Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
NHỜ BÌNH LUẬN TA NHẶT ĐƯỢC CON NAM NỮ CHÍNH
Lúc lên núi hái thuốc, trước mắt ta bỗng hiện ra một hàng chữ.
“Con trai của nam nữ chính bị ném vào rừng phong thôn Hồng Phong sắp bị rắn cạp nia cắn chết. Mở màn cho một câu chuyện tình bi thảm.”
Ta giật mình lao về phía rừng phong và cứu được đứa nhỏ gần tổ rắn.
Nhưng hai tháng sau, ta lại thấy bình luận hiện lên.
“Con gái vừa đầy tháng của nữ chính bị kẻ thù bắt cóc bị vứt xuống hồ trong thôn Hồng Phong.”
“Xác của cô bé bị bèo tây cuốn lấy, chẳng rõ là chết đuối hay chết đói nữa? Quá thảm thương.”
Hả? Nữ chính sinh con nhanh vậy sao?
Trong cơn bàng hoàng, ta lại lao đi nhặt trẻ con.
Nửa năm trôi qua, bình luận lại nổ tung.
“Trời ạ. Nữ chính của truyện ngọt ôm con bỏ trốn, cặp song sinh long phượng bị nữ phụ độc ác đánh tráo rồi ném lên đỉnh núi Ước Nguyện bị cóng đến chết.”
Trời đánh thật. Rốt cuộc là có bao nhiêu nữ chính thế này?
Ta liều mình trèo lên đỉnh núi ôm về một đứa trẻ.
Trong mấy năm ngắn ngủi, chỉ dựa vào mấy dòng chữ bay loạn kia, ta đã nhặt về đứa trẻ thứ tư, thứ năm... thứ mười...
Lạy trời cao đất rộng.
Cầu xin các vị nhân vật chính đừng để thất lạc con trẻ nữa, ta thật sự không nuôi nổi đâu.
Tiểu Hồ Ly Của Hòa Thượng
Mở livestream chưa đến năm phút đã bị quản trị viên tống vào "nhà tối" bắt úp mặt suy ngẫm.
Tôi đâu có hở hang, cũng chẳng bán hàng.
Tại sao chỉ khóa mỗi mình tôi?
Tức quá, tôi gõ cửa phòng quản trị viên.
"Hà Thượng, anh nhắm vào tôi đúng không!"
Người đàn ông tựa bên khung cửa, bình thản xoay chuỗi Phật châu.
"Không rõ ràng lắm sao?"
Tức đến mức tôi hiện nguyên hình, há to miệng:
"Đồ hòa thượng thối, tin không tôi nuốt sống anh luôn!"
Anh ta mặt không đổi sắc, khoanh tay cười lạnh dạy đời tôi:
"Tiểu hồ ly, bây giờ là xã hội pháp trị."
Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Cổ Tích
Khi tôi xuyên tới đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết.
Hoàng tử và công chúa tổ chức hôn lễ, toàn dân ca hát nhảy múa, chúc phúc cho mối tình lãng mạn cảm động ấy.
Mà tôi, chính là vị tiểu thư quý tộc từng cùng hoàng tử tâm đầu ý hợp - U Dã.
Trong miệng thế nhân, tôi chính là kẻ ác độc, hãm hại công chúa, mưu toan đoạt lại hoàng tử. Nhưng cuối cùng sự việc bại lộ, từ đó bị giam lỏng trong lâu đài, chờ sau khi hoàng tử và công chúa đại hôn sẽ bị xử lý.
Không thể nào... tôi vừa mới tới đây thôi mà đã phải đối diện chuyện sống chết thế này ư.
Sau Khi Bạch Nguyệt Quang Kết Thúc Vai Diễn
Sau khi gặp phải tai nạn giao thông, tôi qua đời ngay trước mặt nam chính.
Hệ thống nhắc nhở anh rằng: “Bạch nguyệt quang của ngài đã mất.”
Kẻ lái xe gây ra tai họa hèn mọn quỳ dưới đất cầu xin anh tha thứ.
Hệ thống nhắc nhở anh rằng: “Nữ chính của ngài đã xuất hiện.”
Kết Cục Của Nữ Phụ Độc Ác
Sau khi kết thúc có hậu của nữ chính, tôi, kẻ phản diện đ ộc á c đã làm đủ mọi điều xấu xa, cũng đã đến lúc phải rút lui.
Đám cưới của nữ chính và nam chính long trọng chưa từng thấy, nghe nói tốn kém cả trăm triệu.
Hôm đó, pháo hoa rực sáng trên bầu trời thành phố Đàn suốt hai tiếng đồng hồ, màn hình khổng lồ trên tòa nhà đắt đỏ nhất trung tâm thành phố chiếu trực tiếp toàn bộ hôn lễ.
Tôi lê bước thân thể mệt nhoài sau giờ làm về lại căn phòng trọ, mang về cho chú chó nhỏ của mình một túi xương còn sót lại từ gánh hàng rong.
Hai tháng sau, có một ngày Trần Tiến gõ cửa nhà tôi.
Ánh mắt khinh bỉ của cậu ta nhìn tôi cứ như đang nhìn một con kiến hôi.
Cậu ta hỏi tôi: "Khương Đề, cô có hối hận không?"
Cậu ta là nam phụ bi kịch, yêu nữ chính nhưng không được đáp lại. Để nữ chính và nam chính có thể đến với nhau, cậu ta đã khiến tôi mất đi tất cả.
Cậu ta hỏi tôi có hối hận không.
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm: "Hối hận chứ.”
"Hối hận vì ngày đó đã cứu một kẻ lang thang bị người ta đ ánh đ ập như chó dại là cậu, đáng lẽ ra tôi nên đứng nhìn cậu ch ếc mới phải."
Trở Về Nước Để Phẫu Thuật
Tôi là bạch nguyệt quang của tổng tài bá đạo, sắp chết vì bệnh, muốn về nước phẫu thuật, nhưng anh trai tôi lại tìm đủ mọi cách ngăn cản.
Anh ta tin chắc rằng, chỉ cần bạch nguyệt quang quay về, tổng tài nhất định sẽ vứt bỏ người thay thế.
Anh ta là một kẻ si tình tận tụy vì người thay thế đó.
“Bệnh thì chịu đi, chưa cần cấp cứu vội.”
“Phẫu thuật trễ vài ngày cũng không chết được đâu, bọn họ sắp kết hôn rồi.”
Để giữ mạng, tôi liều mình gọi điện cho tổng tài: “Nghe nói tôi là bạch nguyệt quang của anh, anh có thể đón tôi về nước không?”
Nghe nói lúc tôi gọi, bọn họ đang làm lễ cưới. Tổng tài bỏ lại cô dâu và khách mời, lập tức lên máy bay bay xuyên đêm đến chỗ tôi.
Bé Cưng Cá Chép May Mắn
Bé Cưng Cá Chép May Mắn
Trên đường chạy nạn, phụ mẫu nuôi đã bỏ rơi ta.
Ta đi từng nhà hỏi: “Có ai muốn nuôi một đứa nhỏ không?”
Hỏi đến nhà thứ 100, một thư sinh nghèo cho ta nửa củ khoai lang.
“Về sau, con tên là Phúc Bảo, ta là phụ thân của con.”
Ta nhìn khí vận trên đỉnh đầu phụ thân, nói: “Phụ thân đi về phương Bắc, tiền đồ vô lượng!”
Bảo Mẫu 45 Tuổi và Thầy Giáo Trẻ
Bảo Mẫu 45 Tuổi và Thầy Giáo Trẻ
Tôi dùng chứng minh thư của mẹ để đi làm bảo mẫu kiếm tiền.
Ông chủ – Thẩm Dật Chu – nhìn vào sơ yếu lý lịch, nhíu mày:
“Cô… bốn mươi ba tuổi á?”
Tôi giả giọng địa phương:
“Cháu ơi, tính tuổi ta thì ta cũng phải bốn mươi lăm rồi! Ở quê còn hai đứa con chuẩn bị thi đại học đấy!”
Về sau, lúc tôi đang ngồi học trong giảng đường đại học, ngẩng đầu lên thì đụng ngay ánh mắt của… Thẩm Dật Chu.
Tan học, anh ta chặn tôi vào góc tường:
“Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Giờ lại vác mặt đi học đại học?”
Tôi run cầm cập:
“Thầy ơi… thầy nhận nhầm người rồi thì phải?”
Ánh mắt Thẩm Dật Chu lóe lên nguy hiểm, anh ta cười mà như không cười:
“Cô nói tiếng địa phương nghe vẫn thú vị hơn nhiều đấy.”
Tôi rụt cổ:
“Mẹ ơi, đừng để con trượt môn nhaaaa~”
Đầu lâu và xương chéo
Cây cầu sập rồi.
Chị tôi, người đã mất tích suốt 5 năm, bị người ta đào ra từ móng cầu.
Vẫn y như còn sống, xinh đẹp kiều diễm.
Tối hôm đó, đám trai làng độc thân xếp thành hàng dài trước cửa nhà tôi.
Cha đếm tiền, mặt đỏ bừng vì phấn khích, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Dùng cho đáng, dùng cho đáng.”
Trưởng thôn đứng một bên, nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.