Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
NHƯ Ý PHƯƠNG PHI
Nương ta có dung nhan tựa “Tây Thi”, nổi danh trong nghề mổ lợn.
Lên núi nhặt được cha ta khi ấy trọng thương, lại mất trí, rồi cùng người kết làm phu thê.
Năm ta năm tuổi, cha ta khôi phục ký ức.
Trong chớp mắt trở thành tiểu công gia của phủ Bình Quốc Công.
Trước mắt ta bỗng hiện ra mấy dòng chữ:
【Nam chính rốt cuộc nhớ lại tất cả, mau mau thoát khỏi người phụ nhân thô bỉ ấy, Muội Bảo còn đang chờ ở kinh thành.】
【Nam chính vốn là bậc quang minh lỗi lạc, lại bị nữ phụ ác độc nhặt về mà vấy bẩn, chẳng trách phải giết nàng.】
【Cặp mẹ con pháo hôi này còn dám chạy đi gây phiền cho Muội Bảo, tiểu tam nào có mặt mũi thế? Đúng là hai kẻ ngốc.】
Ta hoảng hốt thất sắc, lập tức quay đầu báo cho nương.
Nương cùng ta bàn bạc suốt đêm, quyết ý không làm nữ phụ nghịch mệnh, tự rước họa vào thân.
Cha đã muốn làm kẻ phụ tình, vậy thì lấy bạc bồi thường rồi hòa ly.
Vàng bạc cầm tay, đủ để cưới mười tám kẻ phò mã, tha hồ hầu hạ ta và nương.
Ta cùng nương cười đến híp mắt.
Nào ngờ, phía sau cha ta âm trầm lạnh lẽo.
“Vứt bỏ phu quân, đoạn tuyệt phụ thân, thật là hay lắm, coi ta như đã chết rồi sao?”
“Nói mau, là ai xúi giục các ngươi? Quán bánh bao đầu ngõ, hay sạp bánh nướng cuối phố?”
Từng Là Thê Tử Của Người
Từng Là Thê Tử Của Người
Sau khi bị sủng thiếp được Thái tử yêu chiều nhất đẩy xuống đài cao, ta mất đi toàn bộ ký ức.
Chỉ duy nhất… ta nhận nhầm một bé trai ngốc nghếch là nhi tử của mình.
Cả Đông cung đều cười nhạo ta.
Bảo rằng đầu óc ta đập hỏng rồi, ngay cả con ruột cũng chẳng nhận ra.
Thế nhưng, mỗi lần ta nhìn thấy đứa trẻ tuấn tú lạnh lùng kia bên cạnh Thái tử, trong lòng chỉ dâng lên sự sợ hãi.
Trên đời sao có mẫu thân nào lại e sợ chính con mình?
Gạt người mà thôi.
Ta nhận định, bé ngốc kia mới là nhi tử của ta.
Vậy nên, khi phụ thân của đứa ngốc lặng lẽ quay về, toan bế nó đi, ta cũng liền nhận định —— người ấy là phu quân của ta.
Ta vươn tay, nắm lấy áo y, trong mắt tràn đầy quyến luyến, nhẹ nhàng gọi ra cách xưng hô từng nằm sâu trong ký ức:
“Ca ca, mang thiếp đi…”
Khi Nhạn Bay Về
Khi Nhạn Bay Về
Cả đời này, ta tính kế trăm bề, cuối cùng cũng đoạt được thân phận thê tử của Thẩm Hàn Chu, nhưng lại trở thành một đôi oán lữ chẳng khác gì kẻ thù.
Trong lòng chàng, người chàng yêu là giả thiên kim đã chiếm đoạt vinh hoa phú quý thuộc về ta suốt mười mấy năm.
Cho nên, chàng hận ta.
Hận ta hại muội muội thanh mai trúc mã của chàng trở thành kẻ ngốc; lại càng hận ta mưu mô độc ác, khiến Thẩm gia diệt môn.
Thế nhưng cuối cùng, người quỳ nơi ngọc cấp trước hoàng cung, dâng cả tính mạng chỉ để đổi cho ta một đường sống…
vẫn là chàng.
Chàng nói:
“Giang Yến Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược lại—”
“Ta thà rằng ngày ấy chưa từng đưa tay ra với nàng.”
Mở mắt lần nữa, ta trở về năm đó, khi vừa được nhận lại vào phủ Thượng thư.
Trước mắt ta là Thẩm Hàn Chu khi còn trẻ, ánh mắt còn mang nét non nớt, dung mạo dịu dàng ôn hòa.
Kiếp này, ta tha cho chàng.
CÂU CHUYỆN CỦA THẬP NHỊ NƯƠNG
Ngày ta làm lễ cập kê, tỷ phu trong cơn men say lại xông thẳng vào phòng ta.
Đêm hôm đó, ta bị bịt miệng, đưa vào Hầu phủ.
Đích tỷ nói nàng không thể sinh con, muốn mượn bụng ta dùng một phen.
Một năm sau, ta sinh được một bé trai.
Đích tỷ dẫn ta đến vườn trúc, bốn bà tử giữ chặt ta, bịt miệng lại, chôn sống ta dưới cái hố đã đào sẵn từ trước.
Trước lúc chết, ta chỉ nghĩ mãi một điều — rốt cuộc, một người như ta sống trên đời này có ý nghĩa gì?
Không ngờ, lại có người đào ta lên.
Người đó gầy gò, nhỏ thó, nhưng vẫn cõng ta đi mười dặm đường.
Hắn cởi chiếc áo duy nhất trên người, đắp lên thân thể dính đầy bùn đất của ta, bảo ta phải sống.
Một lão nhân nhặt được ta, đưa ta về nhà.
Từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, sống dưới thân phận một người khác.
Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại gặp ngay cả nhà đích tỷ đang bị bán đi.
Nàng quỳ xuống cầu xin ta cứu đứa con trai của mình.
Ta chỉ tay sang thiếu niên đang quỳ gối bên kia, lạnh nhạt nói:
“Ta chỉ cứu nó.”
...
Con Cờ Trong Tay
Con Cờ Trong Tay
Mười tuổi năm ấy, cả nhà ta bị di/ệt môn.
Bọn sát thủ kia, để trừ hậu hoạn, không tha một ai, đến cả gà chó cũng chẳng để lại. Bọn chúng lục tung khắp nơi, đứa con trai nào còn sống đều bị lôi ra sát hại, trứng gà cũng bị lắc cho vỡ lòng đỏ, giun đất thì ch/ém dọc thân, ngay cả ổ kiến cũng bị đổ nước sôi.
Cuối cùng, bọn chúng phát hiện ra ta – một tiểu cô nương xinh đẹp.
Kiếp Nạn Của Diễm Quân
Trước ngày đại tỷ xuất giá, nàng đem ta gả cho tên nô tài xấu xí nhất trong phủ.
Không ngờ, nô tài ấy sau lại tòng quân chinh chiến, nhờ công lao bình loạn mà được phong làm Nhất tự Tề Vương.
Ta cũng vì thế mà trở thành vương phi tôn quý nhất thiên hạ.
Còn đại tỷ, sau khi gả đi mới phát hiện —— Thái tử căn bản không ưa nữ nhân, ba năm lạnh nhạt, chưa từng sủng ái lấy một lần. Đến một hôm say rượu, hắn nổi cơn điên, đốt sạch hậu viện.
Đại tỷ vì thế mà ch .t cháy trong bi/ển lửa.
Sau đó, chủ mẫu cũng hóa điên, chịu không nổi cảnh con gái thảm tử mà ta lại hiển quý vô song, trong lòng sinh hận, tìm được cơ hội liền kéo ta cùng ch .t.
Chờ ta mở mắt, đã trở lại ngày đại tỷ sắp xuất giá năm xưa.
Chỉ thấy nàng ôm chặt lấy tên nô tài xấu xí kia, không chịu buông tay.
“Ta không muốn làm Thái tử phi.”
“Ta muốn gả cho hắn.”
Thiên Mệnh Như Ngã
Giới thiệu:
Năm ta vừa đăng cơ, một linh hồn từ thế giới khác tự xưng là “nữ hoàng công lược” bất ngờ xuất hiện và ch/iếm đ/oạt thân thể ta.
Nàng ta xây dựng hậu cung và si mê nhìn chằm chằm vào những gương mặt tuấn tú.
Nàng ta chế giễu: “Làm nữ đế thì có ý nghĩa gì? Chinh phục thiên hạ không bằng chinh phục đàn ông.”
Nàng ta dùng thân phận của ta để hạ mình, ân cần hỏi han, tỏ vẻ nịnh nọt, đầy vẻ xấu xí với đám nam nhân.
Cho đến khi nhiệm vụ công lược thất bại.
Ta mở mắt.
Tiểu thái giám vội vã chạy đến báo cáo: “Bệ hạ, Chu thị khanh và Liễu thị khanh lại gây sự rồi, người mau đi dỗ dành họ đi ạ.”
“Giet.”
“Người, người nói gì cơ?”.
“Chu Sam và Liễu Phi Chi, ban chet.”
Ta chân trần bước ra từ sau tấm màn màu vàng, ánh mắt khẽ nheo lại.
“Còn cả ngươi nữa.”
Dưới Bóng Hoa Quỳnh
Dưới Bóng Hoa Quỳnh
Vì một cây trâm cho tỳ nữ, Mạnh Huyền Chu bắn ta ng/ã ngựa.
Từ đó, ta không còn oán trách, cũng chẳng buông lời chất vấn, chỉ bình thản đề xuất lui hôn.
“Hủy hôn chỉ vì một cây trâm sao?”
“Chỉ vì một cây trâm, đúng vậy.”
Hắn lặng im hồi lâu, rồi bật cười khinh miệt:
“Lần này ngươi ráng có chút cốt khí, đừng như mười ngày tám bữa trước lại khóc lóc đến cầu xin ta.”
“Cả kinh thành ai mà chẳng biết ngươi là miếng cao da chó dính lấy ta, mười ngày không nói chuyện đã là chiến tích cao nhất đời ngươi rồi đó, cố gắng lên nhé!”
Mười năm tình nghĩa thanh mai trúc mã, ta thật sự từng chạy theo sau hắn, đuôi ngoắc mừng rỡ.
Nhưng lần này, ta không cần nữa — thật sự không cần nữa rồi.
Sau khi bị ngã ngựa, ta được công chúa cứu.
Điều kiện là phải thay nàng viễn gả tới Lạc Xuyên.
Ngày thành thân vừa hay là mười ngày sau.
Kiếp Này Xin Trả Lại Chàng
Kiếp Này Xin Trả Lại Chàng
Cả một kiếp này, ta nhọc lòng mưu tính, cuối cùng cũng có được Thẩm Hàn Chu — nhưng kết cục lại chỉ là một đôi oán lữ gắn bó trong oán hận.
Kẻ hắn thật lòng yêu luôn là vị giả thiên kim kia — người đã cướp đi mười mấy năm phú quý vốn nên thuộc về ta.
Thế nên, hắn hận ta.
Hắn hận ta khiến muội muội thanh mai của hắn trở thành kẻ ngây dại.
Hắn càng hận ta vì bao nhiêu tội nghiệt, để rồi Thẩm gia vì ta mà rơi vào cảnh nhà tan cửa nát.
Ấy vậy mà, đến phút cuối cùng — người quỳ nơi bậc ngọc lại chính là hắn.
Dùng cả tính mạng của mình, chỉ để đổi lấy cho ta một con đường sống.
Khi ấy hắn nói:
“Giang Yến Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược lại…”
“Ta thà rằng hôm ấy đã không đưa tay kéo nàng vào đời mình.”
Khi một lần nữa mở mắt, ta đã trở về thời điểm năm ấy — lúc vừa mới được đón trở về Thượng thư phủ.
Trước mắt ta là một thiếu niên trẻ tuổi, đôi mắt ôn hòa, nét mặt hiền lành.
Chính là Thẩm Hàn Chu.
Kiếp này, ta nguyện buông tay. Để hắn được bình an, không vướng vào ta nữa.
TÁI GIÁ VÀO HẦU PHỦ
Năm ta xuyên đến cổ đại, đã ba mươi tư tuổi.
Dưới gối chỉ có một cô con gái, vừa mang theo mười dặm hồng trang rực rỡ, gả vào Hầu phủ.
Ta góa bụa đã lâu, vốn chỉ định lặng lẽ nuôi mấy tiểu lang quân xứ Tây Vực, nương nhờ chốn này sống những ngày tháng an nhàn tới bạc đầu.
Nào ngờ nửa năm sau, con gái ta lại khóc lóc viết thư gửi tới:
【Mẫu thân ơi, trong lòng tiểu Hầu gia chỉ có biểu muội bạch nguyệt quang, con ở Hầu phủ bị họ sỉ nhục đến mức bước đi cũng khó, xin mẫu thân nghĩ cách cứu con.】
Vốn dĩ ta chẳng cần tốn chút sức lực gì cũng được làm mẹ, nhưng con gái bảo bối của ta, sao có thể để người ta muốn bắt nạt là bắt nạt?
Thế là ta thu dọn hết thảy gia sản.
Ba tháng sau…
Ngồi trên kiệu lớn tám người khiêng, đánh trống khua chiêng, huyên náo như ngày con gái ta xuất giá.
Cũng chính thức — gả vào Hầu phủ.
...