Truyện mới cập nhật
Truyện mới cập nhật
Cảm ơn anh đã yêu em
Khi tôi nhảy khỏi tòa nhà, có người nói: “Cô ấy cuối cùng đã nhảy, mau quay lại đăng lên vòng bạn bè!”
Tôi đã đứng trên mép ban công tầng 24 suốt tám tiếng đồng hồ.
Người dưới kia càng lúc càng đông, ba nghìn chiếc điện thoại chĩa về phía tôi.
Tôi đã quyết định chết từ lâu, nhưng vào lúc này, bản năng sống níu kéo tôi, tôi không bước nổi bước cuối cùng.
Những người xem ở dưới lại không hài lòng:
“Trời nóng thế, cô nhảy đi!”
“Cô nhảy hay không? Tao sắp hết pin điện thoại rồi!”
“Cô ta cả nửa ngày không nhảy chắc là để câu view đúng không!”
Tôi nhìn họ một cách không thể tin nổi.
Họ có phải là người không? Họ có đang nói lời người không?
Lúc này, một ông lão mặc áo thể thao đỏ đi tới, chỉ vào tôi lớn tiếng nói:
“Nhảy đi! Không nhảy là đồ hạ tiện!”
Nước mắt tôi vỡ òa trong giây lát, sợi dây cuối cùng trong tim đứt rời. Tôi không phải đồ hạ tiện, tôi không phải đồ hạ tiện…
Tôi nhắm mắt lại, ngã về phía trước.
Tiếng kinh ngạc vang lên từ dưới kia.
Nhưng tôi không tiếp tục rơi xuống.
Tôi mở mắt, quay đầu nhìn lại, có người nắm lấy tay tôi.
Đó là một anh cảnh sát trẻ.
Có lẽ trước đó, nhân lúc tôi không chú ý, anh ta đã lẻn vào nhà tôi, định bất ngờ từ phía sau bế tôi khỏi ban công.
“Em à, đừng nghĩ quẩn, chuyện dù khó đến đâu chỉ cần còn sống đều có thể giải quyết. Nào, nắm chặt tay anh, anh kéo em lên.”
Toàn bộ trọng lượng của tôi treo trên tay phải của anh, nửa thân anh treo ngoài ban công, mệt đến run rẩy.
Nhưng tôi chỉ chú ý tới đôi mắt anh rất đẹp.
Trong mắt anh có ánh nắng, chắc chắn anh là người rất tốt đẹp.
Còn tôi thì không.
Lúc này, tôi lại nghe thấy hàng xóm dưới kia đứng trên ban công la: “Nhảy đi! Ồn quá, con tôi cả ngày không ngủ được!”
Tôi ngẩng đầu, nước mắt tràn vào thái dương. Tôi nói với anh cảnh sát: “Anh cảnh sát à, xin lỗi, tôi đi đây.”
Tôi giật tay ra khỏi anh.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, tôi nghe tiếng anh cảnh sát gào khóc xé lòng.
Còn những người xem thì lại bùng lên tiếng la ó châm chọc.
Nhưng họ không ngờ rằng, tôi đã tái sinh.
Tái sinh thành một con quỷ, sẽ chặt từng người từng người bọn họ.
Tái sinh vào những năm 1980, tôi đã từ bỏ vị hôn phu chính của mình
Kiếp trước, tôi là vợ của vị lãnh đạo mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng chồng tôi, Mạnh Sĩ An, trên chiến trường đã bị thương ở dây thanh quản và vùng bẹn.
Mất đi khả năng làm đàn ông và khả năng nói.
Vì vậy tôi và Mạnh Sĩ An đã sống cuộc hôn nhân không tình dục suốt 40 năm.
Tôi chưa từng chê bai, nguyện làm “quả phụ sống” không oán không hận, cùng một người câm đi hết nửa đời người.
Cho đến ngày sinh nhật 60 tuổi, tôi tình cờ tìm thấy hơn 500 thẻ điện thoại trong thư phòng của hắn.
Đều là gọi cho “đoàn hoa” của văn công mà hắn yêu nhưng không có được.
Thì ra hắn không phải không nói được, chỉ là không muốn nói chuyện với tôi.
Hắn không phải không làm đàn ông được, mà là không muốn làm đàn ông của tôi.
Cú đả kích khủng khiếp ấy khiến tôi ôm hận mà chết.
Lại mở mắt ra trở về năm 1984.
Kiếp này, tôi sẽ không vì bất kỳ người đàn ông nào mà chịu uất ức nữa.
Những năm 80 là mảnh đất khởi nghiệp.
Đón gió xuân cải cách mở cửa, tôi sẽ đến Thâm Thành phấn đấu.
LÀ THIÊN KIM THẤT LẠC, TÔI TRỞ VỀ QUẬY ĐỤC NƯỚC NHÀ TÀI PHIỆT
Là đứa con gái quê, từ nhỏ tôi ghen tị nhất với mấy cô tiểu thư nhà tài phiệt.
Chỉ cần vài quả cam rụng xuống đất làm bẩn đôi giày cao gót của cô ta, một cú điện thoại thôi — cả vườn cam của làng lập tức bị nhổ sạch.
Ấy vậy mà, một ngày đẹp trời, ông trùm tài phiệt tận tay đến tìm tôi.
Hóa ra… tôi mới là tiểu thư thật.
Tối đó, tôi gói ghém mấy bộ quần áo, dắt theo con chó vàng Vượng Tài, vui vẻ chào từng bác, từng cô trong làng.
Cả làng rưng rưng tiễn:
“Con à, lên thành phố sống cho tốt, đừng về đây chịu khổ nữa.”
Tôi lắc đầu lia lịa.
Khổ cái nỗi gì!
Một quả đồi ở quê còn rộng hơn cái sân nhà tài phiệt, chưa đủ cho tôi với Vượng Tài chạy vài vòng cho đã.
Tôi lên đó chỉ để đòi tiền bồi thường thôi.
Còn nếu họ không chịu trả… thì đừng trách tôi lật bàn!
Ngoại Lệ Đặc Biệt
Bạn thân của tôi hình như mang thai, tôi đi cùng cô ấy đến bệnh viện kiểm tra.
Vừa mới từ khoa sản phụ đi ra, lại bất ngờ chạm mặt đội trưởng đặc cảnh đang làm nhiệm vụ, bạn thân nhìn thấy anh ta thì hoảng sợ đến biến sắc.
“Xong rồi! Là anh trai tớ. Nếu anh ấy biết tớ chưa kết hôn mà đã mang thai, chắc chắn sẽ giết tớ mất!”
Chưa kịp nghĩ nhiều, cô ấy đã nhét tờ phiếu kiểm tra thai vào tay tôi.
Đối diện ánh mắt dò xét của người đàn ông, bạn thân ngượng ngùng cười: “Anh, em đi cùng Vãn Vãn đến.”
“Bạn trai cô ấy… thật sự quá vô trách nhiệm!”
Người đàn ông nhìn sang tôi, tôi cúi đầu nhìn xuống đất.
Đêm khuya, người đàn ông xuất hiện ở nhà tôi.
Sắc mặt anh ta sa sút, giọng nói run run.
“Chúng ta ở bên nhau nửa năm, tôi chưa từng chạm vào em.”
“Vậy thì đứa bé là của ai?”
Sa Vào Cạm Bẫy
Trong buổi họp lớp, tôi ngoài ý muốn lên giường với nam thần ở trường — kẻ vốn ghét tôi nhất.
Đến khi phát hiện mình mang thai, thì đã không thể phá được nữa.
Tôi đành phải tìm anh, đưa ra đề nghị:
“Chúng ta kết hôn đi.”
Anh hất tôi ra, gương mặt đầy chán ghét:
“Má nó, tôi với cô quen thân lắm sao?”
Tôi ném thẳng tờ kết quả khám thai vào người anh, cười lạnh:
“Tôi với anh không thân, nhưng đứa bé trong bụng tôi thì thân với anh lắm.”
“Là chính anh tự mình đưa vào trong đó.”
…
Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác
Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác
Tôi mang thai 5 tháng, đi bệnh viện kiểm tra thai định kỳ, bác sĩ nhìn tôi một cái, lạnh nhạt hỏi:
“Cô cắ/m sừng chồng à?”
Tôi ngớ người, rồi tức muốn nổ tung:
“Anh là bác sĩ mà không lo khám bệnh cho đàng hoàng, ăn nói vớ vẩn gì vậy?!”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sau đó tháo kính ra, đôi mắt đen thẳm như mực, chậm rãi bước tới trước mặt tôi:
“Chịu khó nhìn cho kỹ vào, tôi là… Tống Tiêu.”
Hai chữ “Tống Tiêu” anh ta phát âm cực kỳ rõ, giống như đang cố tình nhấn mạnh điều gì đó.
Chec rồi…
Chồng hợp pháp mà tôi kết hôn chớp nhoáng rồi bỏ mặc suốt nửa năm nay — chính là anh.
Anh dường như rất thích biểu cảm vừa sốc vừa chột dạ của tôi, đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa trêu, như đang chờ tôi đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý.
Đưa con đi xem chương trình tạp kỹ
Tôi đang ngồi xổm dưới đất buộc dây giày cho Ninh Ninh thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Là Chu Nghiện gọi đến.
Tay tôi trượt một cái, bấm nhầm sang chế độ loa ngoài.
Giọng nói trầm thấp, quyến rũ của hắn vang lên rõ mồn một giữa trường quay đang yên tĩnh như tờ: “Kỷ Chiêu, buổi sáng em mặc nhầm quần cho Ninh Ninh rồi đúng không? Đó là quần hở đáy mà!”
Không khí lập tức đông cứng lại.
Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên.
Ngay phía trước, ba chiếc máy quay đang sáng đèn đỏ chói mắt.
Trên màn hình livestream, bình luận bùng nổ.
【Vãi chưởng???????】
【Chu Nghiện?????? Là Chu Nghiện mà tôi biết đó hả??????】
【Quần hở đáy?????? Nhiều thông tin quá, CPU tôi cháy rồi!!!】
【Con trai của Kỷ Chiêu?? Chu Nghiện biết con cô ấy mặc quần hở đáy???】
Chịu tội vì mẹ
Bà nội mừng thọ bảy mươi tuổi, lẽ ra phải là một bữa tiệc vui vẻ.
Nhưng chú đột nhiên ném đũa, chỉ vào mũi mẹ tôi mắng bà dọn đồ ăn chậm.
Bố tôi mặt tối sầm, xông lên tát mẹ một cái, sau đó là thêm năm cái nữa.
Khóe miệng mẹ chảy máu rồi ngã xuống đất, cả nhà chết lặng.
Tôi cầm lấy viên gạch bên cạnh dùng để xây tường, đập thẳng vào đầu bố tôi.
Máu bắn tung tóe, thế giới phút chốc im lặng.
Trà Xanh Không Cần Tranh Giành Làm Vợ
Tôi là trà xanh có tiếng trong giới.
Phát hiện Thái tử gia Kinh Thành và cô bạn gái thân thiết qua lại quá mức.
Tôi nước mắt lưng tròng:
“Anh không yêu em nữa rồi……”
Anh ta bực dọc đưa cho tôi một tấm chi phiếu.
“Em tự bình tĩnh lại đi.”
Tôi nhận lấy chi phiếu, sợ mình bật cười ra tiếng.
Sau đó, tình cờ gặp phải kẻ thù không đội trời chung của anh ta.
Mắt tôi khẽ đảo, tỏ vẻ tủi thân đáng thương:
“Anh ấy bắt nạt em, không tốt với em, còn đánh mắng em……”
Sau đó, hai người chạm mặt nhau.
Thái tử gia bị đánh đến bầm tím quanh mắt, tức đến bật cười.
Anh ta vây tôi ở góc tường, nghiến răng nghiến lợi:
“Đánh cô? Mắng cô?”
“Cô nói là hai cái búng trán đó à?”
Động Đất Hay Động Lòng
Động Đất Hay Động Lòng
Trong trận động đất, anh ấy bỏ mặc tôi – một người đang mang thai – quay lưng ôm lấy “bạch nguyệt quang” rồi rời khỏi đống đổ nát.
Khi tôi được cứu ra ngoài, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cô ta:
【Tôi biết, anh mãi mãi sẽ lựa chọn tôi.】
Tôi lặng lẽ nhấn “like”.
Không lâu sau, bài đăng bị xóa.
Lần đầu tiên anh đến bệnh viện thăm tôi, cũng chỉ để giải thích thay cho cô ta:
“Cô ấy chỉ muốn ghi lại khoảnh khắc sống sót sau thảm họa thôi, em đừng làm ầm lên.”
Tôi đặt tay lên bụng phẳng lặng, mỉm cười nhìn anh:
“Về sau sẽ không làm ầm nữa.”