HE
Truyện có cái kết viên mãn, hạnh phúc cho nhân vật chính sau nhiều sóng gió. Đây là thể loại khiến độc giả cảm thấy ấm lòng sau khi đọc.
Truyện mới cập nhật
XUÂN NHẬT THIÊU TÂM
TRUYỆN CỦA HÀNH CHI - SIÊU HAY, HAPPY ENDING - YÊN TÂM NHẢY HỐ!!!!
GIỚI THIỆU:
Tiểu Quận Vương Hứa Lam Thanh bị định cho một mối hôn sự mà hắn không vừa ý. Sự chán ghét của hắn ầm ĩ đến mức long trời lở đất.
Còn sự yêu thích của Tống Hồi lại lặng lẽ không tiếng động — từ cái nhìn đầu tiên năm mười sáu tuổi, cho đến cuộc sinh ly tử biệt năm mười tám.
Ai ai cũng nói Hứa Lam Thanh bạc tình bạc nghĩa. Tống Hồi chết rồi, ắt hẳn hắn sẽ cưới một tiểu thư cao môn quý nữ khác.
Thế nhưng năm năm trôi qua, Hứa Lam Thanh không đính hôn, cũng chẳng cưới vợ.
Trong túi tiền của hắn luôn cất một bức thư, trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ:
“Yêu và chia ly vốn không hề trái ngược. Ngươi được tự do rồi.”
THẨM NGỌC TỐ
Bùi Lăng An lại nói muốn cùng ta hủy hôn.
Lần này, chỉ vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở hội thơ tặng cho đường muội.
“Nhà họ Thẩm đã suy bại. Bất kể ta muốn cưới nữ nhi nào của Thẩm gia, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói nửa lời.”
Hắn chống cằm, nửa cười nửa không nhìn ta:
“Hoặc là hủy hôn, hoặc là đem trâm tặng cho Ngọc Trì. Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự chọn đi.”
Tất cả mọi người đều chờ ta cúi đầu.
Giống như vô số lần trước kia.
Nhưng lần này, ta chỉ siết chặt cây trâm trong tay, hạ giọng nói:
“Vậy thì hủy hôn đi.”
THIÊN MỆNH VƯỢNG PHU
GIỚI THIỆU:
Trùng sinh trở về đúng ngày hai tỷ muội chúng ta bị bán đi.
Tỷ tỷ đẩy ta về phía vị tiểu tướng quân âm lãnh, khát máu kia, miệng cười nói:
“Muội muội ta xinh đẹp ngoan ngoãn, nhất định sẽ hầu hạ tướng quân chu đáo.”
Kiếp trước, tỷ tỷ si mê dung mạo tuấn tú của tướng quân, liền không tiếc đẩy ta gả cho một thư sinh hàn môn.
Về sau, thư sinh thi đỗ cao, một bước lên mây, quan bái tể phụ.
Còn tỷ tỷ, lại bị vị tiểu tướng quân u ám kia hành hạ đến chết.
Vì vậy, kiếp này nàng muốn chọn lại.
Nhưng nàng không biết rằng, ta sinh ra đã mang mệnh phú quý.
Bất luận ta gả cho ai, người đó tất sẽ thăng tiến như diều gặp gió.
Càng không biết rằng —
Ta đã chờ đợi ngày này, rất lâu rồi.
Cô Dâu Báo Thù: Âm Mưu Trong Đêm Tân Hôn
Ngày mai là đám cưới của tôi và Tần Diệc Chu.
Tôi đang soi mình trong gương để thử váy cưới thì đột nhiên trước mắt hiện lên mấy dòng bình luận:
[Nữ chính mau chạy đi! Tần Diệc Chu cưới cô là để trả thù cho em gái kế của cô!]
[Trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh ta có bệnh án và lọ thuốc ngủ của em gái cô!]
[Cảnh báo ngược tâm: Video tổng hợp ngoại tình của cô sẽ được phát trong hôn lễ!]
MƯỢN DAO
Công công và bà bà nhất quyết muốn gả đứa con gái mười bốn tuổi của ta, cho một tên ăn chơi đã đánh chết ba đời thê tử.
Phu quân phản đối, liền bị áp dụng gia pháp, còn bị ngự sử đàn hặc tội bất hiếu.
Đứa con trai đang theo học ở Quốc Tử Giám cũng bị lệnh gọi về nhà, đóng cửa tự kiểm điểm.
Ta quỳ chép 《Hiếu Kinh》 đến mức ngất xỉu.
Tỉnh lại liền nghe con gái vừa khóc vừa nói: “Con gả.”
Công công cười lạnh: “Biết điều sớm thế này, hà tất phải liên lụy cả nhà?”
Ta rũ mắt xuống.
Giờ đây chỉ còn có thể mượn danh “thủ tang” để kéo dài hôn kỳ.
Vậy thì… công công và bà bà, ai sẽ chết trước đây?
TA CÓ KHẢ NĂNG ĐỌC SUY NGHĨ CỦA HOÀNG THƯỢNG
Ta vô tình nghe được tiếng lòng của hoàng thượng.
Khi những người khác tâng bốc nhau, hắn: 【 Ngu xuẩn! Bị cắm cho cặp sừng dài tám mét rồi còn xưng huynh gọi đệ với hắn! 】
Khi phê tấu chương, hắn: 【 Phục rồi, đô đốc có thực sự ổn không vậy? Ngày nào cũng hỏi trẫm có ăn xoài không, trẫm không ăn xoài, trẫm dị ứng với xoài! 】
Trên long sàng, hắn: 【 Hôm nay trẫm cố ý mặc áo trong có thêu bé rồng, chờ chút nữa cởi ra nhất định hoàng hậu sẽ thích! Hí hí ~】
Ta:...đừng xà lơ nữa!
Thải Thải
Lên kinh tìm vị hôn phu, trước khi chính thức bước chân đến cửa, ta đã dò hỏi kỹ càng về nhân phẩm của hắn.
Nghe nói hắn có một thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ, cùng một cô nương tương tư đã lâu.
Chuyện tình giữa ba người truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, lúc ấy ta liền biết, hôn sự này không thể tiếp tục nữa.
Vì vậy, ta dùng hôn thư đổi lấy một lời hứa từ Hầu phu nhân:
Ta nguyện ý chủ động từ hôn, chỉ mong Hầu phủ thương tình ta là cô nương mồ côi, sống nơi kinh thành chẳng dễ dàng, có thể nuôi dưỡng ta như con gái trong phủ vài năm. Đợi đến khi ta mười sáu tuổi, tự khắc sẽ rời đi.
Hầu phu nhân đã gật đầu đáp ứng.
Từ đó, ăn ở của ta đều trong Hầu phủ, học cùng khuê nữ nhà họ, đọc sách, luyện chữ, học lễ nghi, đối nhân xử thế.
Thế nhưng thế tử Hầu phủ, Tạ Như Quyết, lại chẳng tin lòng ta.
Khi ta đọc sách, hắn nói dẫu ta học đến mấy, hắn cũng không thích hạng đầu óc gỗ mục như ta.
Khi ta học cưỡi ngựa bắn cung, hắn cười giễu ta rằng thà học múa còn hơn, sau này mới có thể lấy lòng phu quân.
Khi ta học tính toán sổ sách, hắn lại trêu chọc với người khác, nói rằng tài sản Hầu phủ sau này tuyệt đối không để lọt vào tay ta.
Thế nhưng, khi có người đến cầu thân, hắn lại đuổi thẳng ra ngoài, nói rằng sinh tử của ta đều là chuyện của nhà họ Tạ.
Song cuối cùng, ta vẫn rời khỏi Hầu phủ.
Còn hắn, chỉ có thể sắc mặt xám xịt mà trơ mắt nhìn, ngay cả ngăn cản cũng không thể.
Bởi lần này, người đến đón ta chính là mang theo thánh chỉ.
SAU KHI PHU QUÂN CHO TA UỐNG BẤT TỬ DƯỢC
GIỚI THIỆU:
Phu quân tìm được Bất Tử Dược, liền lựa chọn đem cho ta uống.
Ta vì báo ân, lang bạt trong trường hà thời gian, tìm kiếm từng kiếp chuyển thế của hắn.
Kiếp thứ nhất, hắn là thư sinh nghèo khổ. Ta đưa bạc cho hắn lên kinh ứng thí, thay hắn chăm sóc mẫu thân bệnh nặng.
Thế nhưng khi hắn công thành danh toại, lại cưới nữ nhi tể tướng, để ta uổng công chờ đợi suốt mười năm.
Kiếp thứ hai, hắn là bách phu trưởng trong quân. Khi địch quân xâm lấn, ta liều mình bảo toàn tính mạng cho hắn, thay hắn giết địch.
Vậy mà hắn lại dùng chiến công chồng chất cầu hôn công chúa, giam ta trong mật lao tối tăm không thấy ánh trời, ngày ngày tra tấn.
……
Ta phiêu bạt giữa nhân thế, lòng hoang mang vô định, song không dám quên ân tình năm xưa hắn ban thuốc, vẫn tiếp tục tìm kiếm chuyển thế của hắn trong hồng trần.
Mãi cho đến khi ta gặp được phương trượng quốc tự.
Ông nói với ta:
“Bất Tử Dược vốn sinh ra thành đôi.
Một viên khiến thân xác bất tử, vĩnh tồn nơi thế gian.
Một viên khiến linh hồn bất diệt, mang theo ký ức của từng kiếp mà luân hồi chuyển sinh.”
HOÀI NGỌC
Ta là nữ nhi của võ tướng.
Sau khi trở thành Thái tử phi, ta luôn ghi nhớ một điều: nữ nhi võ tướng không thể sinh con.
Vì thế, mỗi lần đều lén uống thang tránh thai.
Kỳ lạ thay, Thái tử dường như mắc bệnh quái lạ, mời không ít danh y vào Đông Cung chẩn trị.
Cho đến một ngày, Thái tử phát hiện bí mật của ta, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Bảo sao thuốc bổ uống mãi mà chẳng có tác dụng.”
“Hóa ra từng bát thuốc bổ ta đổ vào người, còn nàng thì lén uống thang tránh thai?”
“Tô Hoài Ngọc, trong đầu nàng rốt cuộc chứa những gì?”
Ơ?
Chứa toàn là Thái tử điện hạ đó thôi.
CHẤP DIÊN
GIỚI THIỆU:
Đêm tân hôn, ta cùng “phu quân” loan phụng điên đảo, quấn quýt suốt canh thâu.
Đến khi trời sáng mới hay, phu quân chân chính của ta lại say rượu nằm gục ở gian ngoài, chưa từng bước vào phòng.
Còn kẻ cùng ta giằng co cả đêm, trước rạng đông vội vã rời đi,
lại là một nam nhân xa lạ.
Phu quân tỉnh rượu, chỉ hời hợt buông một câu:
“Ắt là hạ nhân làm nhầm.”
Rồi từ đó, hắn không bao giờ bước chân vào phòng ta nữa.
Nhà chồng ngoài mặt đối đãi khoan hậu,
nhưng không một ai đứng ra đòi lại công đạo cho ta.
Suốt mười lăm năm sau, hắn viễn chinh trấn giữ biên quan,
một mình ta chống đỡ cả hầu phủ, hao tận tâm lực, u uất sinh bệnh.
Khi thân thể tàn tạ, bệnh cốt rời rã,
ta vô tình nghe được cuộc mật đàm của công bà.
Lúc ấy mới biết,
hắn sớm đã ở ngoài quan ải khác lập gia thất, con cái đề huề.
Mà kẻ hủy hoại thanh danh ta năm xưa,
chính là đệ đệ ruột của người nữ nhân được hắn nuôi làm ngoại thất, sủng ái như thê.
Đêm đó,
hắn đứng ngay ngoài cửa, mặc nhiên để mặc mọi chuyện xảy ra.
Chỉ vì nữ nhân kia nói một câu:
“Hủy hoại nàng ta, chàng mới có thể thật sự tự do.”
Ta uất hận đến cực điểm,
âm thầm bán sạch sản nghiệp nhà chồng, thuê tử sĩ, vượt ngàn dặm,
máu nhuộm sạch tòa trạch viện nơi quan ngoại.
Ngày hung tin truyền về,
ta ngửa mặt cười lớn, ho khạc ra ngụm máu cuối cùng,
rồi châm lửa thiêu rụi cả tòa hầu phủ.
Mở mắt lần nữa,
ta trở về đúng đêm đại hôn năm ấy.
Hồng chúc cao treo,
tiếng hỷ nhạc còn chưa dứt.
Ngoài cửa,
tiếng bước chân mang theo nụ cười khinh bạc đang từ xa tiến lại gần.
“Nương tử, ta đến đây…”
Ta khẽ cong môi,
lặng lẽ với tay cầm lấy chiếc kéo đặt trên bàn trang điểm.