Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Người Cha Khiếm Thính
Từ nhỏ tôi đã không có mẹ, chỉ có bố.
Bố tôi là người bị điếc một bên tai.
Tôi là đứa trẻ mà ông vớt được từ dưới sông lên.
Dân làng khuyên ông: “Đứa con hoang nhặt về nuôi không bao giờ nên người đâu.”
Nhưng bố chưa từng bỏ rơi tôi, cho đến khi ông lâm bệnh nặng, cô nhỏ lại muốn bỏ ra ba vạn tệ để “cưới” tôi về làm vợ cho đứa con trai ngốc của bà...
Anh Em, Bạn Gái Cậu Thơm Thật Đấy!
Vô tình vào nhầm nhóm chat anh em của bạn trai Lý Nam Thần.
Thấy anh ta đang than phiền trong nhóm: [Bạn gái quản lý nhiều quá, cãi sao lại, hơi phiền thật.]
Cậu bạn thân Tạ Cảnh Xuyên liền đáp: [Cứ để mặc cô ấy, khoảng cách mới tạo ra cái đẹp.]
Lý Nam Thần: [Anh em nói đúng quá trời!]
Ngay giây sau, Tạ Cảnh Xuyên nhắn riêng cho tôi: [Nhà tôi có con chó biết nhảy breakdance, em có muốn qua xem không?]
Ta Là Đại Lừa Đảo
Ta Là Đại Lừa Đảo
Ta sinh ra đã là một kẻ lừa đảo, sống tới ngày hôm nay chỉ nhờ cái miệng.
Khó khăn lắm mới bịa ra được một thân thế trong sạch, trà trộn vào làm nha hoàn cao cấp trong Thẩm phủ.
Thế nhưng chưa kịp hưởng phúc thì cả gia tộc Thẩm thị đã bị quan quân ập vào tịch thu tài sản, giet sạch.
Trong lúc hỗn loạn, ta nghe quản gia nói với một người khác: “Thẩm gia chỉ đang diễn kịch phối hợp với Công chúa thôi, các người đừng làm hại người vô tội.”
Đầu óc ta xoay chuyển nhanh chóng, liền bế cô tiểu thư ngốc nghếch của Thẩm gia bỏ chạy.
“Tên đầy tớ trung thành cứu chủ nhân”, kịch bản này nghe có vẻ hời hơn làm một nha hoàn nhiều!
Dã Tâm Bất Chính
Chồng liên hôn lớn hơn tôi mười tuổi, quản tôi như quản con gái.
Không được ăn đồ lạnh, không được thức khuya, không được ngủ lại bên ngoài.
Các loại “không được”, tôi chịu đủ rồi.
Tôi chạy đến quán bar, gọi liền một hàng soái ca ngồi cùng.
Ngón tay vừa chạm vào cà vạt của một người đàn ông, một bóng đen lập tức phủ xuống.
Lương Cư Chính đang đi công tác, bất ngờ xuất hiện, dán sát sau lưng tôi, giọng nói lạnh lẽo.
“Xin lỗi, con nít nhà tôi lén chạy ra ngoài rồi.”
Anh ta bề ngoài lễ độ nhã nhặn, nhưng lại mạnh mẽ ôm tôi rời khỏi đó.
Trong phòng ngủ, anh thong thả dùng cà vạt trói lấy cổ chân tôi.
“Có vẻ chồng phải dạy cho em hiểu, thế nào mới gọi là quy tắc của người đã có gia đình.”
MỘT ĐỜI TRẢ THÙ
A nương giấu ta vào trong 1 hộc tủ bí mật, ta cứ ngỡ người muốn chơi trò trốn tìm với ta.
Nhưng người lại dùng vải bố nhét kín miệng ta, nghiêm giọng dặn dò ta bất luận thế nào cũng không được phát ra tiếng động.
Từ lỗ hổng của hộc tủ bí mật, ta trông thấy một trăm ba mươi hai nhân khẩu Tấn gia ta, cả nhà bị tàn sát, thi cốt máu chảy.
Kẻ cầm đầu là một nam tử bạch y nhã nhặn, Trung Thư lệnh của nước Đại Hạ, Tống Minh.
Hắn dùng chiếc khăn lụa trắng như tuyết lau máu trên kiếm, cười lạnh lùng:
"Một tiện dân hèn mọn, còn vọng tưởng lung lay thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức."
Cho nên, cả gia tộc hắn cũng đáng chết dưới tay tiện dân là ta.
Cái ngàn vàng
Bạn trai ép tôi hỏi có phải còn trinh hay không, đặc biệt để ý, thậm chí còn dẫn tôi đến bệnh viện làm kiểm tra.
Tôi rất tức giận, cãi nhau với hắn một trận, rồi ẩn danh đăng chuyện này lên mạng.
Quả nhiên đã gây ra nhiều người phẫn nộ.
Bình luận hot đầu tiên khuyên chia tay, nói loại đàn ông này sau này chắc chắn sẽ giống như cái camera giám sát, ngày nào cũng nhìn chằm chằm tôi.
Nhưng thật ra bạn trai tôi bình thường đối với tôi cũng khá tốt.
Dân mạng chửi rất dữ, tôi không nhịn được đã lên tiếng thay hắn giải thích vài câu.
Thế nhưng giữa một loạt lời chửi rủa đó, có một bình luận tỏ ra rất khác biệt:
【Bạn trai cô, không phải người Hán đúng không?】
Tự Tạo Nghiệp, Không Thể Sống - Chuông Khoá Hồn 1
Môn châm cứu bà ngoại truyền lại cho tôi, khi châm là nhắm vào huyệt đạo con người, nhưng đuổi đi lại là yêu ma quỷ quái.
Biết tin tôi bị mù, thằng em kế đã gọi hai tên côn đồ nửa đêm xông vào nhà tôi.
Chúng biết tôi côi cút một mình, không nơi nương tựa nên chẳng kiêng dè, cứ thế mang bộ mặt bỉ ổi lao thẳng vào phòng ngủ.
Nhưng chúng đâu biết, tôi không phải cô gái mù bình thường.
Tôi là đệ tử của bà ngoại, truyền nhân chính thống của môn phái Thiên Y, môn phái bắt nguồn từ Chúc Do Khoa. Từ xưa, nam làm Chúc, nữ làm Vu.
Vách Ngăn Thủy Tinh
Tôi bị bạn gái của sếp kéo vào danh sách chặn.
Trong điện thoại, cô ta gào lên:
“Cô là cấp dưới, có thể giữ chút ranh giới không? Tan làm rồi mà còn quyến rũ sếp mình?”
Nhưng trong tay tôi là hợp đồng trị giá mấy chục triệu, ngày mai hết hạn.
Tôi gọi lại, số cũng bị chặn luôn.
Sếp thì bặt vô âm tín, công ty không ai trả lời.
Sáng sớm hôm sau, chính sếp đích thân mang con dấu đến tận nhà tôi.
Tôi còn đang ngáp dài:
“Sếp à, đàn ông con trai cũng nên biết giữ khoảng cách chứ.
Sáng sớm chạy tới nhà nữ nhân viên cấp dưới, có vẻ không hợp lắm đâu?”
Ta Là Công Thần
Ta Là Công Thần
Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến.
Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương.
Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta.
Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng.
Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái.
Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta.
Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm.
Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ.
Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi!
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.
Tấm ảnh bí ẩn
Chồng sắp đi công tác về rồi, anh bảo tôi tắm rửa sạch sẽ đợi anh.
Tôi đang chán nên tự chụp ảnh selfie chơi, thì đột nhiên trong album điện thoại lại thấy một tấm ảnh tôi đang ngủ say.
Dưới ánh đèn mờ, có thể thấy rõ những sọc xám của chăn — chính là ga giường ở nhà tôi.
Xem ngày chụp thì là 1 giờ sáng hôm nay.
Nhưng chồng tôi đang đi công tác, tối qua tôi ở nhà một mình.
Vậy ai là người đã chụp tấm ảnh này?