cao nhìn xuống tôi, giọng nói lạnh lẽo châm biếm:
“Cô dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ để cô lừa lần thứ hai?”
Hy Sinh Vì Mẹ
Mẹ là con gái ruột bị lừa bán.
Từ nhỏ mẹ đã nói với tôi rằng nhất định sẽ đưa tôi trốn thoát.
Năm tôi sáu tuổi, mẹ chuẩn bị xong mọi thứ để chạy trốn, định đưa tôi đi theo.
Nhưng tôi vì một cái bánh bao mà không do dự tố cáo mẹ với bà nội.
Khi tôi đang ăn bánh bao một cách ngon lành, mẹ bị treo lên cây đánh đập dã man.
Mẹ căm hận trợn mắt nhìn tôi, mắng tôi là súc sinh.
Tôi có chút buồn, không hiểu tại sao mẹ lại muốn bỏ chồng bỏ con.
Ba ngày sau, mẹ treo cổ tự tử, tôi bị cha say rượu đánh chết.
Đến lúc sắp chết tôi mới hiểu được dụng ý của mẹ.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mẹ định chạy trốn.
Tôi lại lần nữa tố cáo mẹ với bà nội.
Kiếm Trong Tay
Kiếm Trong Tay
Ta là bạn đọc của Cửu Hoa Công Chúa, vốn dĩ ngày sau có thể nhập cung làm Nữ Quan.
Thế nhưng, Phiêu Kị Tướng Quân lại trong tiệc tẩy trần mà cầu xin bệ hạ ban thưởng ta cho hắn.
Ngoại thất của hắn để lại một phong thư, rồi mang theo con bỏ đi.
Sau khi tỉnh cơn say, hắn phi ngựa ngàn dặm tạ tội, mới đưa được nữ tử kia quay về.
Đêm đại hôn, hắn lạnh giọng: “Ngày ấy chỉ là lời nói hồ đồ lúc say, chỉ trách nàng đã cản đường muội muội ta. Nhưng thánh mệnh khó trái, vở kịch này diễn xong rồi thì ai về vị trí nấy.”
Ta hỏi hắn: “Tướng Quân xem ta là đồ vật, chỉ vài lời đã đoạn đường Nữ Quan của ta, nói gì đến ‘về vị trí’?”
Hắn thản nhiên đáp: “Đó là mệnh của nàng,
không trách được ta.”
Nhưng ta, không muốn nhận lấy cái mệnh này.
Giả Chân Quận Chúa
Giả Chân Quận Chúa
Ta họ A, tên gọi là A Nhuận, là tiểu quận chúa của phủ Đại tướng quân.
Phụ thân ta là Trấn Quốc Đại tướng quân, mẫu thân là trưởng công chúa tôn quý, tỷ tỷ là quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất trong cung, ca ca lại vừa đỗ trạng nguyên năm ngoái, thanh danh vang khắp kinh thành…
Chỉ có ta, từ nhỏ đã là một kẻ ngốc nghếch.
Ngày hôm đó, quản sự trong phủ Trương ma ma bất ngờ dẫn về một nữ tử tuyệt sắc khuynh thành, nói rằng năm xưa bà ta nhất thời hồ đồ, đã ôm nhầm hài nhi, khiến con gái ruột của phủ bị lưu lạc nhân gian suốt mười mấy năm.
Cả nhà ta mừng như điên.
Phụ thân ta đập mạnh một cái lên đùi, giọng như chuông đồng:
“Ta đã nói mà! Con gái của bổn tướng quân sao có thể ngốc nghếch đến mức không biết cưỡi ngựa?! Thì ra là bế nhầm rồi!”
Mẫu thân ta nước mắt lưng tròng, kéo tay vị cô nương kia không buông:
“Trời ơi, ánh mắt này, mi mục này, quả thực giống hệt đại tỷ trong cung! Đúng là con ruột của ta rồi!”
Cả nhà quây quanh vị “chân quận chúa” kia, mừng mừng tủi tủi như thể tìm được ngọc ngà thất lạc nhiều năm.
Còn ta thì bị gạt sang một bên, mặt không đổi sắc gặm nốt chiếc cánh gà mật ong trong tay.
Lúc ấy ta mới vỡ lẽ:
A, chẳng trách ta từ nhỏ đã thấy mình và đám người này chẳng cùng một giống loài! Một lòng nhân hậu như ta sao có thể sinh ra trong cái ổ toàn rắn rết này chứ?
Thì ra ta không phải con ruột!
Thuê Nhầm Bảo Mẫu Mắc Chứng Hoang Tưởng Là Bà Chủ
Thuê Nhầm Bảo Mẫu Mắc Chứng Hoang Tưởng Là Bà Chủ
Người giúp việc mới – chị Lý – có gì đó rất kỳ lạ.
Tôi bảo chị ấy rửa hoa quả, chị ta trợn tròn mắt:
“Bà chủ ơi, chỗ hoa quả này chắc phải vài trăm đồng ấy nhỉ? Ông chủ làm lụng vất vả mới kiếm được tiền, bà đừng hoang phí thế.”
Tôi bảo chị ta sắp xếp tủ quần áo, chị ta lại chụp ảnh tra giá:
“Bà chủ, ông chủ kiếm tiền đâu dễ, mà quần áo bà cái nào cũng vài nghìn, vài vạn, đúng là hoang phí quá!”
Tôi đã cố nhịn hết lần này đến lần khác, cho đến một bữa cơm, chị ta bê ra hai món ăn, mặt mày e thẹn:
“Bà chủ, ông chủ vừa gọi điện nói tối nay không về ăn cơm, bà không biết à?”
“Ông chủ không có nhà, chúng ta cứ ăn tạm vậy thôi.”
Tôi bật cười.
Chị ta chắc không biết, mẹ chồng tôi bị bệnh “yêu con trai đến mức mù quáng”, chúng tôi đang đau đầu chưa biết làm sao đối phó.
Bạch Nguyệt Quang Chí Mạng
Bạch Nguyệt Quang Chí Mạng
Mang thai tháng thứ 5, tôi bị x uất huy/ết nghi/êm trọng rồi hôn mê.
Giang Yến Châu hứa sẽ cứu đứa bé, nhưng cuối cùng lại để mối tình đầu của anh ta làm bác sĩ phẫu thuật cho tôi.
Tôi vừa tỉnh khỏi thuốc mê đã nhận được tin, cùng với đứa bé, tôi còn mất luôn một bên buồng trứng.
Anh ta đỏ mắt ôm lấy tôi, liên tục nói xin lỗi.
Sau đó lại lấy ra một tập tài liệu, bắt tôi ký vào giấy bãi nại y tế cho cô gái đứng cạnh mình.
“Nhuyễn Nhuyễn không cố ý, cô ấy còn đang thực tập mà——”
Tôi chớp mắt, mơ hồ hỏi lại: “Anh là ai vậy?”
Chấp Niệm Một Đời
Chấp Niệm Một Đời
Sau khi trọng sinh, lần này tôi cố gắng tránh tất cả những lần gặp gỡ với Giang Dục Thành.
Anh nói kỳ nghỉ sẽ không về nhà, tôi liền tự mình thu dọn hành lý trở về quê.
Anh giúp Lục Tuyết Đình thuê phòng ở ngay bên cạnh, tôi dứt khoát dọn ra ngoài.
Anh quyết định ở lại trường công tác, tôi lại đăng ký vào một trường đại học công nghiệp ở vùng Tây Bắc.
Kiếp trước, đến tận tuổi già, ngay cả đứa con của tôi và anh cũng khuyên tôi ly hôn, chỉ để sau khi trăm tuổi, cặp “uyên ương khổ mệnh” ấy có thể được chôn cạnh nhau.