Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Sau Khi Nhường Giấy Phép Sinh Con Cho Hàng Xóm Góa, Tôi Tái Giá
Bà nội thường nói, ở đời này, phụ nữ chỉ khi nào lập gia đình, sinh được con, thì ngày tháng mới dễ sống.
Thế là.
Tôi thúc giục Chu Diệp Bách đi làm giấy đăng ký kết hôn, làm giấy phép sinh con.
Nhưng bận rộn một hồi.
Anh ta lại đem tờ giấy phép sinh con vốn thuộc về tôi, nhường cho người hàng xóm mới góa chồng kia.
“Lộ Lộ đã mang bầu bảy tháng rồi, không có giấy này thì đứa bé không thể sinh ra. Chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn, chuyện sinh con cũng chưa vội.”
Nhưng bà nội bị bệnh tật dày vò đến như vậy, vẫn cố gắng gượng chưa đi, chỉ mong được nhìn thấy tôi kết hôn, sinh con.
Đã vậy, nếu anh ta không vội.
Thì khi tôi lấy người khác, sinh con với người khác, anh ta khóc cái gì chứ?
HỈ NỘ VÔ BI
Xuyên vào truyện ngược đã hai mươi năm, ta mới phát hiện Bùi Độ phu quân của ta là một kẻ trọng sinh.
Những lần gặp gỡ từ khi ta đến đây, đều là kết quả từ sự toan tính tinh vi của hắn. Bởi ở kiếp trước của nguyên thân, ta từng nhiều lần hãm hại nữ chính.
Ngay cả việc lấy ta, cũng chỉ vì hắn muốn ngăn ta gả cho nam chính, để thành toàn cho đôi nam nữ chính ấy.
Nguyên thân ta của là một nữ phụ độc ác, tội lỗi muôn trùng, chính là hòn đá chắn lối trên con đường hạnh phúc của nam nữ chính.
Thế nhưng, đó vốn không phải là ta. Ta bây giờ đã cùng nữ chủ kết nghĩa tỷ muội, chuyện gì cũng tâm đầu ý hợp kể hết cho nhau nghe, đối với nam chủ thì tránh né không dám gần, cuối cùng còn gả cho nam phụ, kẻ si tình nhất trong bộ truyện.
Những điều trước đó ta kể đều là thật, chỉ có câu cuối cùng lại là do ta lầm tưởng mà thôi.
Bùi Độ quả nhiên rất si tình, nhưng ta lại quên mất, người hắn một mực si tình, chưa từng là ta.
Cái ngày ta phát hiện quyển sổ ghi chép giấu trong ngự thư phòng, liền vội vàng xuất cung tìm gặp nữ chính.
Bùi Độ hay tin liền gấp gáp đuổi theo. Kiếm hăn tuốt khỏi vỏ, lạnh lẽo áp thẳng nơi sau gáy.
Lưỡi kiếm băng hàn kề sát da thịt, sau tai lúc này chỉ còn lại thanh âm rét buốt của hắn:
“Đứng lại, không được đến gần nàng ấy.”
Thì ra, một Bùi Độ vốn luôn ôn nhu dịu dàng ấy, cũng có lúc tuyệt tình đến thế.
…
THANH MAI CỦA BẠN TRAI XÓA ĐI LUẬN VĂN CỦA TÔI
Văn án
Khi tôi đang viết luận văn, thì cô bạn thanh mai của bạn trai nhìn thấy hình nền máy tính là ảnh chụp chung của tôi và anh ta, vậy nên cô ta liền tiện tay… format luôn cả máy.
Từ chọn đề tài, xác định hướng nghiên cứu, cho đến bản thảo đầu tiên rồi hoàn thiện cuối cùng… biết bao ngày đêm tôi đã dồn hết tâm huyết vào đó, phút chốc lại tan thành mây khói.
Tôi hoảng loạn, lập tức nghĩ đủ cách khôi phục dữ liệu, điên cuồng tìm đường cứu vãn.
Chợt nhớ ra có một người bạn cùng phòng giỏi về phục hồi dữ liệu, tôi vội vàng muốn gọi điện thử xem.
Lục Bắc Trần lại gạt đi với giọng cứng nhắc:
“Anh biết vì luận văn bị xóa nên rất gấp gáp. Nhưng nếu em gọi cho cô ta, vậy chuyện Khả Khả xóa luận văn nhất định sẽ bị truyền ra ngoài.”
“Sắp đến lúc bảo vệ luận văn rồi, em không thể để giáo sư nghe được tin đó, lỡ họ nghĩ Khả Khả có vấn đề về đạo đức rồi chấm điểm thấp cho luận văn của em ấy thì sao?”
Nghe xong, lòng tôi chợt lạnh buốt.
Nhưng mà anh ta rốt cuộc có nhận ra không, hai chúng tôi dùng cùng một mẫu máy tính.
Và chiếc bị format… vốn dĩ không phải của tôi.
…
Bạn Cùng Giường, Bạn Cùng Trường
Tôi và bạn cùng giường đang sát cánh ôn thi cao học.
Ban ngày, chúng tôi mỗi người một góc trong phòng tự học.
Ban đêm, chúng tôi điên cuồng thân mật, xem như một cách giải tỏa áp lực.
Khi có kết quả, tôi chỉ vừa vặn qua vòng sơ loại, còn cậu ấy lại vượt điểm chuẩn phỏng vấn đến hơn bốn mươi điểm.
Cận Thần cười lớn giễu cợt tôi:
“Ha ha ha, đợi anh đỗ là đá em luôn!”
Trước mắt tôi bỗng hiện ra những dòng bình luận.
【Nữ phụ đừng vùng vẫy nữa, dù có vào được vòng phỏng vấn cũng chẳng thể lật kèo đâu, biết điều thì rút lui sớm đi.】
【Đúng vậy đó, nam chính với nữ chính là thanh mai trúc mã, sắp cùng nhau đỗ rồi yêu đương ngọt ngào đấy!】
Sau vòng phỏng vấn, tôi ngồi thu mình trong góc, khóc nức nở.
Cận Thần bỗng trở nên luống cuống.
“Hôm đó anh chỉ đùa thôi, anh không định chia tay. Nếu không thể học cùng trường với em thì thi đỗ cũng chẳng còn ý nghĩa gì.”
Tôi lau nước mắt, đưa điện thoại cho cậu ấy xem.
“Em được trường xét tuyển thẳng rồi, khóc là vì mừng quá thôi.”
Bẫy Ngọt Ngào Của Kẻ Phản Diện
Chật vật trăm bề mới có thể khiến nam chính xiêu lòng.
Đêm xác định quan hệ, tôi bị Tần Bùi ôm lấy, trong căn hộ nhỏ, cả hai cùng thử qua đủ mọi tư thế.
Bỗng hệ thống gào lên: “Cô sai rồi! Đây là phản diện!”
Kẻ phản diện trong tiểu thuyết, hiểm độc, cố chấp và thù dai, một khi bị lừa dối thì đến tro tàn cũng chẳng còn.
Giờ phải làm sao đây? Mọi chuyện đã trót xảy ra rồi!
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, bàn tay anh siết chặt cổ tay tôi, giọng khàn khàn làm nũng:
“Đừng đi, ở lại với anh thêm một chút.”
Tôi hôn nhẹ anh: “Em đi rồi sẽ về ngay.”
Rồi lặng lẽ biến mất không dấu vết.
Anh phát điên đi tìm tôi, đến khi điện thoại bỗng nhận được tin nhắn từ tôi:
“Anh vô dụng quá, mình chia tay đi.”
Khách sạn kỳ lạ
Khi làm thủ tục nhận phòng ở khách sạn, lễ tân cảnh báo:
“Khách sạn này không nhận trẻ em dưới 6 tuổi, cũng không nhận người già trên 60 tuổi.”
“Người khuyết tật không được ở, phụ nữ đang mang thai càng không được ở!”
Ban đầu tôi chẳng thèm để ý đến mấy lời cảnh báo đó, nhưng tối hôm đó, trong khách sạn đã xảy ra chuyện một đứa bé khai gian tuổi bị mất tích.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, lễ tân hoảng loạn gào lên:
“Trong số các người, còn ai đang nói dối nữa không?!”
Tôi không lên tiếng, chỉ lén giấu tờ giấy thử thai đi.
Cảm ơn anh đã yêu em
Khi tôi nhảy khỏi tòa nhà, có người nói: “Cô ấy cuối cùng đã nhảy, mau quay lại đăng lên vòng bạn bè!”
Tôi đã đứng trên mép ban công tầng 24 suốt tám tiếng đồng hồ.
Người dưới kia càng lúc càng đông, ba nghìn chiếc điện thoại chĩa về phía tôi.
Tôi đã quyết định chết từ lâu, nhưng vào lúc này, bản năng sống níu kéo tôi, tôi không bước nổi bước cuối cùng.
Những người xem ở dưới lại không hài lòng:
“Trời nóng thế, cô nhảy đi!”
“Cô nhảy hay không? Tao sắp hết pin điện thoại rồi!”
“Cô ta cả nửa ngày không nhảy chắc là để câu view đúng không!”
Tôi nhìn họ một cách không thể tin nổi.
Họ có phải là người không? Họ có đang nói lời người không?
Lúc này, một ông lão mặc áo thể thao đỏ đi tới, chỉ vào tôi lớn tiếng nói:
“Nhảy đi! Không nhảy là đồ hạ tiện!”
Nước mắt tôi vỡ òa trong giây lát, sợi dây cuối cùng trong tim đứt rời. Tôi không phải đồ hạ tiện, tôi không phải đồ hạ tiện…
Tôi nhắm mắt lại, ngã về phía trước.
Tiếng kinh ngạc vang lên từ dưới kia.
Nhưng tôi không tiếp tục rơi xuống.
Tôi mở mắt, quay đầu nhìn lại, có người nắm lấy tay tôi.
Đó là một anh cảnh sát trẻ.
Có lẽ trước đó, nhân lúc tôi không chú ý, anh ta đã lẻn vào nhà tôi, định bất ngờ từ phía sau bế tôi khỏi ban công.
“Em à, đừng nghĩ quẩn, chuyện dù khó đến đâu chỉ cần còn sống đều có thể giải quyết. Nào, nắm chặt tay anh, anh kéo em lên.”
Toàn bộ trọng lượng của tôi treo trên tay phải của anh, nửa thân anh treo ngoài ban công, mệt đến run rẩy.
Nhưng tôi chỉ chú ý tới đôi mắt anh rất đẹp.
Trong mắt anh có ánh nắng, chắc chắn anh là người rất tốt đẹp.
Còn tôi thì không.
Lúc này, tôi lại nghe thấy hàng xóm dưới kia đứng trên ban công la: “Nhảy đi! Ồn quá, con tôi cả ngày không ngủ được!”
Tôi ngẩng đầu, nước mắt tràn vào thái dương. Tôi nói với anh cảnh sát: “Anh cảnh sát à, xin lỗi, tôi đi đây.”
Tôi giật tay ra khỏi anh.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, tôi nghe tiếng anh cảnh sát gào khóc xé lòng.
Còn những người xem thì lại bùng lên tiếng la ó châm chọc.
Nhưng họ không ngờ rằng, tôi đã tái sinh.
Tái sinh thành một con quỷ, sẽ chặt từng người từng người bọn họ.
Tái sinh vào những năm 1980, tôi đã từ bỏ vị hôn phu chính của mình
Kiếp trước, tôi là vợ của vị lãnh đạo mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng chồng tôi, Mạnh Sĩ An, trên chiến trường đã bị thương ở dây thanh quản và vùng bẹn.
Mất đi khả năng làm đàn ông và khả năng nói.
Vì vậy tôi và Mạnh Sĩ An đã sống cuộc hôn nhân không tình dục suốt 40 năm.
Tôi chưa từng chê bai, nguyện làm “quả phụ sống” không oán không hận, cùng một người câm đi hết nửa đời người.
Cho đến ngày sinh nhật 60 tuổi, tôi tình cờ tìm thấy hơn 500 thẻ điện thoại trong thư phòng của hắn.
Đều là gọi cho “đoàn hoa” của văn công mà hắn yêu nhưng không có được.
Thì ra hắn không phải không nói được, chỉ là không muốn nói chuyện với tôi.
Hắn không phải không làm đàn ông được, mà là không muốn làm đàn ông của tôi.
Cú đả kích khủng khiếp ấy khiến tôi ôm hận mà chết.
Lại mở mắt ra trở về năm 1984.
Kiếp này, tôi sẽ không vì bất kỳ người đàn ông nào mà chịu uất ức nữa.
Những năm 80 là mảnh đất khởi nghiệp.
Đón gió xuân cải cách mở cửa, tôi sẽ đến Thâm Thành phấn đấu.
LÀ THIÊN KIM THẤT LẠC, TÔI TRỞ VỀ QUẬY ĐỤC NƯỚC NHÀ TÀI PHIỆT
Là đứa con gái quê, từ nhỏ tôi ghen tị nhất với mấy cô tiểu thư nhà tài phiệt.
Chỉ cần vài quả cam rụng xuống đất làm bẩn đôi giày cao gót của cô ta, một cú điện thoại thôi — cả vườn cam của làng lập tức bị nhổ sạch.
Ấy vậy mà, một ngày đẹp trời, ông trùm tài phiệt tận tay đến tìm tôi.
Hóa ra… tôi mới là tiểu thư thật.
Tối đó, tôi gói ghém mấy bộ quần áo, dắt theo con chó vàng Vượng Tài, vui vẻ chào từng bác, từng cô trong làng.
Cả làng rưng rưng tiễn:
“Con à, lên thành phố sống cho tốt, đừng về đây chịu khổ nữa.”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Khổ cái nỗi gì!
Một quả đồi ở quê còn rộng hơn cái sân nhà tài phiệt, chưa đủ cho tôi với Vượng Tài chạy vài vòng cho đã.
Tôi lên đó chỉ để đòi tiền bồi thường thôi.
Còn nếu họ không chịu trả… thì đừng trách tôi lật bàn!
Ngoại Lệ Đặc Biệt
Bạn thân của tôi hình như mang thai, tôi đi cùng cô ấy đến bệnh viện kiểm tra.
Vừa mới từ khoa sản phụ đi ra, lại bất ngờ chạm mặt đội trưởng đặc cảnh đang làm nhiệm vụ, bạn thân nhìn thấy anh ta thì hoảng sợ đến biến sắc.
“Xong rồi! Là anh trai tớ. Nếu anh ấy biết tớ chưa kết hôn mà đã mang thai, chắc chắn sẽ giết tớ mất!”
Chưa kịp nghĩ nhiều, cô ấy đã nhét tờ phiếu kiểm tra thai vào tay tôi.
Đối diện ánh mắt dò xét của người đàn ông, bạn thân ngượng ngùng cười: “Anh, em đi cùng Vãn Vãn đến.”
“Bạn trai cô ấy… thật sự quá vô trách nhiệm!”
Người đàn ông nhìn sang tôi, tôi cúi đầu nhìn xuống đất.
Đêm khuya, người đàn ông xuất hiện ở nhà tôi.
Sắc mặt anh ta sa sút, giọng nói run run.
“Chúng ta ở bên nhau nửa năm, tôi chưa từng chạm vào em.”
“Vậy thì đứa bé là của ai?”