Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
HOA KHAI HOA SÁT
Ta đến lúc c.h.ế.t mới biết phu quân Tiêu Giản là nữ nhi.
Năm đó nàng ta cưới ta, chỉ vì nàng thích Phó Vận.
Tiêu Giản giả trai, không thể cùng Phó Vận ở bên nhau.
Vì ghen, nàng ta cố ý sắp đặt để cưới ta, người có hôn ước từ nhỏ với Phó Vận.
Nàng ta giam ta trong hậu viện sâu thẳm, khiến mười năm thanh xuân của ta trôi qua trong uổng phí, cuối cùng c.h.ế.t không yên lành.
May thay, ta trọng sinh về ngày gả cho Tiêu Giản.
TUYẾT Ý
Tổ phụ qua đời, ta khăn gói lên kinh, tìm đến vị hôn phu.
Nghe đồn hắn tâm cao khí ngạo, trong lòng đã có người thương, đối với một hôn thê nơi thôn dã như ta thì trăm phần chán ghét.
Suốt chặng đường, lòng ta thấp thỏm chẳng yên, mãi đến khi gặp người mới hay mọi lời đồn đều là sai sự thực.
Hắn rõ ràng là người thủ thân như ngọc, tính tình nhu hòa, dung mạo tuấn tú chưa kể, lại còn đối với ta hết mực yêu thương, nâng niu như châu ngọc.
Ta yên lòng gả về làm thê tử.
Ba tháng sau ngày thành thân, cháu trai hắn trở về từ chuyến du học phương xa, đến phủ bái kiến. Hắn nhìn ta, ánh mắt thất thần, như hồn vía chưa về.
Không lâu sau, ta vô tình bắt gặp hắn tìm đến tận cửa chất vấn phu quân ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi:
“Nhị thúc! Vì sao người lại mạo danh ta… cưới lấy vị hôn thê của ta?!”
Thiên Mệnh Ác Nữ
Phản quân đã áp sát thành, xe ngựa lại không chạy nổi nữa.
Phụ thân liếc nhìn đầy khoang xe toàn là vàng bạc châu báu, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ.
Người nhét cho ta một thanh đoản đao, bảo ta xuống xe, tự mình chạy trốn.
"Sống c.h.ế.t chỉ là chuyện nhỏ, mất danh tiết mới là chuyện lớn, con chớ làm nhục gia phong.”
Vì giữ danh tiết, ta lẽ ra nên tự vẫn.
Nhưng trên đời này, làm gì có chuyện gì là lẽ ra nên hay không nên.
Ta chỉ biết một điều.
Bất luận kẻ nào cũng không thể cản đường sống của ta.
MINH SA
Ta là quỷ chuyên đan dệt linh hồn duy nhất ở U Minh Ty, đã làm thị nữ cho con gái Quỷ Vương – Dạ Ly – suốt năm trăm năm.
Nàng yêu một họa sĩ nhân gian, muốn vì hắn mà đọa vào luân hồi.
Trước khi rời đi, nàng bỗng nảy ra một ý, rút hết những sợi tơ linh hồn trong thân thể ta, đan thành một bộ giá y, để khoác lên mình mà đến nhân gian thành thân với hắn.
Nàng nhét tàn hồn của ta vào tay áo, nói muốn ta chứng kiến hạnh phúc của bọn họ.
Về sau, để lấy lòng họa sĩ kia, nàng còn muốn đem tàn hồn còn sót lại của ta nghiền nát, làm thành loại mực tươi mới nhất cho hắn vẽ tranh.
Ta bị ép đặt dưới nghiên mực, đối mặt với họa sĩ ấy, khẽ mỉm cười quỷ dị:
“Ngươi có biết vì sao tài hoa cạn kiệt, chẳng thể vẽ nổi nữa không? Bởi mỹ nhân mà ngươi ngày ngày si mê — căn bản không phải là người.”
...
NGUYỆT HOA TRUYỆN
Đêm tân hôn, phu quân ta nói lời xin lỗi.
Hắn bảo, để bảo vệ tình yêu của hắn, ta phải tự kết liễu.
“Ngươi chọn cách c/h/e/c cho mình đi: rượu độc, d/a/o găm, t/r/e/o c/ổ hay nhảy sông?”
Ta hỏi lại:
“Thiếp có thể chọn… sướng tới c/h/e/c được không?”
…
Trọng Sinh Đêm Tân Hôn, Phu Quân Hắc Hoá Rồi
[Trùng sinh + Ngọt sủng lẫn nhau + Báo thù trạch đấu]
Khương Dung bị lừa dối cả đời, đến chết mới biết rõ chân tướng. Trùng sinh trở về mười năm trước, nàng đang trên đường tư bôn. Khương Dung đánh cho tra nam một trận, xoay người về vương phủ thành thân. Phu quân bị nàng từ hôn – Bắc Vương Thế tử Tạ Lăng Hi. Kiếp trước bảo vệ nàng chu toàn, vì nàng mà lấy mạng đổi mạng, cứu nàng rồi chết.
Tương truyền, chàng một lòng chung tình với nàng. Sống lại một lần nữa, Khương Dung có thù tất báo, có ân tất đền. Tạ Lăng Hi cảm thấy tân phụ của mình rất cổ quái.
Đại tiểu thư khuê các yếu đuối ngu ngốc trong lời đồn, lại bày mưu giết người không chớp mắt. Điều không thể tin được nhất là, hôm qua còn muốn giết chàng để thủ tiết, hôm nay đã cùng chàng tương kính như tân. Nàng ta có phải đang dùng mỹ nhân kế? Vậy thì ai mà không trúng kế cho được.
----------------
TRUYỆN CÓ FULL AUDIO, CÁC BẠN SANG YTB GÕ ĐÚNG TÊN SẼ RA NHÉ!!!
LÒ HƯƠNG NỮ
Năm mất mùa đói kém, mẫu thân ta rửa mặt cho ta sạch sẽ, rồi đem ta bán vào kỹ viện, đổi lấy ba chiếc bánh bao.
Trong một đám nữ hài, ta lại bị chọn làm lò hương nữ.
Ngày ngày ta phải ngâm mình trong suối nước nóng rắc đầy cánh hoa, mỗi món ăn đưa vào miệng đều được cân đo nghiêm ngặt, từng bộ xiêm y mặc trên người đều ướp qua hương liệu kỳ dị.
Chớ nói tới chuyện tiếp khách, người thường còn chẳng được tới gần ta trong vòng ba thước.
Bọn kỹ nữ ai cũng bảo ta gặp vận tốt — nhưng chỉ mình ta biết rõ, bản thân chẳng qua là bị nuôi dưỡng thành một loại “người hương thượng phẩm” để dâng lên bậc quyền quý mà thôi.
...
SAU KHI TIỂU THƯ QUA ĐỜI, TA TÁI GIÁ CÙNG CÔ GIA
Ta vốn là nha hoàn của tiểu thư, sau khi tiểu thư qua đời, ta được cô gia nạp làm kế thất.
Hôm nọ ta đến chùa hoàn nguyện, hương vừa thắp lên thì đột ngột tắt ngang.
Vị hòa thượng trông coi lò hương giật mình thất sắc:
“Ngọn hương bị gãy ngang thế này gọi là đoạn đầu hương! Nữ thí chủ, có người đang muốn mượn xác cô để hoàn hồn đấy!"
...
CỬU DI NƯƠNG MẤT TÍCH
Toàn phủ trên dưới đều đinh ninh rằng Cửu di nương đã cùng người mà nàng tư thông bỏ trốn.
Nào có ai hay, thi thể nàng lúc ấy lại đang lặng lẽ nằm gọn trong hòm y phục của ta.
Chẳng bao lâu sau, quản gia bắt đầu lục soát trong phủ…
Chuyện khởi đầu từ việc phu nhân mất một chiếc vòng ngọc, bèn hạ lệnh cho quản gia tra xét khắp nơi.
Ta không dám mở cửa, cũng không dám để ai bước vào kiểm tra.
Bởi vì — trong hòm đựng y phục của ta, chính là một thi thể.
...
ĐẠO LƯƠNG DUYÊN
Kế mẫu vì muốn bảo toàn ta, bèn nghĩ ra cách để ta sớm xuất giá.
Suy đi nghĩ lại, bà chọn đích nam tộc nhà ta là Bùi Chiêu.
Nhưng thuở nhỏ ta và Bùi Chiêu có vài mối oán niệm.
Ngày tái giá hôm sau, hắn liền thẳng mặt nhấn mạnh:
"Chúng ta là giả thành hôn, cô mẫu đã nói với ngươi rồi chứ?"
Ta như gà mổ thóc gật đầu, "Đã nói rồi."
Ta tưởng hắn vô tình, ta vô ý, sống qua những ngày tháng yên ổn, bình lặng.
Nhưng về sau lại khác.
Khi người đời đều chê ta là kẻ cuồng phụ, Bùi lão gia định lấy pháp gia nghiêm trị ta.
Bùi Chiêu lại chắn trước mặt ta, trầm giọng nói:
"Ngươi dám động đến nàng một chút, thì hôm nay ta liền cùng ngươi quyết mạng!"