Cổ Đại
Truyện lấy bối cảnh xã hội phong kiến phương Đông xưa cũ. Nội dung thường xoay quanh cuộc sống cung đình, chiến tranh loạn lạc, giang hồ, quan trường, hay những mối tình đầy trắc trở của vương gia, tiểu thư, hoàng đế, mỹ nhân. Người đọc sẽ được đắm chìm trong không khí cổ kính, trang nghiêm, nhưng cũng không thiếu bi thương và sóng gió.
Truyện mới cập nhật
Kế Mẫu
Kế Mẫu
Ta xuyên thành kế mẫu xảo quyệt của nhân vật phản diện tương lai, hệ thống yêu cầu ta giữ vững nhân thiết.
Ta nhìn đứa bé gầy gò, vàng vọt dưới chân, cười híp mắt đổi chiếc bánh bao lạnh trong tay nó lấy chiếc đùi gà lớn.
Từ đó về sau, bữa ăn của nó luôn có thịt, quần áo mặc nhất định là lụa là gấm vóc. Ta còn ngày ngày dạy nó ăn chơi, cờ bạc, rượu chè để tha hóa nó.
Sau này, nó muốn tòng quân để tự lập môn hộ.
Ta nh/ốt nó ở nhà, ép nó đi con đường quan trường mà nó không giỏi.
Nhiều năm sau, nhân vật phản diện đỗ đạt cao, những âm mưu đ/ộc á/c của ta bị người đời vạch trần từng chút một.
Vốn tưởng đại họa sắp đến.
Nào ngờ, nhân vật phản diện lại cười lạnh một tiếng: “Chẳng phải là ngươi ghen tị vì mẹ ta thương ta sao?”
Ngay lập tức, nó tấu xin phong cho ta thành Cáo mệnh phu nhân tại chỗ.
Khoan đã, rốt cuộc là sai sót chỗ nào rồi?
MỸ NHÂN TÂM KẾ: TRẢM LONG
GIỚI THIỆU:
Đêm trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái nhà.
Trưởng tỷ là chính thê của Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã của hắn. Thế nhưng kể từ khi Thái tử mang về một nữ tử xuyên không, hắn liền lạnh nhạt với trưởng tỷ, bỏ mặc không ngó ngàng đến nữa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, để lại một hài nhi đáng thương.
Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, trở thành trắc phi.
Nữ xuyên không tới cửa khiêu khích:
“Điện hạ hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một đôi. Dù ngươi có gả vào Đông cung, cũng không giành được tình yêu của điện hạ. Ta khác các ngươi – những nữ tử cổ đại ngu muội.”
Ta khẽ cười, mím môi không đáp.
E rằng nàng không biết, nữ nhi thế gia từ nhỏ đã tinh thông tâm kế.
Trưởng tỷ thất bại, bởi nàng có tình.
Còn ta thì không giống vậy—
Ta đến là để trảm long!
Một Đời Bình An
Một Đời Bình An
Năm ta xuất cung, tiểu hoàng tử nơi lãnh cung khóc đến bi thương.
Hắn nói: trên đời này sẽ chẳng còn ai đối đãi với hắn như A tỷ nữa.
Về sau, cung đình biến loạn.
Những hoàng tử từng một thời quyền thế ngút trời, kẻ bỏ mạng, kẻ tàn phế.
Rốt cuộc, long ỷ lại rơi vào tay Bát hoàng tử vốn an phận chốn lãnh cung, chưa từng tranh giành.
Bát hoàng tử đăng cơ xưng đế, truyền lệnh khắp nơi tìm kiếm một nữ tử.
Cuối cùng, hắn cũng tìm được một người dung nhan tương tự như nàng.
Nàng kia được phong làm Quý phi, hưởng trọn sủng ái, được hắn yêu thương đến tận xương tủy.
Mà ta, cuộc đời lại ngày một khốn cùng.
Trước là sạp hàng bị kẻ phá nát, sau lại căn viện nhỏ bị lửa thiêu trụi.
Phu quân cùng hài tử đều táng thân trong biển lửa.
Ta không còn nơi nào dung thân, đành gõ cửa cung đình.
Ta đưa tín vật năm xưa Bát hoàng tử trao tặng cho thị vệ chuyển giao.
Chẳng bao lâu, cung môn rộng mở.
Người đích thân ra nghênh tiếp ta chính là Bát hoàng tử thuở trước, nay đã là bậc chí tôn thiên hạ.
Nhưng bên cạnh hắn, Quý phi sủng ái kia mỉm cười gượng gạo.
Chúng nhân đều kinh hãi phát hiện — vị Quý phi ấy, lại có dung mạo giống ta như đúc.
Khanh Khanh Hà Từ
Khanh Khanh Hà Từ
Ta vốn mang bệnh tật, dẫu dung nhan khuynh thành song số mệnh lại quá đỗi ngắn ngủi.
Không ít danh y từng phán rằng ta chẳng thể sống quá mười chín tuổi.
Cho đến một ngày nọ, ngoài phủ xuất hiện một đạo sĩ du phương. Ông ấy đưa tay chỉ, thẳng thừng nói cơ hội sống mong manh của ta nằm ở phương Nam.
Thanh mai trúc mã của ta, bất chấp lời can ngăn, một lòng muốn vào Nam tìm thuốc cho ta.
Khi còn một tháng nữa là đến sinh nhật thứ mười chín của ta, hắn cuối cùng cũng mang theo thuốc cứu m/ạng, chậm rãi trở về.
Thế nhưng, vừa gặp mặt, hắn lại mở lời muốn ta rộng lượng.
Hắn ôm một cô nương trong lòng, nét mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.
“Khanh Hòa, Triệu lão gia chịu trao thuốc cho ta, điều kiện duy nhất là ta phải cưới Nguyệt nhi. Để cứu nàng, ta thực chẳng còn cách nào khác.”
“Nàng hãy yên tâm, đó chỉ là thiếp thất trên danh nghĩa thôi. Trong lòng ta, nàng mãi mãi là thê tử của ta.”
Ta ngơ ngẩn nhìn người đang thao thao bất tuyệt trước mặt.
Người này líu lo một hồi rốt cuộc đang nói những gì vậy?
Nào là thê tử, nào là thiếp thất… Hắn chẳng lẽ không thấy ta đang búi tóc phụ nhân hay sao?
Ta đã thành thân từ lâu rồi mà!
Hậu Cung Của Diệu Nghi
Hậu Cung Của Diệu Nghi
Xuyên thành Hoàng hậu pháo hôi trong truyện cung đấu ngược luyến, ngay đêm tân hôn đã bị Hoàng đế cảnh cáo.
Hoàng đế phán: “Thẩm Diệu Nghi, ngôi vị Hoàng hậu này trẫm ban cho ngươi, nhưng đừng vọng tưởng cầu mong hơn nữa! Người trẫm yêu, chỉ có Uyển Nhu! Nàng mới là Hoàng hậu trong lòng trẫm!”
Ta cười đến nực cười: “Đường đường là một Quân vương, ngay cả việc để người mình yêu làm Hậu cũng không làm được, còn dám ở đây lớn tiếng sủa bậy? Cái gọi là chân ái của ngươi, chính là muốn người thương làm thiếp sao?”
Hoàng đế ngẩn ngơ: “Ngươi…”
“Vả lại, bổn cung đã là Hoàng hậu, là chủ lục cung, mẫu nghi thiên hạ, còn có điều gì đáng để vọng tưởng? Ngươi sẽ không thực lòng nghĩ rằng tình yêu của ngươi đáng quý lắm chứ?”
Hoàng đế tức đến nỗi muốn nhảy dựng lên mà đánh vào đầu gối ta.
Ta: “Ôi chao! Nói trúng tim đen rồi hả anh trai~”
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên
Mục tiêu lớn nhất đời ta, vốn là diệt trừ Hoàng hậu, rồi trở thành người đàn bà tôn quý nhất thiên hạ.
Nhưng về sau ta mới nhận ra, kẻ thù chân chính của ta… lại chính là con chó Hoàng đế kia!
Ta vì mộng làm Hoàng hậu mà đủ loại chuyện xấu đều từng làm, cuối cùng rước lấy kết cục tru di cửu tộc.
Một sớm tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy vị Hoàng hậu dịu dàng hiền hậu kia, cùng một vị Hoàng thượng một lòng muốn làm minh quân…
Ta bèn hạ quyết tâm: nằm yên giữ mạng.
Khô Mộc Phùng Xuân
Khô Mộc Phùng Xuân
Thiên kim thật Chúc Thanh Dao vừa về phủ, việc đầu tiên nàng làm là lật xem danh sách sắm sửa tiệc mừng thọ của tổ mẫu.
“Tỷ tỷ, cá thời ngư trong danh sách phải mua mười lượng một con, nhưng ở chợ Tây chỉ bán hai lượng thôi.”
“Còn loại Minh Tiền Long Tỉnh này, tiệm trà ở phía Nam thành rẻ hơn một nửa.”
“Cả trang này cộng lại, số bạc dư ra so với giá thị trường đã lên đến hai nghìn lượng bạc.”
Nàng nói năng nhỏ nhẹ, ôn tồn, nhưng lời lẽ sắc như dao.
Dường như đã mặc định rằng ta tham ô của công.
Cha nhìn nàng đầy vẻ tán thưởng, còn huynh trưởng thì trừng mắt giận dữ với ta.
Ta không như kiếp trước, cãi lý đến cùng. Chỉ cười nhạt một tiếng, ung dung đáp: “Muội muội tài giỏi như vậy, chi bằng giao tiệc thọ này cho muội muội đứng ra lo liệu.”
Sau này, trong tiệc mừng thọ của tổ mẫu, các quan lại, quyền quý đều n/ôn m/ửa, t/iêu ch/ảy.
Đặc biệt là Quận chúa ái mộ huynh trưởng, vì không kịp tranh giành nhà xí mà đã ra ngay giữa chốn đông người, gây chấn động khắp kinh thành.
A Tú
Ta là một tiểu cung nữ không chút tiếng tăm trong cung, không quyền không thế, mặc người bắt nạt, niềm hy vọng duy nhất là đến tuổi được xuất cung.
Trớ trêu thay, trong cung của Quý phi bị mất đồ, cuối cùng lại đổ tội lên đầu ta.
Trượng côn cứ thế quất xuống người ta, cuối cùng ta bị ném ra khỏi cửa cung trong tình trạng m á u me đầm đìa.
Khi tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ta đưa tay níu lấy tia hy vọng sống đi ngang qua:
"Cầu xin công công... rủ lòng thương nô tỳ."
Sau này, người đã đưa ta trở thành người phụ nữ tôn quý nhất của vương triều.
Trong tẩm điện, người ôm ta từ phía sau:
"Nương nương muốn gì cũng đã có được rồi, vậy thứ mà nô tài muốn, nương nương có phải cũng nên cho rồi không?"
---
1.
Khi cung của Quý phi bị mất một cây trâm ngọc, tất cả hạ nhân trong cung đều bị gọi đến để tra hỏi.
Ta bị người khác chỉ điểm là đã vào cung Quý phi quét dọn vào giờ Ngọ, nhưng ta chưa từng bước vào tẩm điện của người, thậm chí còn không biết cây trâm ngọc người đánh mất có hình dạng ra sao.
Nhưng người quyền quý muốn định tội ai, thậm chí chẳng cần đến lý do chính đáng.
Quý phi với đôi môi tô son đỏ thẫm chỉ rũ mắt nhìn gương mặt ta một lát, rồi khẽ cười khẩy một tiếng:
"Trông cũng chẳng phải là một nô tài có tâm tư trong sạch gì."
Vị ma ma bên cạnh Quý phi liền nói đỡ cho chủ tử, liếc xéo ta một cái rồi nghiêm giọng hỏi ta giấu thứ trộm được ở đâu rồi.
Ta vội quỳ xuống cầu xin, miệng nói:
"Cầu xin nương nương minh giám, nô tỳ không hề trộm đồ."
"Ngươi không trộm, chẳng lẽ nương nương lại vu oan cho ngươi chắc?"
"Nô tỳ không dám."
Thân phận thấp hèn, ngay cả biện minh cũng là một cái tội.
Khi Quý phi nương nương muốn định tội ta, đầu ta dập mạnh xuống đất để cầu xin người khai ân.
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Mật Nương dung mạo ngọt ngào, nhưng số phận lại bi ai.
Một trận lũ lụt cuốn trôi cả quê nhà, cũng khiến nàng tan cửa nát nhà.
Nàng bị dòng người tị nạn vây quanh, vô tri vô giác chạy nạn đến tận quan ngoại.
Nàng cứ ngỡ cả đời này sẽ thành một cô hồn chốn tha hương, không ai đoái hoài, không ai xót thương, bệnh chết rồi sẽ bị một tấm chiếu cuốn đi ném cho sói hoang ăn thịt.
Cho đến khi một thiếu niên du mục không giỏi ăn nói xuất hiện, hắn đã giúp nàng chữa lành cho con cừu non đang bệnh, còn tống cổ lũ du côn định bắt nạt nàng.
Bên dưới ráng chiều, nàng bỗng nhận ra thân hình của thiếu niên kiệm lời này vô cùng cao lớn, cùng khuôn mặt bầm tím của hắn đã làm lay động trái tim vốn đã nguội lạnh với mọi thứ của nàng.
Góc nhìn của nam chính:
Ba Hổ là người cực kỳ sợ phiền phức, để tránh những mối quan hệ gia đình rắc rối, trước khi trưởng thành hắn đã tách ra sống riêng cùng nô bộc và đàn gia súc của mình. Đối với chuyện thành gia lập thất, hắn lại càng thận trọng hơn.
Một ngày, khi đang chăn thả gia súc, hắn gặp một chiếc xe bò chở người tị nạn, một cô nương trầm tĩnh đang dắt theo một con chó đã thu hút sự chú ý của hắn. Một người một chó, người thì chết lặng, chó thì cảnh giác. Hắn chợt cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, trời thương xót, cuối cùng cũng để hắn gặp được người cùng tính tình.
Nhưng Ba Hổ không ngờ rằng mình lại nhìn nhầm. Con chó lại là một kẻ thích lo chuyện bao đồng, còn người cũng không phải là kẻ ưa tĩnh lặng.
Thế nhưng, lần nhìn nhầm này lại là vận may lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Nội dung chính: Ẩm thực, ngọt ngào, cuộc sống hàng ngày
Tóm tắt một câu: Những ngày tháng tự tại chăn nuôi, nuôi ong
Ý nghĩa: Hết khổ sẽ đến sướng
Ta Là Đại Lừa Đảo
Ta Là Đại Lừa Đảo
Ta sinh ra đã là một kẻ lừa đảo, sống tới ngày hôm nay chỉ nhờ cái miệng.
Khó khăn lắm mới bịa ra được một thân thế trong sạch, trà trộn vào làm nha hoàn cao cấp trong Thẩm phủ.
Thế nhưng chưa kịp hưởng phúc thì cả gia tộc Thẩm thị đã bị quan quân ập vào tịch thu tài sản, giet sạch.
Trong lúc hỗn loạn, ta nghe quản gia nói với một người khác: “Thẩm gia chỉ đang diễn kịch phối hợp với Công chúa thôi, các người đừng làm hại người vô tội.”
Đầu óc ta xoay chuyển nhanh chóng, liền bế cô tiểu thư ngốc nghếch của Thẩm gia bỏ chạy.
“Tên đầy tớ trung thành cứu chủ nhân”, kịch bản này nghe có vẻ hời hơn làm một nha hoàn nhiều!