Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Người Từng Khiến Tôi Khóc
Bạn trai tôi làm việc trong một công ty, mà phía đối tác bên A lại để mắt tới cô thư ký – cũng chính là thanh mai trúc mã của anh.
Giữa một thương vụ hợp tác trị giá hàng chục tỷ và cô gái nhỏ bên cạnh, Tống Hoài rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Anh hút thuốc suốt cả đêm, đôi mắt đỏ ngầu, bước đến trước mặt tôi.
“Giúp cô ấy lần này, chúng ta sẽ kết hôn.”
Tôi lạnh giọng hỏi: “Nếu tôi đi, anh sẽ không hối hận chứ?”
Anh tránh ánh mắt tôi, giọng khàn đặc:
“Có thể sẽ hối hận… nhưng Vân Thư khác với em.”
“Cô ấy đến cả bạn trai cũng chưa từng có.”
“Nếu cô ấy đi, cô ấy sẽ chết.”
Tôi bật cười khẽ, nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng, lòng tôi cũng theo đó mà chết lặng.
Theo như anh mong muốn, tôi gõ cửa căn phòng của người đàn ông kia.
Trong căn phòng tối om, điện thoại của Tống Hoài sáng lên rồi tắt đi, reo suốt cả đêm.
Cố Tri Dự giữ chặt eo tôi, hơi thở nóng rực phả bên tai.
“Bảo bối, mắt nhìn đàn ông của em… thật chẳng ra sao cả.”
Người Từng Khiến Tôi Khóc
Bạn trai tôi làm việc trong một công ty, mà phía đối tác bên A lại để mắt tới cô thư ký – cũng chính là thanh mai trúc mã của anh.
Giữa một thương vụ hợp tác trị giá hàng chục tỷ và cô gái nhỏ bên cạnh, Tống Hoài rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Anh hút thuốc suốt cả đêm, đôi mắt đỏ ngầu, bước đến trước mặt tôi.
“Giúp cô ấy lần này, chúng ta sẽ kết hôn.”
Tôi lạnh giọng hỏi: “Nếu tôi đi, anh sẽ không hối hận chứ?”
Anh tránh ánh mắt tôi, giọng khàn đặc:
“Có thể sẽ hối hận… nhưng Vân Thư khác với em.”
“Cô ấy đến cả bạn trai cũng chưa từng có.”
“Nếu cô ấy đi, cô ấy sẽ chết.”
Tôi bật cười khẽ, nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng, lòng tôi cũng theo đó mà chết lặng.
Theo như anh mong muốn, tôi gõ cửa căn phòng của người đàn ông kia.
Trong căn phòng tối om, điện thoại của Tống Hoài sáng lên rồi tắt đi, reo suốt cả đêm.
Cố Tri Dự giữ chặt eo tôi, hơi thở nóng rực phả bên tai.
“Bảo bối, mắt nhìn đàn ông của em… thật chẳng ra sao cả.”
TRÚC HIỆP SAO
Tháng thứ ba ta rời khỏi thư viện về nhà, Bùi Tín vẫn chần chừ chưa tới cầu hôn.
Cha hối thúc ta:
“Nó và con là thanh mai trúc mã, cớ sao lại vì một cô nhi mà chểnh mảng việc riêng? Sắp đến kỳ tuyển tú rồi, không thể cứ mãi chờ đợi.”
Ta đ/ốt đi nửa hòm thư từ, bảo cha sắp xếp việc xem mắt: “Thôi, con không đợi nữa.”
Người nghi hoặc: “Năm xưa con vì nó mà tuyệt thực cắt tóc, đi ba tháng đường đến thư viện cầu học, nay lại bỏ hết sao?”
Ta dùng trâm cài tóc khẩy nhẹ tro tàn.
“Chỉ là trò đùa thôi. Con thấy trong các vở kịch đều viết như vậy, mà Bùi Tín dường như rất yêu con, nên con cũng diễn cùng hắn một màn. Giờ nghĩ lại, cha nói đúng, hắn chẳng hợp để kết hôn chút nào.”
Bên ngoài cửa truyền đến một giọng nói quen thuộc: “Vậy Lâm cô nương thấy ai thích hợp?”
Thiên Tai Mạt Thế : Tích Trữ Hàng Chục Tỷ, Cả Nhà Cùng Làm Ác Nhân
Nguồn Convert: Converter Editor
Beta: Tuyền Lê
Năm 2123, bất chấp sự phản đối của toàn thế giới, nước J đã xả nước thải hạt nhân ra biển lớn, châm ngòi cho sự trả thù của Mẹ Thiên nhiên.
Ban đầu, ai cũng ngỡ đó chỉ là một trận bão thông thường, nhưng nào ngờ, nó lại chính là khởi đầu cho chuỗi 15 năm thiên tai tận thế.
Lũ lụt, nắng nóng khắc nghiệt, nạn côn trùng, mưa đá, rét đậm, động đất, mưa axit...
Chúc Hạ, người đã trọng sinh trở về, chỉ nhếch mép: "Mấy cái này đã là gì? Tận cùng của thảm họa còn có cả Mặt Trăng đâm sầm vào Trái Đất kia kìa!"
Có không gian trong tay, cô phải tích trữ bằng sạch những món ăn mà kiếp trước thèm đến cháy lòng mà chẳng được nếm.
Có y thuật trong tay, cô nhất định phải cứu sống ân nhân của đời trước.
Thực lực siêu cường, lòng dạ sắt đá, quyết không làm thánh mẫu!
Kiếp này, một tát lật nhào đám hàng xóm hiểm ác, một đấm đánh gục ả thiên kim giả mạo, một đạp đá bay tất cả những kẻ muốn giết cô cướp vật tư!
Nhưng Chúc Hạ cũng đâu phải lúc nào cũng bá đạo siêu ngầu như thế.
Bởi vì, bắt cô đối mặt với tình yêu cuồng nhiệt của năm người đàn ông kia, thà để cô bị Mặt Trăng tông chết còn sướng hơn.
TUYẾT Ý
Tổ phụ qua đời, ta khăn gói lên kinh, tìm đến vị hôn phu.
Nghe đồn hắn tâm cao khí ngạo, trong lòng đã có người thương, đối với một hôn thê nơi thôn dã như ta thì trăm phần chán ghét.
Suốt chặng đường, lòng ta thấp thỏm chẳng yên, mãi đến khi gặp người mới hay mọi lời đồn đều là sai sự thực.
Hắn rõ ràng là người thủ thân như ngọc, tính tình nhu hòa, dung mạo tuấn tú chưa kể, lại còn đối với ta hết mực yêu thương, nâng niu như châu ngọc.
Ta yên lòng gả về làm thê tử.
Ba tháng sau ngày thành thân, cháu trai hắn trở về từ chuyến du học phương xa, đến phủ bái kiến. Hắn nhìn ta, ánh mắt thất thần, như hồn vía chưa về.
Không lâu sau, ta vô tình bắt gặp hắn tìm đến tận cửa chất vấn phu quân ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi:
“Nhị thúc! Vì sao người lại mạo danh ta… cưới lấy vị hôn thê của ta?!”
Vô tình gặp được ý trung nhân
Tại đám cưới của bạn thân, tôi được mời làm con ếch màu hồng.
Con ếch xanh mang nhẫn, kết quả là làm mất nhẫn lại còn bày trò làm nũng.
Tôi tức quá, liền xông lên đá cho anh một cái.
Ngay lúc con ếch lớn ngã xuống, anh nghiến răng nói: "Dám đá tôi à, cô chờ đó!"
Đến giờ nghỉ, anh cầm cây búa xanh lớn đến.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi tháo đầu đội xuống thì anh chợt khựng lại.
Anh quay đầu lại, chổng mông lên, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Vừa rồi đá bên phải, có muốn đá thêm bên trái một cái không?"
Cược Rằng Chị Yêu Em
Tôi thích người anh, còn em gái tôi thích cậu em.
Vào ngày sinh nhật, hai chúng tôi đã lên kế hoạch hạ gục nam thần của riêng mình.
Nào ngờ lại vào nhầm phòng...
Ngày hôm sau, cậu em trai t//ủi th//ân nói:
"Chị dâu, vậy em tính là gì đây?"
Tôi ném cho cậu ta một vạn tệ:
"Coi như cậu xui xẻo."
Thiên Mệnh Ác Nữ
Phản quân đã áp sát thành, xe ngựa lại không chạy nổi nữa.
Phụ thân liếc nhìn đầy khoang xe toàn là vàng bạc châu báu, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ.
Người nhét cho ta một thanh đoản đao, bảo ta xuống xe, tự mình chạy trốn.
"Sống c.h.ế.t chỉ là chuyện nhỏ, mất danh tiết mới là chuyện lớn, con chớ làm nhục gia phong.”
Vì giữ danh tiết, ta lẽ ra nên tự vẫn.
Nhưng trên đời này, làm gì có chuyện gì là lẽ ra nên hay không nên.
Ta chỉ biết một điều.
Bất luận kẻ nào cũng không thể cản đường sống của ta.
TỪNG Ở DƯỚI BÙN LẦY, GIỜ CHẠM TỚI TRỜI CAO
Mẹ kế là bạn thân của mẹ ruột tôi, luôn nuông chiều tôi hết mực.
Cưng chiều đến mức khiến ba tôi hoàn toàn thất vọng, quay sang dồn hết tâm huyết vào việc bồi dưỡng con gái riêng của bà ta.
Sau khi ba mất, mẹ kế nuốt trọn phần thừa kế, rồi thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi chết giữa đêm tuyết trắng, xác nằm lạnh lẽo nơi đầu đường.
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình quay về quãng thời gian sắp lên lớp mười một.
Mẹ kế dúi tiền vào tay tôi, thì thầm:
“Đừng để ý tới ba con. Dì ủng hộ con theo đuổi đam mê âm nhạc.”
...
MINH SA
Ta là quỷ chuyên đan dệt linh hồn duy nhất ở U Minh Ty, đã làm thị nữ cho con gái Quỷ Vương – Dạ Ly – suốt năm trăm năm.
Nàng yêu một họa sĩ nhân gian, muốn vì hắn mà đọa vào luân hồi.
Trước khi rời đi, nàng bỗng nảy ra một ý, rút hết những sợi tơ linh hồn trong thân thể ta, đan thành một bộ giá y, để khoác lên mình mà đến nhân gian thành thân với hắn.
Nàng nhét tàn hồn của ta vào tay áo, nói muốn ta chứng kiến hạnh phúc của bọn họ.
Về sau, để lấy lòng họa sĩ kia, nàng còn muốn đem tàn hồn còn sót lại của ta nghiền nát, làm thành loại mực tươi mới nhất cho hắn vẽ tranh.
Ta bị ép đặt dưới nghiên mực, đối mặt với họa sĩ ấy, khẽ mỉm cười quỷ dị:
“Ngươi có biết vì sao tài hoa cạn kiệt, chẳng thể vẽ nổi nữa không? Bởi mỹ nhân mà ngươi ngày ngày si mê — căn bản không phải là người.”
...