Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
MINH SA
Ta là quỷ chuyên đan dệt linh hồn duy nhất ở U Minh Ty, đã làm thị nữ cho con gái Quỷ Vương – Dạ Ly – suốt năm trăm năm.
Nàng yêu một họa sĩ nhân gian, muốn vì hắn mà đọa vào luân hồi.
Trước khi rời đi, nàng bỗng nảy ra một ý, rút hết những sợi tơ linh hồn trong thân thể ta, đan thành một bộ giá y, để khoác lên mình mà đến nhân gian thành thân với hắn.
Nàng nhét tàn hồn của ta vào tay áo, nói muốn ta chứng kiến hạnh phúc của bọn họ.
Về sau, để lấy lòng họa sĩ kia, nàng còn muốn đem tàn hồn còn sót lại của ta nghiền nát, làm thành loại mực tươi mới nhất cho hắn vẽ tranh.
Ta bị ép đặt dưới nghiên mực, đối mặt với họa sĩ ấy, khẽ mỉm cười quỷ dị:
“Ngươi có biết vì sao tài hoa cạn kiệt, chẳng thể vẽ nổi nữa không? Bởi mỹ nhân mà ngươi ngày ngày si mê — căn bản không phải là người.”
...
NGUYỆT HOA TRUYỆN
Đêm tân hôn, phu quân ta nói lời xin lỗi.
Hắn bảo, để bảo vệ tình yêu của hắn, ta phải tự kết liễu.
“Ngươi chọn cách c/h/e/c cho mình đi: rượu độc, d/a/o găm, t/r/e/o c/ổ hay nhảy sông?”
Ta hỏi lại:
“Thiếp có thể chọn… sướng tới c/h/e/c được không?”
…
Trọng Sinh Đêm Tân Hôn, Phu Quân Hắc Hoá Rồi
[Trùng sinh + Ngọt sủng lẫn nhau + Báo thù trạch đấu]
Khương Dung bị lừa dối cả đời, đến chết mới biết rõ chân tướng. Trùng sinh trở về mười năm trước, nàng đang trên đường tư bôn. Khương Dung đánh cho tra nam một trận, xoay người về vương phủ thành thân. Phu quân bị nàng từ hôn – Bắc Vương Thế tử Tạ Lăng Hi. Kiếp trước bảo vệ nàng chu toàn, vì nàng mà lấy mạng đổi mạng, cứu nàng rồi chết.
Tương truyền, chàng một lòng chung tình với nàng. Sống lại một lần nữa, Khương Dung có thù tất báo, có ân tất đền. Tạ Lăng Hi cảm thấy tân phụ của mình rất cổ quái.
Đại tiểu thư khuê các yếu đuối ngu ngốc trong lời đồn, lại bày mưu giết người không chớp mắt. Điều không thể tin được nhất là, hôm qua còn muốn giết chàng để thủ tiết, hôm nay đã cùng chàng tương kính như tân. Nàng ta có phải đang dùng mỹ nhân kế? Vậy thì ai mà không trúng kế cho được.
----------------
TRUYỆN CÓ FULL AUDIO, CÁC BẠN SANG YTB GÕ ĐÚNG TÊN SẼ RA NHÉ!!!
LÒ HƯƠNG NỮ
Năm mất mùa đói kém, mẫu thân ta rửa mặt cho ta sạch sẽ, rồi đem ta bán vào kỹ viện, đổi lấy ba chiếc bánh bao.
Trong một đám nữ hài, ta lại bị chọn làm lò hương nữ.
Ngày ngày ta phải ngâm mình trong suối nước nóng rắc đầy cánh hoa, mỗi món ăn đưa vào miệng đều được cân đo nghiêm ngặt, từng bộ xiêm y mặc trên người đều ướp qua hương liệu kỳ dị.
Chớ nói tới chuyện tiếp khách, người thường còn chẳng được tới gần ta trong vòng ba thước.
Bọn kỹ nữ ai cũng bảo ta gặp vận tốt — nhưng chỉ mình ta biết rõ, bản thân chẳng qua là bị nuôi dưỡng thành một loại “người hương thượng phẩm” để dâng lên bậc quyền quý mà thôi.
...
SAU KHI TIỂU THƯ QUA ĐỜI, TA TÁI GIÁ CÙNG CÔ GIA
Ta vốn là nha hoàn của tiểu thư, sau khi tiểu thư qua đời, ta được cô gia nạp làm kế thất.
Hôm nọ ta đến chùa hoàn nguyện, hương vừa thắp lên thì đột ngột tắt ngang.
Vị hòa thượng trông coi lò hương giật mình thất sắc:
“Ngọn hương bị gãy ngang thế này gọi là đoạn đầu hương! Nữ thí chủ, có người đang muốn mượn xác cô để hoàn hồn đấy!"
...
CỬU DI NƯƠNG MẤT TÍCH
Toàn phủ trên dưới đều đinh ninh rằng Cửu di nương đã cùng người mà nàng tư thông bỏ trốn.
Nào có ai hay, thi thể nàng lúc ấy lại đang lặng lẽ nằm gọn trong hòm y phục của ta.
Chẳng bao lâu sau, quản gia bắt đầu lục soát trong phủ…
Chuyện khởi đầu từ việc phu nhân mất một chiếc vòng ngọc, bèn hạ lệnh cho quản gia tra xét khắp nơi.
Ta không dám mở cửa, cũng không dám để ai bước vào kiểm tra.
Bởi vì — trong hòm đựng y phục của ta, chính là một thi thể.
...
ĐẠO LƯƠNG DUYÊN
Kế mẫu vì muốn bảo toàn ta, bèn nghĩ ra cách để ta sớm xuất giá.
Suy đi nghĩ lại, bà chọn đích nam tộc nhà ta là Bùi Chiêu.
Nhưng thuở nhỏ ta và Bùi Chiêu có vài mối oán niệm.
Ngày tái giá hôm sau, hắn liền thẳng mặt nhấn mạnh:
"Chúng ta là giả thành hôn, cô mẫu đã nói với ngươi rồi chứ?"
Ta như gà mổ thóc gật đầu, "Đã nói rồi."
Ta tưởng hắn vô tình, ta vô ý, sống qua những ngày tháng yên ổn, bình lặng.
Nhưng về sau lại khác.
Khi người đời đều chê ta là kẻ cuồng phụ, Bùi lão gia định lấy pháp gia nghiêm trị ta.
Bùi Chiêu lại chắn trước mặt ta, trầm giọng nói:
"Ngươi dám động đến nàng một chút, thì hôm nay ta liền cùng ngươi quyết mạng!"
XOAY CHUYỂN CÀN KHÔN
Chu Định Uyên là một kẻ xuất thân giang hồ, bỗng nhiên chấp nhận triều đình chiêu an, mà điều kiện hắn đưa ra chính là ban ta cho hắn.
Khi mọi người đều khuyên ta nhận mệnh, hắn lại chạy đến Yên Châu cứu một nữ tử, đó chính là chân ái kiếp trước của hắn.
Giây phút ấy, ta đã xác định, ta cùng hắn vốn là đế hậu tiền sinh, lâm triều nhiếp chính, c.h.ế.t đi rồi lại song song trọng sinh.
Hắn dắt mỹ nhân vào kinh, hoàn toàn không hề che giấu mà nói thẳng:
“Vì để Thừa Quân có thể thuận lợi giáng thế, ta đành miễn cưỡng cưới ngươi thêm một lần. Có thể trở thành công cụ sinh ra người thừa kế ưu tú nhất, đó chính là vận may của ngươi.”
Ta trước mặt hắn đã diễn suốt hơn hai mươi năm vai hiền thê thuận mệnh, cuối cùng lại chính tay tiễn hắn quy tiên, đoạt lấy hoàng vị của hắn.
Thế nhưng hắn hoàn toàn không biết sự thật, trọng sinh quay về, lại lần nữa cầu hôn ta.
Ta cũng không ngại diễn thêm một màn.
Để hắn hiểu rõ rằng ta chưa bao giờ là kẻ nhu nhược tầm thường, ta từng nắm trong tay đại quyền, chỉ điểm giang sơn.
Bình Luận Tiết Lộ Kịch Bản, Ta Phản Đòn.
Tân nương vừa bước vào cửa, còn chưa bái đường, phu quân đã bắt ta phải dập đầu dâng trà cho tẩu tẩu góa phụ trước.
Còn muốn ta gọi nàng một tiếng
"Tỷ tỷ".
Trong lúc ta còn đang nghi hoặc, trước mặt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận.
【Nếu không phải vì của hồi môn hậu hĩnh của nữ phụ có thể giúp nam chính giải quyết khoản thâm hụt trong phủ, nam chính đã không đời nào cưới nàng ta làm bình thê.】
【Chỉ tội nghiệp cho nữ chính của chúng ta, khó khăn lắm mới chờ được đến ngày có thể quang minh chính đại ở bên cạnh nam chính, vậy mà còn phải chia sẻ phu quân với người khác.】
【Nhưng nhanh thôi, cha và anh trai của nữ phụ sẽ bị phán tội thông đồng với địch, nữ phụ cũng sẽ bị đày vào quân trung làm kỹ nữ quân đội.】
【Đến lúc đó sẽ không còn ai ngứa mắt nữ chính nữa.】
Lúc này ta mới biết, phu quân của ta, Lục Trạm, muốn trong hôm nay cưới cả hai người thê tử, đón cả tẩu tẩu góa phụ của hắn là Tạ Vãn Ngưng và ta cùng vào cửa.
Mà vị trí chính thê vốn thuộc về ta cũng phải chắp tay dâng cho người khác.
Cơn giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt, ta lập tức giật phăng khăn hỷ xuống, giơ tay tát cho Lục Trạm một cái bạt tai.
L/ừa đ/ảo, ch/iếm đ/oạt tài sản, hại người mà còn dám giở trò trên đầu ta, hắn coi như đã đụng phải thứ dữ rồi.
Trần Xuân Yểu
Trần Xuân Yểu
Khi sắp trèo lên giường Hầu gia, ta đột nhiên thấy một hàng chữ hiện ra trước mắt.
【Lát nữa chắc là nữ chính dẫn cả đoàn người tới bắt gian rồi, kích thích quá đi thôi! Nha hoàn này chắc sẽ không ngờ, đây là kế sách của nữ chính bày ra!】
【Phải nói nha hoàn này tuy mỹ lệ nhưng lại quá đỗi ngu xuẩn, nếu nàng chịu xuống nước cầu xin nữ chính một câu, đâu đến nỗi phải chịu cảnh ng/ũ m/ã ph/anh th/ây như thế.】
Nghe nói vị tiểu thư sẽ sai người ng/ũ m/ã ph/anh th/ây ta đã bước vào, gương mặt ngập tràn bi thương.
Lòng ta khẽ run, chân mềm nhũn, lập tức ngã nhào vào lòng nàng.
Mặt lộ vẻ không thể tin được: “Tiểu thư… chẳng lẽ… người trên giường kia không phải là người sao?”
Màn bình luận bỗng chốc kinh ngạc:
【Tuyệt vời! Là bách hợp, chúng ta được cứu rồi!】