Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Cầu phật
Ta vừa trải qua một giấc mộng kỳ quái.
Trong mộng, vị hôn phu bệnh tật ốm yếu đã l/ừa g/ạt ta viết xuống tờ cam kết trọn đời không tái giá.
Ta giữ trọn tiết hạnh, ở vậy hầu hạ mẹ chồng, nuôi dưỡng em chồng, em gái chồng khôn lớn.
Song, khi tuổi cao sức yếu, chúng lại đ/ánh đ/ập, mắng nhiếc ta, rồi đuổi ta ra khỏi nhà.
May thay, vị tú tài q/uè nhà bên đã cưu mang ta, tận tình chăm sóc, cho đến ngày ta trút hơi thở cuối cùng.
Choàng tỉnh giấc, ta bừng mở mắt!
Vị hôn phu đến tìm ta, sau những lời thổ lộ ân ái mặn nồng, hắn lại từ trong tay áo rút ra một tờ cam kết không tái giá…
Thứ đệ của ta thiện lương như Bồ Tát
Thứ đệ của ta có tâm địa thiện lương như Bồ Tát.
Hắn thương cho cô nương bán trà nặng gần hai trăm cân lại xấu như ma chê quỷ hờn không ai thèm cưới, liền khiến ta nhận lấy tú cầu của nàng, buộc ta phải cưới nàng làm thê tử.
Ta không muốn, nữ tử kia liền đưa ra chứng cứ xác thực rằng chúng ta đã tư thông, làm loạn đòi quyên sinh để tìm trong sạch.
Ta bị mọi người thóa mạ, đành phải thành thân cùng nàng ta, nào ngờ đến đêm tân hôn lại biết nàng ta đã mang thai ba tháng, bị nàng ta gi.ết người diệt khẩu.
Thứ đệ chiếm gia nghiệp của ta, cưới người trong lòng, trở thành thủ phủ đệ nhất kinh thành người người ngưỡng mộ.
Lần nữa mở mắt ra, ta trở lại ngày thứ đệ cười tủm tỉm đưa quả tú cầu kia cho ta.
Ta Thay Tỷ Tỷ Gả Cho Người Trong Mộng
Ta Thay Tỷ Tỷ Gả Cho Người Trong Mộng
Trấn Bắc Đại tướng quân vừa gặp đã yêu trưởng tỷ, cuồng nhiệt theo đuổi suốt 3 năm, cầu thân đến chín lần, mỗi lần đều giúp cha ta thăng quan tiến chức.
Đến lần thứ mười, phụ mẫu ta khuyên can:
“Lão Lục thật lòng với con, ai ai cũng thấy rõ. Con từ chối đến chín lần rồi, chẳng lẽ vẫn không chịu gật đầu?”
Trưởng tỷ vừa cài cây trâm ngọc – sính lễ của Lục tướng quân – lên tóc, vừa thản nhiên đáp:
“Con mới không ưng cái loại thô kệch nặng mùi mồ hôi ấy. Người con muốn gả, phải là bậc văn nhân ôn nhuận như ngọc, phong thái nhã nhặn mới xứng.”
Cha ta vò đầu bứt tóc:
“Nhưng mà… đây là lần thứ mười rồi. Nếu lần này từ chối nữa, lỡ Lục tướng quân nổi giận thì sao?”
Ta đứng bên cầm gương đồng giúp trưởng tỷ, ánh mắt lại dừng trên cây trâm sáng loáng kia, khẽ cười nói:
“Nếu tỷ tỷ không muốn gả, vậy để muội gả.”
Dã Hữu Trưởng Phong
Dã Hữu Trưởng Phong
Sau khi bị đích tỷ tráo hôn, phu quân kiếp trước yêu thương ta lại xem nàng là thê tử duy nhất.
Thiếu niên tướng quân kiếp này cưới ta cũng vì nàng mà giữ thân như ngọc.
Còn ta mang tiếng xấu c/ướp hôn sự của tỷ tỷ, bị mẹ chồng giày vò đến chet.
Sống lại trở về ngày hoán đổi giá thú.
Ta vén khăn hỉ, cười nói với đích tỷ đang chui vào kiệu hoa của ta: “Đừng đổi nữa, cả hai đều tặng cho tỷ!”
Dứt lời, ta xách trường thương, thúc ngựa phi thẳng đến Bắc Cương.
Hôn sự này, ta không thành nữa!
Thái Tử Lạc Thuỷ Liễu
Thái Tử Lạc Thuỷ Liễu
Thái tử cùng giai nhân trong lòng hắn cùng rơi xuống nước. Tình thế nguy cấp, ta chỉ kịp cứu Thái tử, người ở gần ta hơn.
Thái tử cảm kích, lập tức cầu xin Hoàng đế ban hôn, muốn ta trở thành Thái tử phi của hắn.
Mười năm sau, việc đầu tiên Thái tử làm khi đã vững ngôi vị Hoàng đế, chính là diệt cả nhà ta, đem x/ác ta với hai m/ạng người đưa đến trước mộ giai nhân của hắn.
“Năm xưa, ngươi không cứu nàng ấy, chẳng phải là chờ nàng ấy chet đi, để tiện bề leo lên dựa dẫm vào trẫm sao?”
Tỉnh dậy lần nữa, Thái tử và giai nhân trong lòng hắn lại cùng rơi xuống nước.
Ta hoảng loạn kêu lên: “Làm sao đây, ta cũng không biết bơi.”
Vị Hôn Phu Muốn Cưới Nha Hoàn Của Ta
Vị Hôn Phu Muốn Cưới Nha Hoàn Của Ta
Một ngày trước đại hôn của ta, vị hôn phu nói muốn cưới nha hoàn của ta làm chính thê.
Ta lập tức cắt đứt duyên tình, tác thành cho họ bách niên giai lão, thề vĩnh viễn kết thù.
Mọi người chỉ nghĩ ta đau lòng quá độ, kỳ thực không phải vậy.
Bởi vì ta biết, nha hoàn của ta là con gái của phản vương. Chẳng bao lâu sau, cả nhà họ sẽ bị liên lụy tống vào đại lao.
Kiếp trước ta gả đi làm chính thê, nha hoàn làm thiếp, nhà mẹ ta đã dốc hết gia tài vạn quán cứu họ ra.
Thế nhưng ta lại bị họ bỏ rơi trên đường đi lưu đày.
Kiếp này, cầm tiền nuôi phủ binh bảo vệ hoàng quyền chẳng phải thơm hơn sao?
Chính Thê Không Làm Nữ Phụ
Chính Thê Không Làm Nữ Phụ
Khi phu quân ta một lần nữa, ngay tại yến tiệc đông đủ quan khách, mỉa mai ta chỉ là nữ nhi nhà thương hộ, không tài, không đức, chẳng có bản lĩnh gì, thua xa ánh trăng trắng trong lòng chàng – người đã sớm bị đưa đi làm thiếp cho kẻ khác…
Ta rốt cuộc cũng không nhẫn nhịn thêm được nữa.
Ngay giữa yến tiệc, ta xoay người, đi thẳng đến trước mặt chủ nhân hiện tại của vị “bạch nguyệt quang” ấy.
“Chi bằng ta hưu phu, gả cho ngài?”
“Ngài đem tiểu thiếp tặng lại cho y, để y khỏi phải ngày nào cũng lải nhải nhớ thương, phiền lòng ta chết đi được.”
Nam tử vận y phục hoa lệ, tay cầm chén rượu hơi khựng lại, rồi nâng tay cạn sạch.
Một nụ cười thú vị hiện lên nơi khóe môi, ánh mắt nhìn ta thẳng thắn, sâu thẳm như gió nổi trăng mờ:
“Được.”
HOA KHAI HOA SÁT
Ta đến lúc c.h.ế.t mới biết phu quân Tiêu Giản là nữ nhi.
Năm đó nàng ta cưới ta, chỉ vì nàng thích Phó Vận.
Tiêu Giản giả trai, không thể cùng Phó Vận ở bên nhau.
Vì ghen, nàng ta cố ý sắp đặt để cưới ta, người có hôn ước từ nhỏ với Phó Vận.
Nàng ta giam ta trong hậu viện sâu thẳm, khiến mười năm thanh xuân của ta trôi qua trong uổng phí, cuối cùng c.h.ế.t không yên lành.
May thay, ta trọng sinh về ngày gả cho Tiêu Giản.
TUYẾT Ý
Tổ phụ qua đời, ta khăn gói lên kinh, tìm đến vị hôn phu.
Nghe đồn hắn tâm cao khí ngạo, trong lòng đã có người thương, đối với một hôn thê nơi thôn dã như ta thì trăm phần chán ghét.
Suốt chặng đường, lòng ta thấp thỏm chẳng yên, mãi đến khi gặp người mới hay mọi lời đồn đều là sai sự thực.
Hắn rõ ràng là người thủ thân như ngọc, tính tình nhu hòa, dung mạo tuấn tú chưa kể, lại còn đối với ta hết mực yêu thương, nâng niu như châu ngọc.
Ta yên lòng gả về làm thê tử.
Ba tháng sau ngày thành thân, cháu trai hắn trở về từ chuyến du học phương xa, đến phủ bái kiến. Hắn nhìn ta, ánh mắt thất thần, như hồn vía chưa về.
Không lâu sau, ta vô tình bắt gặp hắn tìm đến tận cửa chất vấn phu quân ta, vẻ mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi:
“Nhị thúc! Vì sao người lại mạo danh ta… cưới lấy vị hôn thê của ta?!”
Thiên Mệnh Ác Nữ
Phản quân đã áp sát thành, xe ngựa lại không chạy nổi nữa.
Phụ thân liếc nhìn đầy khoang xe toàn là vàng bạc châu báu, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ.
Người nhét cho ta một thanh đoản đao, bảo ta xuống xe, tự mình chạy trốn.
"Sống c.h.ế.t chỉ là chuyện nhỏ, mất danh tiết mới là chuyện lớn, con chớ làm nhục gia phong.”
Vì giữ danh tiết, ta lẽ ra nên tự vẫn.
Nhưng trên đời này, làm gì có chuyện gì là lẽ ra nên hay không nên.
Ta chỉ biết một điều.
Bất luận kẻ nào cũng không thể cản đường sống của ta.