HE
Truyện có cái kết viên mãn, hạnh phúc cho nhân vật chính sau nhiều sóng gió. Đây là thể loại khiến độc giả cảm thấy ấm lòng sau khi đọc.
Truyện mới cập nhật
SINH VIÊN ĐƯỢC TÀI TRỢ DẠY TÔI CÁCH LÀM NGƯỜI
Văn án:
Trong đợt huấn luyện quân sự nóng bức, tôi bỏ tiền túi ra mời cả lớp uống trà sữa.
Không ngờ cô bạn được trợ cấp lại bật khóc nức nở.
“Biết là nhà cậu có tiền, nhưng đó là do anh cậu kiếm được. Cậu dựa vào cái gì mà tiêu xài bừa bãi hả?”
Nói xong, cô ta tát một cái làm cốc trà sữa rơi xuống đất.
“Lần này coi như tôi không thấy, nhưng nếu còn tái phạm, tôi sẽ thay anh cậu dạy cậu cách tiết kiệm!”
Tôi nhìn cốc trà sữa bị hất đổ, lập tức vung tay tát ngược lại cô ta.
“Từ hôm nay trở đi, nhà tôi sẽ cắt viện trợ cho cô!”
“Thích tiết kiệm lắm đúng không? Vậy thì sau này cứ từ từ mà tiết kiệm đi!”
…
Thập Niên 80 Nữ Phụ Phản Công
Khi xuyên thành nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết niên đại.
Tôi đang nhảy xuống sông để cứu nam chính trí thức trẻ.
Trong tình trạng thiếu oxy nghiêm trọng.
Tôi nhìn thấy những dòng đạn mạc rơi xuống trước mắt:
【Nữ phụ thật tâm cơ, nam chính sắp bị cô ta bám lấy rồi sao?】
【Không sao, cho dù bây giờ cô ta gả cho nam chính, sau này cũng là số phận thủ tiết, còn phải hầu hạ người khác.】
【Đợi đến khi nữ chính thật sự xuất hiện, nam chính sẽ lập tức đá cô ta đi.】
Cả người tôi run lên.
Trực tiếp tung một cú đá, đạp nam chính xuống đáy sâu của dòng sông.
Vọng Dư Tuyết
Thôi Cẩm Chi là thành viên của Cục Quản lý Thời không, nàng có một nhiệm vụ cuối cùng.
Nàng phải tìm ra nguyên nhân khiến một tiểu thế giới trở nên hỗn loạn vô trật tự, cốt truyện hoàn toàn sụp đổ. Quan sát bấy lâu, nàng chỉ phát hiện ra bách tính lầm than vì sự bất tài của kẻ cầm quyền đương triều. Nàng đành phải nữ cải nam trang, vất vả phấn đấu từng bước trở thành Tể tướng, dùng sức của một mình mình để ổn định triều cục rối ren, rồi tranh thủ chọn một vị hoàng tử bồi dưỡng thành bậc minh quân.
Thế là, nàng để mắt tới vị Tứ hoàng tử trông có vẻ "cô độc không nơi nương tựa" kia. Sáu năm bầu bạn bảo vệ, Thôi Cẩm Chi trải qua muôn vàn cay đắng cuối cùng cũng bồi dưỡng nhóc con ấy thành bậc minh chủ vạn đời.
Vừa mở mắt ra: Hử? Có gì đó sai sai... Sao mình vẫn còn kẹt ở thế giới này!!!
*
Kỳ Hựu thân là hoàng tử, mà số mệnh lại rẻ mạt như kiến hôi. Cả đời y chịu đủ mọi sự sỉ nhục, y ẩn nhẫn nhiều năm, cuối cùng cũng giành được đế vị. Sau khi lên ngôi, y tàn sát Phật môn, diệt sạch Đạo giáo, giết cha diệt huynh, khiến thây phơi nghìn xác, chưa từng mảy may hối hận.
Vừa mở mắt, y đã quay về những tháng ngày cơ cực ấy. Vốn tưởng chẳng qua chỉ là đi lại con đường xưa, nào ngờ y lại gặp được một người. Người ấy bên y trưởng thành, cùng y trải qua huy hoàng và gập ghềnh, đồng hành qua những năm tháng cô tịch.
Y học cách thu nanh giấu vuốt, che giấu đi u ám trong lòng, trở thành bậc minh chủ như nàng kỳ vọng, tưởng rằng như vậy thì quãng đời còn lại sẽ mãi có nàng bên cạnh.
Song nàng chỉ dịu dàng mỉm cười nói: "Ngươi làm rất tốt, ta cũng an tâm rời đi."
Y lặng lẽ nhìn nàng như một chú chó nhỏ bơ vơ bị vứt bỏ.
*
Cẩm Chi vẫn luôn rất hài lòng về tiểu đệ tử của nàng, y cương nghị quyết đoán, biết tùy cơ ứng biến, lại giỏi nhẫn nhịn, hội tụ đủ mọi phẩm chất để trở thành một bậc minh quân. Một khi đại nghiệp thành, nàng rốt cuộc cũng có thể yên tâm rời đi.
Nào ngờ chàng thiếu niên từng ôn hòa ngày nào, giờ đây trong đáy mắt chỉ còn lại sự điên cuồng và cố chấp.
Tags: Song trùng sinh, cung đình hầu tước, quyền đấu, nữ cải nam trang.
KÝ SỰ SƠN HẢI 3: THẦN NÔNG
Bạn tôi đi đến Thần Nông Giá lấy hàng, rồi sau đó biến mất giữa núi rừng.
Không lâu sau, cửa tiệm nhận được một chiếc thẻ nhớ cùng một bức tượng gỗ hình người không có khuôn mặt.
Khi thẻ nhớ được mở, hình ảnh bạn tôi xuất hiện trước ống kính, với gương mặt đầy bất an:
“Đừng bao giờ động vào Bách Thảo Yến. Người sống… không thể nhìn thấy Thần Nông…”
Chưa kịp nói hết câu, cậu ấy đã thét lên một tiếng thảm thiết, như bị một sức mạnh vô hình kéo đi, rồi biến mất khỏi màn hình.
Vì sự an nguy của bạn mình, tôi lập tức lên đường đến Thần Nông Giá.
Nào ngờ, đã có một âm mưu khó lòng gọi tên đã bao trùm lấy tôi…
…
NHẬP VAI THÌ DỄ THOÁT VAI MỚI KHÓ
Khi phim đóng máy, tôi mới nhận ra mình không thể thoát vai.
Thế là, tôi xin công ty nghỉ phép, bẻ sim điện thoại rồi chạy trốn đến một thành phố nhỏ ven biển để “cai nghiện”.
Bản chất tôi là một người khá dũng cảm, nhưng lại không dám thổ lộ với anh ấy.
Có hai lý do.
Thứ nhất, tôi là diễn viên hạng bét, còn anh ấy là ngôi sao hạng A.
Thứ hai, tôi là đàn ông, và anh ấy cũng vậy.
Kiếp Này Ta Mặc Kệ Tất Cả
Năm xưa, trong lúc tranh đoạt ngôi Thái tử đến hồi kịch liệt nhất, ta thay Thái tử chắn một kiếm, phải vào Dược Vương Cốc dưỡng thương suốt ba năm mới dần khôi phục.
Thế nhưng, ngay ngày ta sắp trở về phủ, ta lại thức tỉnh.
Thì ra ta chỉ là một nữ phụ bị vài nét bút hời hợt trong sách phác qua; còn nữ chủ thật sự của Thái tử, lại là một tỳ nữ từ bên ngoài xuyên đến.
Đứa nhi tử mà ta liều chết sinh ra, cuối cùng sẽ nhận nàng làm mẫu thân, thậm chí còn nảy sinh thứ tình cảm loạn luân không thể dung.
Mà phu quân Thái tử của ta, sau khi ta chết đi, liền nóng lòng cưới nàng, viết nên một khúc giai thoại ân tình thắm thiết.
Đời trước, đối diện với nữ nhân kia, ta đã tận hết mọi thủ đoạn, song vẫn không thắng nổi quang hoàn nữ chủ.
Rốt cuộc, tỳ nữ xa cách, Thái tử chán ghét, ta chưa đến hai năm đã chết yểu, thậm chí còn liên lụy cả mẫu tộc, để rồi sau khi Thái tử đăng cơ, chẳng được trọng dụng.
Trùng sinh một kiếp, ta lại trở về khoảnh khắc vừa thức tỉnh ấy.
Kiếp này, phu quân cũng được, nhi tử cũng thôi, ta chỉ sống cho chính mình.
Thế nhưng, Thái tử lần này lại đỏ hoe mắt, chỉ vào thiếu niên dung mạo có bảy phần tương tự hắn trong biệt viện, gằn giọng hỏi ta:
“Hắn là ai?”
THẬP NHỊ NƯƠNG
GIỚI THIỆU:
Vào ngày cử hành lễ cập kê, trong cơn men ba phần say, tỷ phu xông vào phòng ta.
Đêm ấy, miệng bị bịt kín, ta bị đưa vào hầu phủ. Tỷ tỷ ruột của ta nói rằng nàng không thể sinh con, mượn bụng ta dùng một lần.
Một năm sau, ta sinh hạ một bé trai. Tỷ tỷ đưa ta đến rừng trúc, bốn mụ bà cùng nhau bịt miệng ta, đem ta chôn vào huyệt đã đào sẵn từ trước.
Trước khi chết, điều ta vẫn không ngừng nghĩ tới là: Người như ta, đến cõi đời này rốt cuộc là vì điều gì?
Không ngờ, ta lại được người ta đào lên.
Người ấy gầy gò, nhỏ bé, thế mà lại lảo đảo cõng ta đi mười dặm đường.
Hắn cởi tấm áo duy nhất trên thân, đắp cho ta, nói ta phải sống.
Một lão nhân đem ta về nuôi, từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, sống cuộc đời của một người khác.
Năm năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành, lại chạm mặt gia đình tỷ tỷ bị phát mại.
Tỷ tỷ quỳ xuống cầu ta cứu lấy đứa con của nàng.
Ta chỉ tay về phía thiếu niên đang quỳ ở bên kia, nói:
"Ta chỉ cứu nó."
HỢP ĐỒNG GIA SƯ VỚI KIM CHỦ
Văn án:
Tôi là gia sư bí mật của Bùi Thiên Danh.
Mỗi khi thành tích của cậu ta nhích thêm một điểm, tôi sẽ được thưởng mười vạn.
Thế nhưng ngay trước kỳ thi, Bùi Thiên Danh lại bỏ thi để đi đón mối tình đầu, cố tình nộp bài trắng lấy điểm không.
Kết quả, tôi bị nhà họ Bùi cho thôi việc. Sau đó, họ còn giới thiệu cho tôi một khách hàng mới.
Khi tôi đang bận rộn dỗ dành cậu thiếu gia mới chịu ngồi vào bàn thi, thì Bùi Thiên Danh lại cầm bài thi điểm tuyệt đối ném xuống trước mặt tôi, hai tai đỏ bừng, lắp bắp giải thích:
“Này… lần này tôi nghiêm túc làm bài rồi, cậu chịu nói chuyện với tôi chứ?”
“Chiêu kích tướng của cậu có tác dụng đấy, tôi cho phép cậu tiếp tục bám lấy tôi.”
Mặt tôi lại đỏ bừng.
Phải làm sao đây?
Nếu khách hàng mới tụt hạng vì cậu ta, thì tiền thưởng của tôi biết tính thế nào?
…
CHIÊU HỒN
A Lâm lại đưa cho cô một tách trà an thần nóng hổi, phụ họa: "Nghe chị kể về anh rể mấy hôm nay, anh ấy yêu chị như vậy, nhất định không nỡ rời xa đâu."
Thấy chị gái có vẻ yên tâm hơn, miễn cưỡng ăn được vài miếng cơm, A Lâm thở phào nhẹ nhõm.
Anh vừa định cầm đũa lên thì điện thoại trong túi đột nhiên reo không ngừng, anh mở ra xem, sắc mặt lập tức tái mét, hai tay run rẩy.
Anh cúi gằm mặt, vội vã gắp hai miếng cơm, mắt láo liên nhìn xung quanh, cuối cùng, anh cắn môi, ngẩng đầu lên, đột nhiên lên tiếng: "Chị, chị đã nghe về chiêu hồn bao giờ chưa?"
Cả Đời Tôi, May Mắn Có Ông
Gia đình tôi từ xưa đến nay vốn là một gia đình có truyền thống học thức, chỉ riêng tôi là đứa bất hiếu, trở thành một học sinh kém.
Bố mẹ tôi đã không chút thương tiếc vứt bỏ tôi, quay sang nhận nuôi một học sinh giỏi.
Tôi trốn trong nhà thờ họ ở vùng quê để khóc thầm, nhưng lại giật mình vì âm thanh đột ngột phát ra từ bài vị tổ tiên.
"Ta đã chờ đợi một nghìn ba trăm năm rồi, nhà họ Lưu cuối cùng cũng sinh ra được người thứ hai mang ấn Văn Khúc."