Nữ Cường
Nhân vật nữ chính mạnh mẽ, thông minh, độc lập. Không phụ thuộc vào nam chính mà tự tạo dựng cuộc sống, địa vị và tình yêu.
Truyện mới cập nhật
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO NỤ CƯỜI CỦA BẠCH NGUYỆT QUANG
Khi chụp ảnh trên nền tuyết, bạn trai tôi bất ngờ quật tôi một cú qua vai, chỉ để chọc cho bạch nguyệt quang cười.
“Đùa tí thôi mà, nhìn cái mặt em ngố chưa kìa, hahaha!”
Hôm đó, bạch nguyệt quang của anh ta có được nụ cười đẹp nhất.
Còn tôi bị gãy tay phải, từ đó không thể cầm dao mổ được nữa.
Vài năm sau, anh ta mắc một căn bệnh hiếm.
Người duy nhất trong cả nước có thể phẫu thuật… là tôi.
Khoảnh khắc anh ta quật tôi xuống đất để lấy lòng bạch nguyệt quang, cũng là lúc anh ta tự vứt luôn cái mạng của mình.
...
Kiếm Trong Tay
Kiếm Trong Tay
Ta là bạn đọc của Cửu Hoa Công Chúa, vốn dĩ ngày sau có thể nhập cung làm Nữ Quan.
Thế nhưng, Phiêu Kị Tướng Quân lại trong tiệc tẩy trần mà cầu xin bệ hạ ban thưởng ta cho hắn.
Ngoại thất của hắn để lại một phong thư, rồi mang theo con bỏ đi.
Sau khi tỉnh cơn say, hắn phi ngựa ngàn dặm tạ tội, mới đưa được nữ tử kia quay về.
Đêm đại hôn, hắn lạnh giọng: “Ngày ấy chỉ là lời nói hồ đồ lúc say, chỉ trách nàng đã cản đường muội muội ta. Nhưng thánh mệnh khó trái, vở kịch này diễn xong rồi thì ai về vị trí nấy.”
Ta hỏi hắn: “Tướng Quân xem ta là đồ vật, chỉ vài lời đã đoạn đường Nữ Quan của ta, nói gì đến ‘về vị trí’?”
Hắn thản nhiên đáp: “Đó là mệnh của nàng,
không trách được ta.”
Nhưng ta, không muốn nhận lấy cái mệnh này.
LAO YẾN PHÂN PHI
Ta và Tạ Thính Tùng vốn là một đôi oan gia, thế nhưng vẫn phải bái đường thành thân.
Ngày đại hôn vừa qua, sang hôm sau, hắn liền rời xa kinh thành, ra biên quan trú đóng, tránh ta như rắn rết.
Ta liền đem thuốc tuyệt tử bỏ vào túi nước của hắn, coi như thành toàn cho hắn, giúp hắn giữ trọn tấm chân tình với thanh mai.
Cứ ngỡ rằng ở kiếp này ta và hắn sẽ không còn cơ hội gặp lại.
Nhưng ta không ngờ, khi kinh thành lâm nguy, chính hắn lại một nắng hai sương, chạy c/h/e/c tám con ngựa, dẫn theo ba nghìn tinh binh về cứu viện.
“Nàng có c/h/e/c thì cũng c/h/e/c muộn một chút, đừng lại… phá hỏng nhân duyên kiếp sau của ta với Yểu Yểu.”
Nhưng hắn rốt cuộc vẫn không như ý.
Địch nhân sau đó bồi thêm một đao, đem t/h/y thể ta và hắn đ/â/m thành tổ ong.
Lần nữa mở mắt, ta đã trở về đúng ngày Hoàng thượng ban hôn.
“Thần nữ không hề coi trọng Tạ tướng quân, không muốn gả cho hắn! Thần tự nguyện xin rời xa kinh thành, gả cho Thế tử Bắc An Vương nơi biên ải.”
Lần này, thật sự đã là trời nam đất bắc, dù có là chim liền cánh cũng phải chia lìa.
…
Hòa Ly Cùng Chàng
Vào ngày sinh thần bốn mươi của ta, ta khoác một thân y sam đỏ thẫm.
Khi trượng phu đã cùng ta đầu gối tay ấp hai mươi năm – Tiết phụ chi danh, là chàng – đẩy cửa bước vào, câu đầu tiên thốt ra lại là:
“Vãn Vãn.”
Ta sững sờ, trong thoáng chốc, ký ức mờ xa hiện về – biểu muội thanh mai trúc mã của chàng, người thích mặc xiêm y đỏ, nhũ danh cũng gọi là Vãn Vãn.
Một ngụm khí nghẹn nơi ng/ực, khó mà trút xuống.
“Là…Lưu Vãn Vãn? Nàng ta hiện vẫn làm ngoại thất của chàng ư?”
Sắc mặt Tiết phụ lập tức trầm xuống, chàng phất tay đánh đổ mấy hũ ngọc bình trên kệ gỗ đàn hương.
“Miệng miệng đều là ‘ngoại thất’, nàng còn biết đến lễ nghĩa liêm sỉ hay không?”
Nói đoạn, liền sầm mặt rời đi, đóng cửa mạnh đến rung trời.
Đêm đó, nhi tử của ta – Tiết Diễn – đến viện.
Nó chau mày than trách:
“Mẫu thân, phụ thân người hai mươi năm qua chỉ có mình mẫu thân hầu hạ bên mình, người sao cứ mãi vì mấy chuyện xưa kia mà khiến phủ đệ chẳng được yên? Biểu cô cũng chẳng dễ dàng gì.”
Tiếp theo, nữ nhi Tiết Đình cũng đến.
“Biểu cô vốn là người đáng thương, cả đời trôi dạt khổ sở, nay tuổi đã cao, chỉ mở một tửu quán nhỏ nơi kinh thành mưu sinh. Mẫu thân, người đừng làm khó người nữa.”
TUỔI THƠ TỔN THƯƠNG VÌ MẸ RUỘT, TÔI ĐƯỢC MẸ CHỒNG CỨU RỖI
Tôi và chồng là người cùng làng. Hồi nhỏ, mẹ tôi thiên vị ghê gớm. Có gì ngon hay đồ chơi hay ho, đều dành cho chị gái tôi.
Cùng một quả táo, chị tôi lúc nào cũng cắn một miếng trước rồi mới đưa cho tôi.
Mẹ tôi thường bảo tôi:
“Nó là con bé ăn phân đấy, đừng để ý đến nó.”
Lớn hơn chút, tôi mới bắt đầu suy nghĩ:
“Tại sao người ăn phân lại không phải là tôi?”
Mãi đến lúc mẹ chồng bưng ra đĩa bí đao hầm cà tím, tôi mới thật sự nhận ra: IQ của tôi đã bị xúc phạm nghiêm trọng.
Tôi không biết nấu ăn, lại còn kén ăn.
Mẹ chồng nấu cả nồi to, tôi chỉ ăn đúng một bát nhỏ.
Trong miệng mấy bà cô hàng xóm trong khu, tôi chính là kiểu con dâu nhà người ta “được cưng chiều nên sinh hư, lười biếng ham ăn lại còn kén cá chọn canh”.
Món tủ của mẹ chồng là bí đao hầm cà tím, còn chồng tôi thì phụ việc bằng cách nấu mì trụng nước lạnh. Cả nhà ăn uống vui vẻ lắm.
Nhà tôi ăn uống đơn điệu đến mức hàng xóm có thể đoán chính xác hôm nay bữa cơm nhà tôi có gì.
Dựa vào đồ ăn nhà tôi, bạn có thể cảm nhận rõ sự luân chuyển của bốn mùa.
Tất nhiên, duy chỉ có buổi sáng là không bao giờ thay đổi: luôn là mì. Không hề bị ảnh hưởng bởi mùa nào hết.
Còn các món ăn của mẹ chồng thì mỗi mùa chỉ đổi một món, và chưa tới mùa thì đừng hòng có món đó.
Ví dụ như: mùa đông tôi thèm ăn đậu tằm, thì phải đợi đến… hè năm sau.
Xuân thì có trứng chiên với rau dền và ngò thơm, hè thì có cà tím hầm với đậu que và khoai tây, thu ăn súp lơ, đông thì hầm cải thảo.
Ưu điểm lớn nhất: rẻ mà chắc bụng.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Khi mẹ chồng lại bưng ra đĩa “bí đao hầm cà tím vô địch”, đầu óc tôi lại trôi về những ký ức xa xăm...
GIẢ LÀM BÀ BẦU CÒN MUỐN GIÀNH GHẾ, TÔI PHÁT ĐIÊN TẠI CHỖ
Ghế giường dưới tàu hỏa của tôi bị một người phụ nữ lạ chiếm mất.
“Tôi có thai, chỗ này là của tôi. Cô leo lên trên đi.”
Vừa nói, cô ta vừa lục túi của tôi, lôi ra gói bánh cay (lạp điều) nhét vào miệng.
Nhai hai cái, “phì!” một tiếng, nhổ hết vào mặt tôi.
“Cái quái gì đây? Cay đến con trai tôi rồi! Ba vạn! Thiếu một xu cũng đừng mong về nhà.”
Tôi bật cười.
“Dựa vào đâu? Dựa vào việc cô hạ tiện à?”
Cô ta gào lên, tát thẳng vào mặt tôi.
“Mày dám chọc bà bầu? Đồ không có giáo dục! Tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!
Nhìn cái gì? Không phục à? Thì đánh lại tao xem!”
Tôi vốn rất ngoan.
Thế nên, tôi đấm thẳng vào bụng cô ta.
NGƯỜI BÀ CAY NGHIỆT
Mang thai được ba tháng, bà nội chồng tôi tìm tới nhà đặt ra luật lệ.
Bà ta cố tình giec con chó mà tôi nuôi suốt ba năm, rồi đem hầm thành canh để chọc tức tôi.
Trên bàn cơm, bà ta đắc ý khoe khoang:
“Ăn thịt con s/ú/c s/i/n/h lớn lên bằng đồ ăn xịn đúng là thơm ngon~”
Ăn xong, bà ta lại bắt tôi phải quỳ lạy, nhận con rùa mà bà ta nuôi bốn mươi năm làm mẹ nuôi.
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Chỉ là… bà ta không biết, nhận mẹ nuôi thì dễ, nhưng tiễn con nuôi đi thì khó đấy!
…
LÝ PHÁN PHÁN TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ TOẢ SÁNG
Ba mẹ ruột không cho tôi gọi họ là ba mẹ, chỉ được phép gọi là chú và dì.
Vậy mà sau này, khi tôi đỗ vào Thanh Hoa, họ lại đi khắp nơi khoe khoang:
“Đây là con gái tôi…”
Tôi mỉm cười phản bác:
“Chú dì à, con cái không thể nhận bừa được đâu.”
…
MỸ NHÂN TÂM KẾ: TRẢM LONG
GIỚI THIỆU:
Đêm trưởng tỷ khó sinh, Thái tử lại đang cùng nữ xuyên không ngắm sao trên mái nhà.
Trưởng tỷ là chính thê của Thái tử, cũng là thanh mai trúc mã của hắn. Thế nhưng kể từ khi Thái tử mang về một nữ tử xuyên không, hắn liền lạnh nhạt với trưởng tỷ, bỏ mặc không ngó ngàng đến nữa.
Sau khi trưởng tỷ qua đời, để lại một hài nhi đáng thương.
Một tháng sau, ta được gả vào Đông cung, trở thành trắc phi.
Nữ xuyên không tới cửa khiêu khích:
“Điện hạ hứa với ta đời này kiếp này chỉ có một đôi. Dù ngươi có gả vào Đông cung, cũng không giành được tình yêu của điện hạ. Ta khác các ngươi – những nữ tử cổ đại ngu muội.”
Ta khẽ cười, mím môi không đáp.
E rằng nàng không biết, nữ nhi thế gia từ nhỏ đã tinh thông tâm kế.
Trưởng tỷ thất bại, bởi nàng có tình.
Còn ta thì không giống vậy—
Ta đến là để trảm long!
Mẹ Chồng Tưởng Tôi Mắc Bệnh Nan Y
Mẹ Chồng Tưởng Tôi Mắc Bệnh Nan Y
Mẹ chồng tưởng tôi bị bệnh nan y, khuyên chồng tôi đừng chữa trị, bảo đi cưới vợ mới.
Tôi đồng ý ngay: “Để con giới thiệu cho anh ấy một cô tiểu thư nhà giàu.”
Bà vui mừng khen tôi hiểu chuyện.
Vài hôm sau, tôi dắt về một cô dì ngoài năm mươi, quay sang nói với ba chồng:
“Ba, đây là người mới con tìm cho ba.”
Mẹ chồng sững sờ đến trợn mắt, há hốc mồm.