Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Thỉnh Tướng Quân Nhập Úng
Thỉnh Tướng Quân Nhập Úng
Phò mã chưa cưới của ta đã thắng trận trở về.
Thế nhưng, bên cạnh hắn lại có thêm một nữ tướng quân từng vào sinh ra tử cùng hắn.
Trong yến tiệc mừng công, nàng tướng quân ấy hết chén này đến chén khác đỡ rượu thay hắn.
“Tướng quân vì cứu ta mà bị thương, không thể uống rượu được.”
Hoàng thượng nhướng mày nhìn hai người họ: “Bị thương ở đâu? Nếu là thương đến căn cơ, trẫm sẽ không thể gả đường muội cho ngươi được.”
Đào hoa trang
Nữ chính xuyên không muốn gán nam phụ thâm tình mà nàng ta không cần cho ta.
Nực cười, bổn cung là công chúa hoàng tộc, cành vàng lá ngọc, xứng đáng có được thứ tốt nhất.
Thứ nam nhân đã qua sử dụng mà muốn xứng với ta, hắn xứng sao?
Hơn nữa, một thương nữ bé mọn lại dám tính toán lên đầu ta, ta phải thử xem bọn họ có mấy cái m/ạng.
Cung Nữ Không Tên
Cung Nữ Không Tên
Mỗi khi nương nương đến kỳ ngu/yệt t.ín, đều sai ta đêm đến dâng trà cho Hoàng thượng.
Trước khi trời sáng, ta lại lê thân mệt mỏi trở về Phượng Nghi cung.
Năm ta hai mươi lăm tuổi, cuối cùng cũng thấy mỏi mệt.
Trên long sàng, ta khẽ khẩn cầu: “Xin Hoàng thượng ban cho thần thiếp một danh phận.”
Người lau khô nước mắt ta, giọng điềm tĩnh:
“Hoàng hậu trọng tình cũ, e rằng không nỡ xa nàng. Đừng khiến nàng khó xử.”
Ta lặng lẽ siết chặt góc chăn.
Ai mà chẳng biết, đế hậu tình thâm, khắp thiên hạ đều ca tụng.
Ngày hôm sau, ta gõ cửa cung Thái hậu, nguyện thay Trưởng công chúa đi biên ải hòa thân.
Thái hậu vui mừng khôn xiết:
“Từ nay, ai gia nhận con làm nghĩa nữ, yên tâm mà chờ ngày xuất giá.”
Bà ngoảnh lại, mỉm cười:
“Hoàng đế, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đỡ nghĩa muội ngươi dậy đi.”
Trong ánh nhìn nơi khóe mắt, vị Hoàng đế vừa đến vội, sắc mặt đã sầm lại, lạnh như băng.
Quận Chúa Không Khó
Quận Chúa Không Khó
Phu quân xuất chinh trước khi đi, lại cố tình mang theo một nha hoàn.
Vì để giữ công bằng.
Ngày hôm sau, ta liền thu nhận một tiểu tư tuấn tú vào phủ.
Ba năm sau, phu quân khải hoàn trở về, nha hoàn kia đã thành thiếp thất.
“Phu nhân, để báo ân cứu mạng của Thư Oanh, ta đã nạp nàng làm thiếp. Mong quận chúa đừng để bụng.”
Ta khẽ cười lạnh, gọi tiểu tư tuấn tú bước ra.
“Phu quân, năm ấy phủ ta xảy ra hỏa hoạn, may có Ngọc lang cứu giúp, ta đã nhận chàng làm nghĩa đệ rồi.”
Cho chồng tôi một khuôn mặt mới
Ta tinh thông thuật cải dung mà triều đình nghiêm cấm, việc này, chỉ có phu quân ta biết.
Kiếp trước, chàng vì cứu người trong lòng, quỳ xuống cầu xin ta giúp nàng ta – kẻ đang bị toàn thành truy bắt – đổi dung mạo để thoát nạn.
Ta liều lĩnh thi triển bí thuật, phạm vào tội chém đầu.
Nào ngờ chàng trở mặt tâu lên triều đình, lấy thủ cấp ta lát đường cho con đường quan lộ thênh thang của mình.
Khi mở mắt, ta trở lại ngày chàng rưng rưng nước mắt cầu xin ta.
“Khuynh Thành, Vãn Nhi cùng vị hôn phu của nàng đang bị toàn thành truy bắt…”
Lần này ta mỉm cười đáp: “Được.”
Đêm ấy, ta thức trắng, tỉ mỉ cải dung cho chàng, khiến dung mạo chàng giống hệt tên trọng phạm trên lệnh truy nã.
Đừng Làm Phiền Ta, Ta Cần Yên Tĩnh!
Đừng Làm Phiền Ta, Ta Cần Yên Tĩnh!
Di mẫu vì cứu mẹ ta mà chet đ/uối nơi sông nước.
Mẹ ta vì báo ân, bèn đón biểu muội về phủ nuôi dưỡng, dạy dỗ.
Từ đó về sau, biểu muội đ/oạt lấy mọi thứ của ta. Từ sân viện, trang sức, xiêm y, cho đến thức ăn, quà vặt, đồ chơi nhỏ.
Phàm là ta có, nàng ta đều muốn giành cho bằng được.
Mẹ ta bảo ta phải nhường nhịn nàng.
Ta không chịu.
Nàng ta chọc ta một lần, ta đ/ánh nàng một lần.
Mãi đến khi ta bàn chuyện hôn sự, nàng ta lại đi quyến rũ Lục Mão.
Mẹ ta lại bảo ta nhường nhịn nàng.
Lần này ta cười tủm tỉm đáp: “Được thôi.”
PHÙ MÃN
Năm Thừa Nguyên thứ mười sáu, hạn hán khắp quê nhà.
Dân trong làng lo kế sinh nhai, bắt đầu đem con gái bán ra ngoài.
Những bé gái bị bọn buôn người dắt đi, hoặc bị chặt gân chân, hoặc bị đánh chết giữa đường.
Cha mẹ luôn nói ta là sinh mệnh của họ, nên chẳng nỡ bán đi.
Chỉ vì câu nói ấy, ta ra sức giặt giũ nấu nướng, chẻ củi nhóm lửa, chăm sóc đệ đệ…
Mãi đến ngày Tết năm ấy, nương phá lệ may cho ta một bộ y phục đỏ, bế ta đặt lên xe bò.
Lúc ấy ta mới hay:
Tấm lòng của họ, còn độc ác hơn cả lũ buôn người dưới gầm trời này!
CANH DÊ
Phụ thân ta là đầu bếp trứ danh khắp mười dặm tám làng, món dê quay nguyên con của ông nổi tiếng da giòn thịt mềm, hương thơm lan xa khiến ai nấy đều thèm thuồng.
Sủng thiếp của Nhiếp chính vương nghe được danh ấy, liền sai người truyền chỉ cho phụ thân ta vào phủ nấu ăn, lại còn đích thân căn dặn phải là món dê quay đó.
Phụ thân ta rời đi, đến khi bị người ta vứt ra ngoài, toàn thân ông đã bị lửa thiêu đến cháy đen nứt toác.
Thì ra ả sủng thiếp kia nhất thời nổi hứng, nói muốn ăn một món dê quay không có mùi dê.
Mẫu thân ta biết chuyện, một giọt lệ cũng chẳng rơi.
Chỉ là ba tháng sau, bà dựng một cái nồi lớn ngay trước cổng vương phủ bắt đầu bán canh dê.
…
NỖI LÒNG CỦA CHỦ MẪU
Phụ thân ta khải hoàn trở về, từ biên cương mang theo một ngoại thất.
Người nói rằng nữ nhân kia đã theo người chịu khổ suốt mười bảy năm nơi biên ải, nay muốn phong nàng làm bình thê.
Mẫu thân ta bình thản gật đầu. Những năm qua, chính bà chủ động thu xếp chuyện nạp thiếp cho phụ thân, mọi việc đều chu toàn, luôn tỏ ra hiền lương rộng lượng.
Phụ thân ngỡ rằng mẫu thân vẫn yêu thương người như thuở ban đầu.
Thế nhưng, mẫu thân nghe xong chỉ khẽ cười:
“Chuyện tình cảm ư? Những gì ta làm chẳng qua chỉ để giữ vững vị trí chủ mẫu mà thôi.”
…
NỖI LÒNG CỦA CHỦ MẪU
Phụ thân ta khải hoàn trở về, từ biên cương mang theo một ngoại thất.
Người nói rằng nữ nhân kia đã theo người chịu khổ suốt mười bảy năm nơi biên ải, nay muốn phong nàng làm bình thê.
Mẫu thân ta bình thản gật đầu. Những năm qua, chính bà chủ động thu xếp chuyện nạp thiếp cho phụ thân, mọi việc đều chu toàn, luôn tỏ ra hiền lương rộng lượng.
Phụ thân ngỡ rằng mẫu thân vẫn yêu thương người như thuở ban đầu.
Thế nhưng, mẫu thân nghe xong chỉ khẽ cười:
“Chuyện tình cảm ư? Những gì ta làm chẳng qua chỉ để giữ vững vị trí chủ mẫu mà thôi.”
…