Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
A Tú
Ta là một tiểu cung nữ không chút tiếng tăm trong cung, không quyền không thế, mặc người bắt nạt, niềm hy vọng duy nhất là đến tuổi được xuất cung.
Trớ trêu thay, trong cung của Quý phi bị mất đồ, cuối cùng lại đổ tội lên đầu ta.
Trượng côn cứ thế quất xuống người ta, cuối cùng ta bị ném ra khỏi cửa cung trong tình trạng m á u me đầm đìa.
Khi tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ta đưa tay níu lấy tia hy vọng sống đi ngang qua:
"Cầu xin công công... rủ lòng thương nô tỳ."
Sau này, người đã đưa ta trở thành người phụ nữ tôn quý nhất của vương triều.
Trong tẩm điện, người ôm ta từ phía sau:
"Nương nương muốn gì cũng đã có được rồi, vậy thứ mà nô tài muốn, nương nương có phải cũng nên cho rồi không?"
---
1.
Khi cung của Quý phi bị mất một cây trâm ngọc, tất cả hạ nhân trong cung đều bị gọi đến để tra hỏi.
Ta bị người khác chỉ điểm là đã vào cung Quý phi quét dọn vào giờ Ngọ, nhưng ta chưa từng bước vào tẩm điện của người, thậm chí còn không biết cây trâm ngọc người đánh mất có hình dạng ra sao.
Nhưng người quyền quý muốn định tội ai, thậm chí chẳng cần đến lý do chính đáng.
Quý phi với đôi môi tô son đỏ thẫm chỉ rũ mắt nhìn gương mặt ta một lát, rồi khẽ cười khẩy một tiếng:
"Trông cũng chẳng phải là một nô tài có tâm tư trong sạch gì."
Vị ma ma bên cạnh Quý phi liền nói đỡ cho chủ tử, liếc xéo ta một cái rồi nghiêm giọng hỏi ta giấu thứ trộm được ở đâu rồi.
Ta vội quỳ xuống cầu xin, miệng nói:
"Cầu xin nương nương minh giám, nô tỳ không hề trộm đồ."
"Ngươi không trộm, chẳng lẽ nương nương lại vu oan cho ngươi chắc?"
"Nô tỳ không dám."
Thân phận thấp hèn, ngay cả biện minh cũng là một cái tội.
Khi Quý phi nương nương muốn định tội ta, đầu ta dập mạnh xuống đất để cầu xin người khai ân.
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Mật Nương dung mạo ngọt ngào, nhưng số phận lại bi ai.
Một trận lũ lụt cuốn trôi cả quê nhà, cũng khiến nàng tan cửa nát nhà.
Nàng bị dòng người tị nạn vây quanh, vô tri vô giác chạy nạn đến tận quan ngoại.
Nàng cứ ngỡ cả đời này sẽ thành một cô hồn chốn tha hương, không ai đoái hoài, không ai xót thương, bệnh chết rồi sẽ bị một tấm chiếu cuốn đi ném cho sói hoang ăn thịt.
Cho đến khi một thiếu niên du mục không giỏi ăn nói xuất hiện, hắn đã giúp nàng chữa lành cho con cừu non đang bệnh, còn tống cổ lũ du côn định bắt nạt nàng.
Bên dưới ráng chiều, nàng bỗng nhận ra thân hình của thiếu niên kiệm lời này vô cùng cao lớn, cùng khuôn mặt bầm tím của hắn đã làm lay động trái tim vốn đã nguội lạnh với mọi thứ của nàng.
Góc nhìn của nam chính:
Ba Hổ là người cực kỳ sợ phiền phức, để tránh những mối quan hệ gia đình rắc rối, trước khi trưởng thành hắn đã tách ra sống riêng cùng nô bộc và đàn gia súc của mình. Đối với chuyện thành gia lập thất, hắn lại càng thận trọng hơn.
Một ngày, khi đang chăn thả gia súc, hắn gặp một chiếc xe bò chở người tị nạn, một cô nương trầm tĩnh đang dắt theo một con chó đã thu hút sự chú ý của hắn. Một người một chó, người thì chết lặng, chó thì cảnh giác. Hắn chợt cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, trời thương xót, cuối cùng cũng để hắn gặp được người cùng tính tình.
Nhưng Ba Hổ không ngờ rằng mình lại nhìn nhầm. Con chó lại là một kẻ thích lo chuyện bao đồng, còn người cũng không phải là kẻ ưa tĩnh lặng.
Thế nhưng, lần nhìn nhầm này lại là vận may lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Nội dung chính: Ẩm thực, ngọt ngào, cuộc sống hàng ngày
Tóm tắt một câu: Những ngày tháng tự tại chăn nuôi, nuôi ong
Ý nghĩa: Hết khổ sẽ đến sướng
Ta Là Đại Lừa Đảo
Ta Là Đại Lừa Đảo
Ta sinh ra đã là một kẻ lừa đảo, sống tới ngày hôm nay chỉ nhờ cái miệng.
Khó khăn lắm mới bịa ra được một thân thế trong sạch, trà trộn vào làm nha hoàn cao cấp trong Thẩm phủ.
Thế nhưng chưa kịp hưởng phúc thì cả gia tộc Thẩm thị đã bị quan quân ập vào tịch thu tài sản, giet sạch.
Trong lúc hỗn loạn, ta nghe quản gia nói với một người khác: “Thẩm gia chỉ đang diễn kịch phối hợp với Công chúa thôi, các người đừng làm hại người vô tội.”
Đầu óc ta xoay chuyển nhanh chóng, liền bế cô tiểu thư ngốc nghếch của Thẩm gia bỏ chạy.
“Tên đầy tớ trung thành cứu chủ nhân”, kịch bản này nghe có vẻ hời hơn làm một nha hoàn nhiều!
MỘT ĐỜI TRẢ THÙ
A nương giấu ta vào trong 1 hộc tủ bí mật, ta cứ ngỡ người muốn chơi trò trốn tìm với ta.
Nhưng người lại dùng vải bố nhét kín miệng ta, nghiêm giọng dặn dò ta bất luận thế nào cũng không được phát ra tiếng động.
Từ lỗ hổng của hộc tủ bí mật, ta trông thấy một trăm ba mươi hai nhân khẩu Tấn gia ta, cả nhà bị tàn sát, thi cốt máu chảy.
Kẻ cầm đầu là một nam tử bạch y nhã nhặn, Trung Thư lệnh của nước Đại Hạ, Tống Minh.
Hắn dùng chiếc khăn lụa trắng như tuyết lau máu trên kiếm, cười lạnh lùng:
"Một tiện dân hèn mọn, còn vọng tưởng lung lay thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức."
Cho nên, cả gia tộc hắn cũng đáng chết dưới tay tiện dân là ta.
Ta Là Công Thần
Ta Là Công Thần
Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến.
Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương.
Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta.
Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng.
Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái.
Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta.
Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm.
Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ.
Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi!
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.
Nhà Trẻ Trong Hậu Cung
Nhập cung mười năm, ta vẫn chẳng được sủng ái, cũng chẳng có lấy một đứa con.
Hoàng thượng hỏi ta: “Uyển Ninh, nàng có muốn hài tử không?”
Muốn!
Một năm sau, người phát hiện đứa trẻ khi xưa chỉ to bằng bàn tay, nay đã có thể vung chiếc xẻng sắt, làm ra mười món ăn cùng một bát canh cho cả cung nhân.
Ta hoảng hốt, vội vàng kéo công chúa quỳ xuống khấu đầu cầu xin tha tội.
Người lại thu hồi vẻ kinh ngạc, ôn hòa nói: “Uyển Ninh, hài tử nàng nuôi rất tốt.”
“Trẫm lại ban cho nàng thêm một đứa.”
……
“Trẫm còn muốn ban cho nàng thêm một đứa nữa.”
……
“Nơi đây còn có hai đứa nữa.”
Ba năm, năm đứa trẻ.
Mười mấy năm trôi qua, lần đầu tiên ta bưng điểm tâm cầu kiến hoàng thượng.
Người nhíu mày, hiện vẻ không vui, tưởng rằng ta muốn kháng chỉ.
Ta vội vàng mở miệng: “Hoàng thượng, liệu có thể cho thiếp được đổi sang cung điện rộng lớn hơn chăng? Chiêu Hoa điện thực sự quá nhỏ, chẳng thể chứa nổi nhiều người đến vậy……”
Lời còn nghẹn nơi khóe miệng, hoàng thượng mấy phen muốn mở miệng, lại nuốt trở vào.
Khi Quý Phi Độc Ác Bắt Đầu Buông Bỏ
Ta trở thành kế mẫu của tiểu Thái tử. Ai nấy đều nghĩ ta sẽ lấy lòng tiểu Thái tử, bản thân tiểu Thái tử dường như cũng nghĩ vậy nên khinh thường ta ra mặt. Nhưng ta chỉ muốn buông bỏ mọi thứ thôi mà.
Tiểu Thái tử muốn ăn cơm, ta bảo hắn tự học nấu ăn. Tiểu Thái tử muốn luyện võ, ta bảo hắn tự tìm sư phụ.
Sau khi áp dụng cách làm qua loa lên đến đỉnh điểm, bỗng nhiên ta nhận được thánh chỉ phong hậu.
Hoàng đế dịu dàng nói: "Chăm sóc Thái tử, nàng đã vất vả rồi."
Bị Spoil Là Ác Nữ, Ta Lật Kịch Bản!
Bị Spoil Là Ác Nữ, Ta Lật Kịch Bản!
Làm con tin nơi địch quốc suốt 10 năm, vừa đặt chân trở về kinh thành cố quốc, ta liền nghe được dân chúng xì xào:
Rằng công chúa đã chẳng còn trong sạch, còn mặt mũi nào trở lại nước Đan?
Trước mắt ta bỗng hiện ra từng hàng chữ quái dị:
【Nữ phụ độc ác Đan Tự Phượng sao lại quay về? Giá như chết trên đường thì hay biết mấy, sau này đã chẳng xảy ra bao nhiêu bi kịch!】
【Đúng vậy, Tam công chúa vất vả lắm mới cùng nam chính nên duyên, ả lại sống sờ sờ chôn người, ép nam chính làm của riêng, may mà nữ chính mệnh lớn chạy thoát, trở về báo thù rửa hận!】
【Ả đúng là loại không chịu nổi ai hơn mình, đã bị nhục nhã ở địch quốc thì lại muốn phá nát hạnh phúc của người khác!】
【Cũng may cuối cùng bị Tiêu Tử Ấn dùng trâm đ â//m ch .t.】
Ta cúi đầu, để mái tóc trước trán che khuất thần sắc.
Cõi đời này thật sẽ có ruột thịt tương tàn chỉ vì một nam nhân tầm thường sao?
Là ta ư?
Cớ gì ta phải sống theo cái “kịch bản” các người bày sẵn?
Quyền Lực Tối Thượng
Trước khi gả vào Đông cung, ta biết Thái tử đã có người trong lòng.
Người ấy không phải ai khác, chính là con gái nhũ mẫu của hắn, dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, yếu đuối khiến người ta thương xót.
Đêm đại hôn, vốn nên là đêm động phòng hoa chúc của ta, hắn lại dẫn nàng ấy đến Thái miếu, quỳ suốt một đêm.
Hắn khẩn cầu bệ hạ, nể mặt liệt tổ liệt tông, ban cho nàng ấy một danh phận.
Ta không khóc không làm ầm ĩ, chỉ tận tâm giữ bổn phận Thái tử phi, nhờ vậy được bệ hạ yêu mến.
Ngay khi ta mang thai, Thái tử lại muốn cùng người trong lòng phiêu bạt chân trời góc bể.
Ta chỉ an ủi mẫu thân:
“Không sao cả, không có Thái tử thì vẫn còn Hoàng thái tôn; về sau mỗi một đời đế vương, trong huyết mạch đều sẽ chảy dòng máu của nhà họ Thôi chúng ta.”
Sau Khi Bị Vứt Bỏ, Ta Đã Lừa Gạt Một Tên Sơn Phỉ
Sau khi bị vứt bỏ, ta đã lừa gạt được một tên sơn phỉ.
Khi hắn muốn ném ta xuống, ta đã khóc lóc giật rách tay áo hắn.
Đối diện với nước mắt của ta, hắn lẩm bẩm chửi rủa rồi quăng ta lên lưng ngựa:
"Tổ cha nó nữ nhân quả nhiên phiền phức! Sớm muộn gì lão tử cũng tống ngươi xuống núi!"
Để lấy lòng hắn, ta đã vá quần áo, may tất cho hắn, đổi cách làm nấu ra thật nhiều món ngon.
Sau này, chồng trước Từ Sơ Trạch tìm đến tận cửa, đòi hắn trả lại thê tử.
Bề ngoài, hắn giả vờ rộng lượng: "Lão tử đâu có ngăn cản nàng ấy, là nàng ấy tự mình không chịu xuống núi."
Nhưng đêm đến, hắn cởi trần, quấn da hổ chui vào phòng ta, làm ầm ĩ đến nửa đêm:
"A Nguyên, A Nguyên, lão tử đã bị nàng ăn sạch sành sanh ba lần rồi, khi nào thì nàng mới cho ta danh phận đây?"